Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 57: A

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:42:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ồ, .” Lâm An Nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhận đây chỉ là gian thực tại.

 

Mẹ Lãnh bận rộn chạy chạy lo liệu, Lâm An Nhiên cảm thấy chút áy náy nên chủ động bước bếp: “Bác ơi, để cháu giúp một tay ạ.”

 

Mẹ Lãnh thấy cô ý định bếp, vội vàng kéo tay cô : “Con là khách, cứ nghỉ ngơi , bác mang đồ ngay thôi.” Nói đoạn, bà gọi Lãnh Phong: “Phong nhi, mau qua đây, đưa An Nhiên phòng chuyện.”

 

“Dạ!”

 

Lâm An Nhiên ngước mắt thẳng gương mặt , cao lớn hơn cô. Cô định cúi đầu bếp, nhưng kéo cô , : “Đi thôi, chỗ , cần giúp .”

 

Chẳng bao lâu, mâm cơm thịnh soạn dọn lên: một đĩa gà vàng ươm, một đĩa mì xào trứng cà chua, một đĩa rau xanh luộc, và một đĩa thịt bò. Lâm An Nhiên những món ăn đầy đặn, lòng chợt xúc động, những năm tám mươi, việc đãi khách bằng những món ngon như thế là chuyện dễ dàng.

 

Mẹ Lãnh nhiệt tình mời cô: “Con ăn ! Đừng khách sáo. Bác trai ở nhà, dịp bác sẽ dẫn con gặp ông .”

 

“Dạ!”

 

Nói bà gắp thức ăn bát cô: nào chân gà, nào thịt bò, nào trứng… Chẳng mấy chốc bát cô chất đầy. Lâm An Nhiên chút hoảng hốt, ngước Lãnh Phong, định bảo : “Thôi đủ ạ, đừng thêm nữa, em ăn xuể .”

 

Lãnh Phong hiểu ý cô ngay lập tức, bèn : “Mẹ ơi, đủ ạ.”

 

Mẹ Lãnh trách: “Đã lớn còn bộ tịch.”

 

Lãnh Phong nhân lúc đang cúi xuống ăn, khéo léo gắp thức ăn từ bát cô sang bát tiếp tục ăn như hề chuyện gì xảy . Hành động nhỏ nhặt Lãnh phát hiện, bà lên tiếng: “Thằng …”

 

Lâm An Nhiên ăn no căng, nhưng Lãnh vẫn cố ép cô ăn thêm. Cô đành : “Bác ơi, con thật sự thể nuốt thêm nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-57-a.html.]

 

Mẹ Lãnh thấy cô thực sự thể ăn thêm mới thôi gượng ép. Sau khi dùng bữa xong, Lâm An Nhiên giúp thu dọn bàn ăn. Lãnh Phong nhẹ nhàng luồn tay sờ eo cô, khiến cô khẽ rung động.

 

Mẹ Lãnh thấy, liền hỏi: “An Nhiên, con ?”

 

Lâm An Nhiên vội vàng che giấu sự bối rối: “Bác gái, cháu , ạ.” Cô Lãnh Phong, vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

 

Mẹ Lãnh : “An Nhiên, con nghỉ ngơi ! Để bác tự dọn dẹp.” Bà bưng bát đĩa bếp.

 

Sau khi Lãnh khuất dạng, Lãnh Phong vòng tay siết c.h.ặ.t Lâm An Nhiên, thốt lên trìu mến: “An Nhiên, thật sự là tuyệt vời.”

 

“Vâng, bác gái quả thực mực hiền hậu!”

 

Anh ôm cô thật sâu, tham lam hít hà mùi hương từ mái tóc cô. Khi Lãnh dọn dẹp xong và bước cửa, bắt gặp cảnh tượng hai đang quấn quýt, bà vội vàng che mắt, giọng đầy ẩn ý: “Mẹ chẳng thấy gì , hai đứa cứ tự nhiên...”

 

Nghe lời Lãnh, Lâm An Nhiên lập tức má ửng hồng, cô dùng nắm tay nhỏ bé đ.ấ.m nhẹ Lãnh Phong, trách móc: “Tất cả là tại ! Anh em mất hết thể diện , thật là mất mặt quá .”

 

Anh ghé sát tai cô, thì thầm: “Chỉ cần em còn thấy sự tồn tại của là đủ ...”

 

Mẹ Lãnh đôi tình nhân nồng thắm, lòng tràn ngập hân hoan: “Xem , ngày cháu đích tôn còn xa nữa.”

 

Bà đắm chìm trong viễn cảnh đẽ: “Trai thì con trai cao lớn tuấn tú, dâu hiền xinh đoan trang, nếu sinh cả trai lẫn gái, chẳng là phúc lộc song .”

 

Vừa đặt chiếc cặp xuống cổng, Ba Lãnh thấy phu nhân ngoài sân với vẻ mặt mơ màng, tươi rạng rỡ. Ông lên tiếng hỏi: “Em đang mỉm với điều gì mà ngẩn ngơ thế? Có chuyện gì vui ?”

Loading...