Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 346: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 02:27:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không, cô tuyệt đối cam lòng. Cô tìm chân tướng sự việc.

 

Bên tai cô vang lên tiếng ghê rợn: “Lâm An Nhiên, con tiện nhân ! Xinh hơn tao, tài giỏi hơn tao, Tiêu Phong si mê mày đến điên cuồng! Mày tao thầm thương bao lâu ? Tại mày chẳng cần cố gắng gì mà nắm giữ tất cả: nhan sắc, danh tiếng, và cả đàn ông mà tao thèm ?! Tại chứ, tao g.i.ế.c mày!”

 

Đột nhiên, bàn tay kẻ đó siết c.h.ặ.t lấy cổ họng Lâm An Nhiên. Cô nghẹn thở nhưng vẫn kiên nhẫn nhịn xuống, thể để lộ bất kỳ dấu hiệu nào nếu thực sự c.h.ế.t . thời khắc nguy cấp, bàn tay đang bóp cổ cô bỗng buông bước phòng.

 

Cô nhận kẻ đoạt mạng chính là Vương Điềm. Vì lòng đố kỵ mù quáng, thị biến chất thành một kẻ điên loạn. Nếu vạch trần và tống cổ thị tù, xứng đáng với thoát c.h.ế.t trong gang tấc ?

 

Một đôi bàn tay to lớn nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, một giọng trầm ấm vang lên: “An Nhiên… em đây ba tháng , bao giờ em mới chịu tỉnh đây?”

 

Giọng ngọt ngào đáp chính là Vương Điềm: “Bác sĩ Tiêu, cô hôn mê suốt ba tháng , chẩn đoán là thực vật. Cả đời , cô sẽ tỉnh , thật đáng thương…” Nói đoạn, thị còn giả vờ sụt sùi, lấy khăn lau mắt.

 

Lâm An Nhiên nheo mắt, chỉ để một khe hở nhỏ để quan sát. Cô thấy Vương Điềm đang diễn trò rơi lệ, ánh mắt thị đảo nhanh về phía cô, cô lập tức nhắm mắt . Vương Điềm thoáng thấy mí mắt Lâm An Nhiên chút chuyển động, thị dụi mắt kỹ , thấy cô vẫn im bất động, liền nở nụ đắc ý.

 

Thị ghé sát Tiêu Phong, bàn tay đặt lên tay , môi gần kề: “Anh Tiêu, cô thể tỉnh . Hay là và em bắt đầu yêu ? Chúng cùng chăm sóc cho cô , ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-346-a.html.]

 

Tiêu Phong lùi xa một bước, giọng lạnh lùng vang lên: “ tự lo . hứng thú với cô. Tự lo cho bản .” Nói phất tay áo bỏ , thèm ngoái đầu .

 

Vương Điềm thấy giận dữ, định níu tay nhưng rụt tay về, vội vã đuổi theo, nịnh nọt: “Đợi em với! Em chỉ đùa thôi mà, đừng giận em nhé! Đợi em với…”

 

Lâm An Nhiên tiếng bước chân xa dần, cuối cùng cũng mở hẳn mắt. Nhớ lời thị , cô nghiến răng nghiến lợi mắng thầm: “Con khốn Vương Điềm… G.i.ế.c mà còn bày đặt tỏ vẻ đáng thương? Tao nhất định sẽ lôi mày ánh sáng, tống chốn lao tù!”

 

Lâm An Nhiên tiếng bước chân khuất hẳn, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Cô giường bệnh suốt ba tháng, khẽ nhấc chân thử cử động, cơn đau thấu tim gan vẫn còn đó, nhưng ít nhất cơ thể cô thể phản ứng. Ngoài khuôn mặt hủy hoại, bộ cơ thể cô đều chằng chịt vết thương. Trong lòng dâng lên cơn thịnh nộ xé xác Vương Điềm thành trăm mảnh…

 

Đêm khuya tĩnh mịch, phòng bệnh vắng vẻ trở nên âm u và rợn . Không điện thoại, cô chính xác là mấy giờ, chỉ thấy ánh đèn đường ngoài vẫn rực sáng.

 

Dưới ánh sáng leo lét, chiếc vòng ngọc cổ tay cô xuất hiện một vết nứt.

 

Cô nghĩ đến đứa con chào đời của , nghĩ đến chồng, lòng đau đớn như xé nát. Cô nhắm mắt , tha thiết mong về những năm tám mươi, nhưng mở mắt , mặt cô vẫn chỉ là chiếc giường bệnh giá lạnh.

Loading...