Nghĩ là , cô khoác vội chiếc áo bông dày cộm, đeo găng tay bước ngoài. Vừa khỏi nhà, ánh mắt cô ngừng đảo quanh, dò xét hướng. lúc đó, một bóng hình phụ nữ đang m.a.n.g t.h.a.i với chiếc bụng nhô cao ở phía lọt tầm mắt cô .
Dáng lưng nét gì đó quen thuộc, vô cùng giống Lâm An Nhiên.
Lúc trời hửng quang, lớp tuyết mỏng mặt đất cũng bắt đầu tan dần, ánh nắng rực rỡ chiếu lên gương mặt mịn màng, trắng nõn của phụ nữ , trắng đến mức gần như phát sáng, hệt như tuyết. Cô cảm thấy ghen tị đến mức phát điên. Ngay cả khi đang mang thai, vẫn giữ khí chất thanh tao, đến nghẹt thở.
Tội và sự căm hận trong lòng cô cuộn trào dữ dội, cô lén lút bám theo phía . Nhìn kỹ thêm nữa, quả thực chính là Lâm An Nhiên. Cô đang mang thai, đứa con của Lãnh Phong. Lòng hận thù như một đốm lửa nhỏ ban đầu, giờ đây bùng lên dữ dội như dung nham núi lửa sắp phun trào.
Cô nhắm mắt , cố gắng dằn xuống ngọn lửa giận đang cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c, hít thở thật sâu. Thời điểm lúc hành động theo sự bốc đồng.
Lâm An Nhiên thấy lớp tuyết mỏng mặt đất gần như tan hết, cô nghĩ nếu ngoài dạo thì thật lãng phí. Chồng cô bận việc ngoài, cô tranh thủ ghé qua kho hàng một chuyến. Hai cửa hàng kinh doanh đều thuận lợi, lợi nhuận thu về hề nhỏ. Hàng tháng, họ đều đặn gửi phần chia lợi nhuận về cho cô.
Lâm An Nhiên bước một đoạn, hề Trần Thanh đang âm thầm theo sát phía . Cô ngẩng đầu bầu trời trong trẻo cơn tuyết, từng tia nắng ấm áp và dịu dàng rọi lên mặt cô. Cô chợt cảm giác ai đó theo dõi, liền cảnh giác đầu xung quanh, nhưng thấy bóng dáng ai, cô tiếp tục về phía kho cũ.
Cô lấy chìa khóa mở cánh cổng sắt phần rỉ sét, âm thanh “két két” vang lên như vọng từ một gian xa xăm. Cô chậm rãi bước , nhắm mắt hít một thật sâu, khi sắp xếp trật tự bên trong, cô hái vài củ nhân sâm, cho gia súc ăn xong xuôi, dùng ý niệm chuyển những vật phẩm chuẩn sẵn từ gian riêng , đặt chúng trong kho.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-338-a.html.]
Nhìn kho hàng chất đầy lương thực, cô hài lòng gật đầu. Cô khóa c.h.ặ.t cửa kho , đó về nhà.
Trần Thanh đang nấp ở một góc khuất chứng kiến bộ cảnh tượng đó thì kinh hãi đến mức há hốc miệng. Kho hàng trống lúc giờ đột nhiên chất đầy lương thực và nguyên liệu. Cô cứ nghĩ hoa mắt, dụi mắt liên tục nhưng khung cảnh mắt vẫn là sự thật thể chối cãi.
Cô nhất định mang chuyện cho Tư Thần . Không, là Lãnh Phong mới đúng.
Cô sững tại cửa kho, quên mất rằng phía đang : “Cô gì ở đây? Lại giở trò phóng hỏa nữa ?”
Phương Quân cuối tuần về giúp sắp xếp hàng hóa, vì nguyên liệu trong tiệm cạn kiệt, định sang kho để lấy thêm.
Không ngờ định mở cửa kho thì bắt gặp Trần Thanh đang nép sát góc tường. Nhớ chuyện cô từng đốt kho suýt chút nữa khiến chị họ thiêu sống, cơn thịnh nộ của lập tức bùng lên. Cậu trừng mắt Trần Thanh: “Không cút ngay lập tức?”
Trần Thanh thấy ánh mắt như g.i.ế.c của Phương Quân thì vội vàng bỏ chạy khỏi khu vực kho hàng. Cô thầm nghĩ cần báo cáo chuyện cho Lãnh Phong, hoặc Tư Thần, cuống cuồng rời .