Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 306: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 02:26:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm An Nhiên bĩu môi, liếc một cái: “Em dám phiền . Không khéo vui lòng!”

 

Ngay lập tức, giọng trầm thấp, đầy mê hoặc vang lên bên tai cô, ngón tay nhẹ nhàng quấn lấy lọn tóc cô: “Có ai đồng ý ? Nếu thế thì ôm đến bao giờ mới chịu buông?”

 

Lâm An Nhiên , khẽ nắm tay đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c , nở nụ rạng rỡ: “Thôi , bố còn đang ở ngoài , em ngủ nướng thế . Mau lấy nước cho em rửa mặt.”

 

“Tuân lệnh Phu nhân!”

 

Cô tranh thủ trang phục, đầy một lát mang nước tới. Cô rửa mặt, chải tóc, gương thấy bản thỏa.

 

lúc cô xoay thì phía vang lên giọng : “Đừng cử động, tóc em rối, để chải giúp em.”

 

Lãnh Phong cầm chiếc lược gỗ, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen mượt của cô. Mùi hương dịu nhẹ khiến vô cùng cẩn thận, sợ đau. Lâm An Nhiên hình ảnh hai họ phản chiếu trong gương, mím môi khẽ: “Thật là vinh hạnh, chính đích chải tóc.”

 

Anh thì thầm từ phía : “Nếu em thích, mỗi ngày đều chải cho em, em đồng ý ?”

 

“Đồng ý.”

 

Chải tóc xong, Lãnh Phong ôm cô từ phía : “Em gầy quá, ăn uống tẩm bổ thật . Hôm nay mua một con gà, canh bồi bổ cho em.”

 

Nghe giọng dịu dàng như thế, Lâm An Nhiên cảm thấy khóe mắt cay. Cô còn kịp đáp lời thì ngoài sân vang lên tiếng gà kêu quang quác náo động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-306-a.html.]

“Lão Lãnh! Ông còn đó gì, mau bắt con gà , đừng để nó chạy mất!”

 

Bố Lãnh nhanh nhẹn lao tới định bắt gà nhưng con vật nhảy nhót loạn xạ, mãi vẫn thể tóm . Ông lau mồ hôi trán, thở dài não nề: "Già , đúng là già thật , đến con gà cũng bắt nổi."

 

Mẹ Lãnh thấy chồng cúi thở dốc, liền trách yêu: "Ông bản , con gà cũng tóm . Để tay!"

 

Nói đoạn, bà chạy tới chỗ con gà, định đưa tay thì nó “cục cục” nhảy vọt sang một hướng khác. Mẹ Lãnh đuổi theo, chạy tới chạy lui đến mức thở dốc, chỉ tay mắng: "Chạy giỏi lắm! Để xem bắt c.h.ặ.t đ.ầ.u ông !"

 

Bố Lãnh vợ nổi cáu vì con gà, phì ha hả: "Còn già nữa, đúng là tuổi tác cao !"

 

Lâm An Nhiên bố chồng rượt đuổi con gà trong sân, khung cảnh đầm ấm là điều cô từng trong đời. Cô khẽ kéo vạt áo Lãnh Phong: "Anh phụ giúp bố , đó chẳng thấy ngại ? Làm con mà thế..."

 

Lãnh Phong cha , nhún vai: "Cho họ vận động một chút cũng . Anh thấy họ đỡ cãi vã đấy thôi."

 

Lâm An Nhiên tròn mắt kinh ngạc. thể những lời đó, đúng là con ruột chính hiệu. Cô định mở miệng khuyên can thì sải bước mất. Anh tìm một cái bao tải, dùng kẽm uốn thành một cái vòng, lấy gậy móc lên tạo thành một cái bẫy bắt gà đơn giản. Làm xong, cô, nhếch môi gian xảo, đưa tay chỉ đầu , như ngầm ý: "Bắt gà cũng cần dùng trí tuệ, thể chỉ dùng sức lực ."

 

Lâm An Nhiên bật , bước tới kéo tay chồng: "Mẹ nghỉ ngơi một chút , để bắt cho."

 

Bố Lãnh thấy con trai bắt con gà, mặt nở nụ tự hào, vỗ vỗ tay, hai tay khoanh lưng ung dung bước phòng khách.

 

Mẹ Lãnh thấy con dâu ngoan ngoãn hiểu chuyện thì vui vẻ hẳn lên: "Không , đợi xong con gà , sẽ hầm cho con một nồi canh gà bổ dưỡng nhé!"

Loading...