Lâm An Nhiên , thèm để tâm nữa. Cô định rời thì bà cụ túm c.h.ặ.t lấy tay cô, quát lớn: “Cái đồ tiện nhân , chẳng mày tư thông với kẻ khác ? Không cha mà còn đòi ly hôn?”
Lâm An Nhiên hề yếu thế đáp trả: “Con trai bà ngoài trăng hoa, về đổ cho ?” Nói , cả hai bắt đầu xô xát, tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, c.h.ử.i bới đ.á.n.h đ.ấ.m.
Cao Nhị Sơn nhức đầu, hét lên: “Thôi đừng đ.á.n.h nữa!” nhưng chẳng gì, chỉ mà luống cuống.
Lâm An Nhiên đang cố gắng giằng thì thấy tiếng cửa phòng phía xa “két” một tiếng. Cô hoảng hốt, tim như nhảy lên tận cổ họng. Cô lập tức vùng thoát , chạy nhanh về phía căn phòng đó, đóng sập cửa , cài then chốt, thở dốc hổn hển.
Bên ngoài, tiếng mắng nhiếc vẫn ngớt: “Cái đồ liêm sỉ, còn dám lăng nhăng mà đòi ly hôn?”
Cao Nhị Sơn thấy c.h.ử.i rủa ngừng, bèn chen : “Mẹ, chuyện riêng của con đừng can thiệp nữa.”
Bà sang chỉ thẳng mặt con trai, gào lên: “Đồ vô dụng! Đến vợ mà cũng quản nổi, mày còn xứng đàn ông ?”
Cao Nhị Sơn đến từ “vô dụng” thì mặt mày tái mét vì giận, bước lên đập cửa: “Lâm An Nhiên, mở cửa ! Để xử lý cô ngay bây giờ!”
Nói liên tục đập cửa. Lâm An Nhiên sợ đến mức run rẩy, chỉ mong cái lỗ nào để chui xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-28-a.html.]
Lúc , Lãnh Phong thấy cô mồ hôi đầm đìa, lập tức bước tới, cùng cô tựa cánh cửa. Nhìn gương mặt ửng hồng vì kinh sợ, làn da trắng mịn phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp, lòng chợt dâng lên một cảm xúc xao động. Anh xoay , áp sát cô cánh cửa, một tay giữ gáy cô, cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn mạnh mẽ.
Lâm An Nhiên mở to mắt, dám tin những gì đang diễn . Cô bật một tiếng rên khe khẽ nhưng dám phát âm thanh lớn. Mãi đến khi thấy bên ngoài im lặng, mới chịu buông cô .
Cô thở dốc, tức giận : “Anh điên ? Anh bại danh liệt ?”
Lãnh Phong kéo tay cô , ánh mắt vô cùng nghiêm túc: “Em ly hôn với , sẽ cưới em.”
Lâm An Nhiên xong, tim như một luồng điện mạnh chạy qua. Ánh mắt kiên định, chút do dự khiến cô mừng lo. Cô gật đầu đồng ý nhưng cảm thấy chuyện quá vội vàng, cô còn rõ gì về gia đình , bản đang mang danh nghĩa kết hôn. Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên…
Lâm An Nhiên thấy tiếng gõ cửa dồn dập, cô vọng ngoài: “ sẽ mở cửa , gõ nữa cũng vô ích thôi. Cao Nhị Sơn, thể hành xử như một đàn ông một chút ?”
Cao Nhị Sơn câu đó, trong lòng chút chột , ngừng gõ cửa, kéo sang căn phòng kế bên. Lâm An Nhiên tìm một chiếc ghế xuống, thầm nghĩ lẽ chỉ buột miệng , nên cũng để tâm nhiều.
Lãnh Phong thấy vẻ thờ ơ của cô thì phần vui, : “An Nhiên, thật đấy. Anh hề bận tâm chuyện em từng kết hôn, chỉ cần em ly hôn, sẽ cưới em ngay. Anh sẽ để em chịu bất kỳ ấm ức nào nữa.”
Lâm An Nhiên lời tỏ tình , cô trầm ngâm một lát, ngước khuôn mặt tuấn tú của : “Chúng mới quen lâu, hơn nữa em là từng ly hôn. Mẹ sẽ nhận em thế nào đây…”