Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 236: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 02:19:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh Phong tức đến nghẹn họng nhưng nghĩ đến Lâm An Nhiên vẫn đang ở bên trong, đành kiềm chế cơn giận.

 

Trưởng y tá gần đó, nhận thấy thái độ của Cao Phi rõ ràng là công tư bất phân, liền tiến tới nhỏ với Lãnh Phong: “An Nhiên qua cơn nguy kịch , tạm thời an .”

 

Trái tim đang treo lơ lửng của Lãnh Phong cuối cùng cũng đặt xuống. Triệu Nghĩa mừng rỡ đến mức nhảy cẫng lên: “Đội trưởng, thật sự ! Tạ ơn trời đất, chị dâu bình an !”

 

Lãnh Phong lập tức đẩy cửa bước phòng cấp cứu, Lâm An Nhiên giường, nước mắt tuôn rơi lã chã, siết c.h.ặ.t t.a.y cô: “An Nhiên, là của , bảo vệ em, …”

 

Lâm An Nhiên giơ tay, khẽ đặt lên môi , khàn giọng đáp: “Em… .”

 

Lãnh Phong nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Ngủ , ngủ , sẽ ở đây với em.”

 

Lâm An Nhiên mỉm , nhắm mắt . Nhìn cô chiếc giường bệnh trắng toát, Lãnh Phong đau đớn như tim rỉ m.á.u, ánh mắt ánh lên sự tàn độc, chỉ hận thể lột da róc xương kẻ thù .

 

Phu quân bên giường bệnh, kiên quyết nắm giữ bàn tay cô, rời xa nửa bước. Bố Lãnh, tin con dâu gặp nạn nghiêm trọng khi đang cứu con trai , vội vã mặt tại bệnh viện.

 

Khi tới cửa phòng cấp cứu, Lãnh lập tức đẩy cửa xông , giọng đầy lo lắng: “An Nhiên, con ? Tội nghiệp con bé quá…”

 

Lãnh Phong ngước mắt lên, giải thích với phụ : “Là con hãm hại, An Nhiên đỡ nhát kiếm con nên thương nặng. Hiện tại qua cơn nguy kịch, chỉ là e rằng thể…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-236-a.html.]

 

Mẹ Lãnh mắt đỏ hoe, bố Lãnh vội vàng đỡ lấy bà, khuyên nhủ: “Bà lóc gì? Con bé an là đáng mừng . Hay là về nhà chuẩn chút canh gà bồi bổ cho nó .”

 

, đúng .” Mẹ Lãnh lau vội nước mắt, mỉm : “ đúng là hồ đồ quá, về nấu canh cho con bé ngay. đây…”

 

Bố Lãnh dặn dò con trai chăm sóc An Nhiên thật chu đáo mới cùng vợ rời . Triệu Nghĩa lặng lẽ quan sát Lâm An Nhiên giường, trong lòng dâng lên sự xúc động hình ảnh một con gái yếu đuối dám liều bảo vệ yêu. Lãnh Phong hề rời khỏi giường bệnh, ánh mắt dán c.h.ặ.t cô.

 

Hai giờ đồng hồ trôi qua, Lâm An Nhiên dần tỉnh , cổ họng khô khốc như thể lửa đốt. Lãnh Phong lập tức đưa ly nước chuẩn sẵn đến bên môi cô. Thấy cô thể tự nâng dậy, đảo mắt tìm kiếm vật gì đó để kê đỡ nhưng thấy.

 

Anh tự uống một ngụm, đó áp môi môi cô, truyền nước trực tiếp. Khoảnh khắc môi hai chạm , thời gian dường như ngừng trôi.

 

Tim Lâm An Nhiên đập dồn dập, cô vội nghiêng đầu né tránh: “Em uống đủ .”

 

Lãnh Phong vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dịu dàng hỏi han: “Em cần vệ sinh ? Để bế em nhé.”

 

Lâm An Nhiên cảm thấy chút ngượng ngùng nhưng thực sự cần, cô khẽ gật đầu. lúc dịch truyền cạn, y tá bước rút kim truyền. Lãnh Phong cẩn thận bế cô lên, vô cùng lo lắng cô đau đến vết thương lưng.

 

Anh bế cô phòng vệ sinh, nhẹ nhàng cởi đồ giúp cô, bế cô trở về giường, tư thế nâng niu như thể đang ôm một pho tượng sứ mỏng manh. Lâm An Nhiên nghĩ đến cảnh tượng , mặt cô nóng bừng, chủ động nắm lấy tay : “Vất vả cho .”

 

Lãnh Phong gương mặt xanh xao của cô, lòng đau thắt . Anh gục đầu xuống cánh tay cô, đôi mắt đỏ hoe.

Loading...