Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 224: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 02:19:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm An Nhiên thấy ngây , liền gọi: “Đứng ngẩn đó gì, mau lên .”

 

Cô bảo lấy b.út ghi lượng từng bao, khi đếm xong thì cùng đến trạm thu mua gần đó. Lâm An Nhiên bước đến trạm lương thực, thấy một đàn ông năm mươi tuổi đang đó. Cô tiến gần hỏi: “Anh ơi, bên thu mua lương thực ạ? Lúa mì giá bao nhiêu một cân? Gạo thì ? Còn trứng gà nữa?”

 

“Lúa mì là một hào mốt một cân, gạo một hào tám, trứng gà ba hào tám một cân.”

 

Nghe xong, cô cau mày. Lương thực thời thập niên 80 mà rẻ thế ? Nghĩ , cô quyết định bán nhanh một phần, trong kho vẫn còn nhiều.

 

đàn ông và : “Được , cứ theo giá !”

 

Cô dẫn ông đến nhà kho. Người đàn ông thấy cả trăm bao lương thực xếp đầy kho, mắt ông sáng rực như đèn pha, ông dụi mắt như thể đang mơ, niềm nở hỏi: “Cô gái, tất cả những thứ đều bán ?”

 

, tất cả đều bán.”

 

Người đàn ông lập tức chạy về gọi thêm vài nữa đến. Phương Quân phụ giúp việc vận chuyển. Một bao lúa mì 100 cân, giá 11 tệ, 100 bao là 1100 tệ. Gạo 100 bao, mỗi bao 18 tệ, tổng cộng 1800 tệ. Trứng gà 50 khay, mỗi khay 50 cân, tổng cộng 950 tệ. Còn đậu xanh, đậu đen, mè, mỗi loại 100 bao, tổng cộng thu về hơn 5000 tệ.

 

Người đàn ông thấy phen ăn lớn, : “Cô gái, nếu hàng nhớ tìm nhé, ăn đàng hoàng, cô cứ yên tâm.”

 

Lâm An Nhiên ông vẻ chân thật và phúc hậu, : “Được, vài hôm nữa sẽ tìm .”

 

Cô kiểm đếm tiền, rút 500 tệ đưa cho Phương Quân, dặn mua sắm quần áo, phần còn đem gửi ngân hàng để tiền học.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-224-a.html.]

Thấy tỏ vẻ ngạc nhiên, cô nghiêm túc : “Em cứ cầm tiền giúp chị xử lý công việc, còn thì đừng hỏi bất cứ điều gì. Chị những chuyện phạm pháp .”

 

Phương Quân chỉ ngoan ngoãn gật đầu tuân theo.

 

đống sữa viên cao chất ngất, cân nhắc phương thức tiêu thụ hiệu quả nhất. Sau khi dò hỏi, cô chợ phiên thường họp những ngày 5, đây là cơ hội để thử nghiệm phát mẫu miễn phí nhằm quảng bá khi chính thức chào bán.

 

Ý tưởng chợt lóe lên, cô sang Phương Quân, đề nghị: “Số sữa viên còn ít, em hãy tìm cách bán hết , chắc chắn thu khoản tiền kha khá đấy. Đây là bí mật nội bộ của hai chị em, tuyệt đối tiết lộ với rể em.”

 

Phương Quân thuật kế hoạch mang sữa chợ phiên, đúng như dự đoán của cô. Cô hài lòng mỉm , thầm nghĩ cần thêm kinh nghiệm thực tế.

 

Cô đưa một viên sữa cho Phương Quân: “Thử xem.”

 

Phương Quân cầm viên màu trắng, ánh mắt đầy nghi ngại. Cậu từng thấy qua món , hình dáng y hệt viên t.h.u.ố.c hạ sốt thông thường.

 

Thấy còn chần chừ, cô thản nhiên bỏ vài viên miệng, nhai chậm rãi. Vị béo ngậy, thơm lừng tan chảy mềm mại đầu lưỡi. Chứng kiến chị ăn uống chút do dự, Phương Quân cũng cho một viên miệng. Ăn xong, mở to mắt kinh ngạc, tốc độ nhai ngày càng nhanh, vui vẻ thốt lên: “Chị ơi, cái ngon tuyệt! Chị từ gì ạ?”

 

“Làm từ sữa bò tươi nguyên chất, tác dụng bổ sung canxi và protein.”

 

Cô cầm thêm một nắm sữa viên khác, định đưa cho Lãnh Phong dùng thử, nhưng e ngại sự nghi ngờ của , đành cất vội vài viên túi, dự định mang chợ phiên bán.

 

Vừa rẽ một góc phố, cô bắt gặp một bà lão tóc bạc trắng, gương mặt hiền từ đang chằm chằm , khiến sống lưng cô bất giác lạnh toát. Cô đảo mắt xung quanh, tự nhủ lẽ hoa mắt, nhưng dụi mắt vẫn thấy bà lão hề rời ánh .

Loading...