Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 216: A

Cập nhật lúc: 2026-01-13 02:19:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Nghĩa giật . Đưa về quê rèn luyện khác nào đẩy cô chỗ c.h.ế.t! Một tiểu thư chịu nổi cuộc sống khắc nghiệt đó. khi bắt gặp ánh mắt kiên quyết của Lãnh Phong, đành cúi đầu tuân lệnh.

 

Về đến nơi, Lãnh Phong nhẹ nhàng đặt Lâm An Nhiên lên giường, dùng khăn ấm lau mặt, xử lý vết thương, cởi áo ngoài, đắp chăn cho cô, xuống ôm cô lòng và dần dần chìm giấc ngủ.

 

Triệu Nghĩa đưa đội trưởng về nhà xong xuôi, liền nhà kho bỏ hoang. Trên đường , bắt gặp Trần Thanh đang thất thần, dừng xe, tát mạnh mặt cô khiến cô ngất , trói cô nhét ghế , đó lái xe khỏi huyện.

 

Cao Phi mở mắt, bốn bề tối đen như mực, thấy bất kỳ ánh sáng nào. Cổ họng khô khốc, tứ chi đau nhức, giãy giụa ghế, cố gắng gỡ dây trói, tìm kiếm cơ hội thoát . Nhớ ánh mắt tàn độc của kẻ , rùng , bây giờ là sáng tối. lúc đó, cánh cửa nặng nề bật mở, một luồng sáng mạnh chiếu thẳng mắt, theo phản xạ nhắm , từ từ mở , nhận bước chính là Triệu Nghĩa.

 

Triệu Nghĩa tiến gần từng bước, Cao Phi trói c.h.ặ.t ghế, mỉm : “Một đêm , nghĩ thông suốt ? Đã nhận lầm ?” Nói xong, tát mạnh một cái: “Đồ cặn bã!” Cao Phi cú đ.á.n.h khiến đầu óc cuồng, đúng lúc đó, một giọng quen thuộc vang lên bên tai.

 

Sáng sớm, Lâm An Nhiên tỉnh giấc, thấy Lãnh Phong mặc chỉnh tề cạnh giường. Cô kịp hỏi han, : “Đi thôi, để cho em xem tiết mục biểu diễn của khỉ.” Lâm An Nhiên thì sửng sốt, thời buổi còn xiếc khỉ ? Cô đầy nghi hoặc, hiểu chuyện gì đang xảy , định kéo chăn ngủ tiếp. Kết quả là bế thẳng khỏi nhà, nửa tỉnh nửa mê con ngõ nhỏ vắng vẻ. Mở cửa bước căn phòng tối om, dù là ban ngày cũng thấy rõ bất cứ thứ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-216-a.html.]

 

Lâm An Nhiên thấy một đàn ông trói ghế, đầu cúi gục. Khi đó ngẩng đầu lên, cô nhận đó chính là Cao Phi. Đôi mắt giờ đây ngập tràn nỗi kinh hoàng.

 

Lâm An Nhiên kinh ngạc đưa tay che miệng, đàn ông ghế với ánh mắt trống rỗng vô hồn, râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù, trong mắt mang theo sự van xin. Cô sang Lãnh Phong đang cạnh, chỉ đàn ông , hỏi: “Anh … là Cao Phi ?”

 

Cả hai đều đáp lời, chỉ giữ im lặng. Lâm An Nhiên Cao Phi, hồi tưởng nỗi nhục nhã mà gánh chịu. Nếu vì cô là của thế kỷ 21, tư tưởng cởi mở, kiên quyết nhảy xuống sông, thì dù c.h.ế.t cũng sẽ sống bằng c.h.ế.t.

 

Cô từng bước tiến về phía Cao Phi, ánh mắt sắc lạnh đầy vẻ khinh miệt, giọng chứa đựng sự căm phẫn: “ chồng, dám động tay động chân với , ai cho cái gan lớn như ?” Nói đoạn, cô tát mạnh một cái má trái Cao Phi, giáng thêm cái nữa , nghiến răng nghiến lợi: “Không sống c.h.ế.t! Anh nhận sai lầm của ?”

 

Nghe Lâm An Nhiên hỏi “ sai ”, Cao Phi nghẹn ngào, giọng khàn đặc cầu xin: “ sai , tuyệt đối sẽ dám quấy rầy cô nữa… xin cô tha cho .” Tiếng cầu xin vang vọng trong căn phòng trống trải, tạo nên âm thanh vọng . Lâm An Nhiên rụt tay về, lòng bàn tay còn cảm thấy tê dại, cô ngẩng đầu Lãnh Phong, mỉm : “Anh nhận , xem…”

Loading...