Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 190: A

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:51:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài cổng.

 

Trần Kê Nam vì thấy Lâm An Nhiên vắng mặt tại cơ quan nhiều ngày, lòng yên, đích xách theo giỏ trái cây đến tận nhà họ Lãnh, gõ cửa dứt khoát: “Xin hỏi, Lâm An Nhiên ở nhà ạ?”

 

Nghe tiếng động, chồng cô vội vã tiến mở cổng...

 

Mẹ Lãnh mở cửa, bắt gặp một quý ông bốn, năm mươi tuổi hiên, tay cầm giỏ quà. Dựa phong thái và khí chất, bà đoán ngay đây tầm thường.

 

Bà dịu dàng hỏi han: “Xin hỏi, ông tìm ai ạ?”

 

Trần Kê Nam lướt qua phụ nữ mặt, đoán bà là mẫu của Lâm An Nhiên, liền nở nụ đáp lễ: “ là lãnh đạo tại bệnh viện, đến đây thăm An Nhiên.”

 

Mẹ Lãnh là viện trưởng, lập tức niềm nở mời ông phòng khách, rót mời vội vã gọi Lâm An Nhiên. Lâm An Nhiên lúc vẫn còn đang lười biếng giường, mới rửa mặt xong, cảm thấy cơ thể rã rời nên định chợp mắt thêm chút nữa.

 

Lãnh Phong vợ vẫn còn say ngủ, khóe môi bất giác nhếch lên, ghé sát tai cô thì thầm: “Mấy giờ còn nướng nữa? Có đói ?”

 

“Em đói. Anh cứ tìm chỗ nào mát mẻ mà .”

 

Nói nàng xoay tiếp tục cuộn trong chăn. Hai đang đùa giỡn qua thì báo viện trưởng ghé thăm. Lãnh Phong khẽ: “Em định dậy ? Lát nữa mất mặt đừng trách báo nhé.”

 

Lâm An Nhiên lười biếng đáp : “Mất mặt gì chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-190-a.html.]

 

Nghe giọng phần ẩn ý, nàng cảm thấy điều bất , liền bật dậy ngay lập tức, vẻ mặt đầy bí ẩn của chồng. lúc , chồng ngoài cửa khẽ vọng : “An Nhiên, con ngoài một lát, lãnh đạo bệnh viện đến .”

 

Nghe đến từ “lãnh đạo”, cô lập tức bật dậy như một chiếc lò xo nén, vội vàng đáp: “Con ngay ạ!”

 

Nàng nhanh ch.óng chỉnh trang phục, bàn trang điểm vuốt mái tóc, trách yêu Lãnh Phong: “Đều tại cả, tới nơi mà chịu báo sớm.”

 

Lãnh Phong bật lớn: “Sao thế, sợ vị đến ? Em cứ chuẩn kỹ , để tiếp khách .”

 

Lâm An Nhiên thì im lặng, trong lòng cảm thấy một luồng ấm áp vì sự quan tâm của , nàng mỉm : “Vậy , em sẽ theo ngay.”

 

Lãnh Phong mỉm bước khỏi phòng, tiến phòng khách, chủ động đưa tay bắt tay Trần Kê Nam: “Viện trưởng Trần ghé thăm, quả là vinh dự lớn lao cho gia đình .”

 

Trần Kê Nam dậy bắt tay , cả hai cùng an tọa. Lãnh Phong xuống một cách ung dung, hai chân bắt chéo, toát khí chất mạnh mẽ, uy nghiêm. Anh lấy một điếu t.h.u.ố.c từ trong túi áo, đưa về phía Trần Kê Nam, châm lửa giúp ông . Hai cùng rít t.h.u.ố.c, làn khói mờ ảo lượn lờ giữa những lời đối đáp.

 

Trần Kê Nam quan sát Lãnh Phong, ánh mắt sắc bén, thầm nghĩ: quả thực là một nhân vật kiệt xuất. Ánh mắt ông thoáng lóe lên tia sáng tinh , ông hỏi: “Dạo An Nhiên khỏe ? Cô hiện đang công tác tại đơn vị nào?”

 

Lãnh Phong nắm bắt ánh dò xét đó, khẽ nhếch mép: “An Nhiên vẫn . Không Viện trưởng Trần chịu thiệt thòi gì, mà đích ghé thăm? Nếu dịp trở về, e rằng đích đến cơ quan đòi .”

 

Trần Kê Nam bật ha hả, đáp thẳng vấn đề, trong lòng đoán rằng Lâm An Nhiên chắc hẳn tường thuật chuyện xảy tại bệnh viện. Nghe Lãnh Phong , nét mặt ông thoáng cứng , nhưng ông nhanh ch.óng lấy vẻ tự nhiên, tiếp tục hòa đồng.

Loading...