Cô quyết định chìm giấc ngủ, bận tâm đến Cao Nhị Sơn, cứ thế ngủ một mạch ngon lành. Khi tỉnh dậy là xế chiều, định mở cửa xem xét tình hình bên ngoài thì thấy tiếng gõ cửa dồn dập.
“Ai đó?” Cô cất tiếng hỏi mở cửa.
Trước mặt cô là Trần Diễm, luôn bêu riếu cô, mà giờ tìm đến.
Lâm An Nhiên lập tức đóng sầm cửa : “Nơi tiếp đón cô.”
“Đừng đóng cửa chứ! Cao Nhị Sơn nhà ? việc cần nhờ một chút.” Trần Diễm Lâm An Nhiên, giấu vẻ kinh ngạc khi thấy cô thon gọn đáng kể, nhan sắc cũng thăng hạng rõ rệt. Chỉ hơn mười ngày gặp, đổi lớn đến ? Cô tài nào tin đây là Lâm An Nhiên mập ú ngày nào.
Thấy đối phương cứ chằm chằm rời, Lâm An Nhiên tỏ vẻ khó chịu: “Anh nhà. Cô rõ hơn ?” Nói xong, cô “rầm” một tiếng đóng sập cửa .
Trần Diễm bực bội, lẩm bẩm: “Ra vẻ cái gì chứ! Chồng cô chẳng cũng răm rắp theo !”
Bác Vương gần đó, thấy Trần Diễm tìm Cao Nhị Sơn liền buông lời mỉa mai: “Ôi chao, đến tìm chồng ? Dùng trơn tru quá ha, dùng mãi chắc dùng cả… cái giường luôn hả?”
Bác Lưu ngại thêm dầu lửa, lớn: “Chuẩn đấy! Tội nghiệp cho cô An Nhiên nhà .”
Trần Diễm tức giận, nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Mấy lung tung cái gì ?”
Trong lòng cô như thiêu đốt. Trở về nhà, đủ lời cay nghiệt, cô càng thêm khó chịu. Cô chỉ mong sớm ngày khiến Cao Nhị Sơn ly hôn để đón cô về, nếu …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-18-a.html.]
Lâm An Nhiên đóng cửa, thản nhiên hết những lời lẽ bên ngoài bình tĩnh trở nhà. Vừa kịp cài chốt cửa thì tiếng gõ cửa dồn dập.
“Lâm An Nhiên, mở cửa cho ngay!”
Nghe giọng, cô là Cao Nhị Sơn về, liền đáp : “Ra ngay đây!”
Cô bước mở cửa lưng thẳng. Cao Nhị Sơn ngây bóng lưng thon thả , đây thực sự là Lâm An Nhiên ? Mới vài ngày gặp mà cô gầy nhiều đến thế… Thật khó tin!
Anh bước , lắp bắp: “Em… em là Lâm An Nhiên thật ?”
Lâm An Nhiên bắt chéo chân, cợt: “Không thì là ai? gầy , đầu óc cũng trở nên minh mẫn hơn, thấy quen ?”
“Nhìn em bây giờ… quả thực thu hút.” Lần Cao Nhị Sơn hề buông lời chì chiết, trong lòng cảm thấy cô một sức hút lạ lùng nhưng thể diễn tả thành lời.
Lâm An Nhiên thấy cứ chằm chằm, bèn thẳng: “Ngày mai chúng đến cục dân chính thủ tục ly hôn . Anh cứ gọi bố tới để tiện bàn bạc luôn.”
Cao Nhị Sơn thì phần sửng sốt. Ban đầu đúng là ý định ly hôn, nhưng ngờ cô nhanh chân hơn. Tự dưng cảm thấy điều gì đó đúng như dự tính. Anh lắp bắp: “Cái đó… để mai tính …” Nói vội vàng đóng cửa .
Lâm An Nhiên vẻ mặt khó hiểu của , khẽ nhạt: “Không sánh đôi cùng tình nhân ? Giờ nuốt lời ?”
Ở thập niên 80, các hoạt động giải trí khan hiếm, khu huyện nghèo nàn thậm chí còn điện lưới. Buổi tối tĩnh mịch đến mức gây cảm giác lạ lẫm cho cô. Nến dùng hết, mà cô tiền để mua thêm. Cô thổi tắt ngọn đèn dầu bàn, chuẩn nghỉ ngơi thì…