Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 164: A

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:50:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh Phong giương s.ú.n.g, b.ắ.n hạ tên cầm đầu ở cuối phòng. Hai bên chính thức bước cuộc đọ s.ú.n.g ác liệt, tiếng s.ú.n.g nổ vang ngớt.

 

Thấy quân địch đang tràn lên, họ nhanh ch.óng ném l.ự.u đ.ạ.n khói, nhắm thẳng về phía quân địch đang áp sát. Khói dày đặc bao trùm gian. Lãnh Phong xuyên qua màn khói, ánh mắt dừng ở phòng ngủ của Trần Mãnh. Theo nguyên tắc “tiên bắt vua ”, tung nhảy qua cửa sổ lao bên trong.

 

Lúc , Tư Thần đang Trần Mãnh chĩa s.ú.n.g thẳng đầu, im giơ tay chờ đợi thời cơ phản công.

 

Trần Mãnh ngạo nghễ: “Không ngờ cũng ngày mày rơi tay tao.”

 

Lãnh Phong từ phía bước tới, dí thẳng họng s.ú.n.g đầu : “Ngày tàn của mày đến .”

 

Trần Mãnh định giãy giụa nhưng khẩu s.ú.n.g chĩa thẳng đầu, gằn giọng đe dọa: “Nếu mày dám nhúc nhích, tao sẽ b.ắ.n c.h.ế.t nó. Bảo của mày hạ s.ú.n.g xuống!”

 

Lãnh Phong giữ c.h.ặ.t Trần Mãnh, áp giải ngoài, đồng thời hô lớn: “Tất cả hạ s.ú.n.g xuống!”

 

Gã đàn ông to lớn thấy tiếng động lớn, lập tức đập ngất hai tên đàn em bên cạnh, thấy Trần Mãnh khống chế liền nổ s.ú.n.g điên cuồng. Trần Mãnh gục xuống ngay tại chỗ. Một cuộc đấu s.ú.n.g mới bùng nổ, chẳng mấy chốc, sàn nhà chất đống hàng chục t.h.i t.h.ể.

 

Mọi thở phào nhẹ nhõm. Khi Triệu Nghĩa chuẩn di chuyển xuống tầng thì đột nhiên một phát đạn từ phía đối diện b.ắ.n tới. Anh né kịp, thầm nghĩ chắc chắn sẽ c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-164-a.html.]

 

Lãnh Phong “vút” một tiếng lao tới, hứng trọn viên đạn cho Triệu Nghĩa. Triệu Nghĩa kinh hãi tột độ, hét lớn: “Đội trưởng, ? Anh thương ? Nếu mệnh hệ gì, ăn thế nào với chị dâu đây!”

 

Lãnh Phong viên đạn găm sâu cánh tay trái, đáp gọn lỏn: “Không đáng ngại.”

 

Triệu Nghĩa phẫn nộ bọn địch vẫn đang điên cuồng b.ắ.n phá, tiếng s.ú.n.g dội lên như một cơn bão tố dữ dội. Lãnh Phong xé một mảnh vải để băng bó qua loa vết thương, tiếp tục lao giao tranh. Khoảng một giờ đồng hồ , tiếng s.ú.n.g mới dần lắng xuống. Họ tiến kho hàng, phát hiện bên trong chứa đầy ma túy. Anh đổ xăng lên đống vật phẩm, châm lửa, ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội.

 

Trong bóng tối mịt mùng, một gã đàn ông to lớn lặng lẽ chuồn khỏi hiện trường. Lãnh Phong lướt những x.á.c c.h.ế.t đất nhưng thấy bóng dáng gã , lòng chợt dấy lên một cảm giác bất an. Ban đầu là để nội gián, ngờ nổ s.ú.n.g g.i.ế.c c.h.ế.t lão đại.

 

Triệu Nghĩa định đuổi theo, nhưng Lãnh Phong kịp thời ngăn , bình tĩnh : “Đã là đường cùng thì nên truy đuổi, chúng thôi.”

 

Máu vẫn ngừng rỉ từ cánh tay Lãnh Phong, Triệu Nghĩa vết thương , trong lòng dấy lên sự day dứt khôn nguôi. Nếu sự che chắn của đội trưởng, lẽ bỏ mạng mà chẳng hiểu nguyên do. Ánh mắt trở nên kiên định, thầm tự hứa từ nay sẽ sinh t.ử theo Lãnh Phong.

 

Lâm An Nhiên đang ngủ trong phòng, hai tay ôm c.h.ặ.t chiếc áo khoác của Lãnh Phong. Cô đột ngột tỉnh giấc một cơn mộng mị kỳ lạ, bật dậy khỏi giường, tài nào ngủ . Cô khoác vội chiếc áo, bước sân. khoảnh khắc đó, một vệt băng xé ngang bầu trời đêm. Cô chắp tay , âm thầm cầu nguyện: “Lãnh Phong, vẫn bình an ? Chắc hẳn thành sứ mệnh và trở về an chứ?”

 

Mẹ Lãnh thức dậy để giải quyết nhu cầu cá nhân, bất ngờ bắt gặp một bóng hình lảng vảng ngoài sân, khiến bà giật . Sau khi quan sát kỹ, bà nhận đó là Lâm An Nhiên, nên bà nhẹ nhàng cất lời hỏi: “An Nhiên, con đang gì ở ngoài đó ?”

Loading...