Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 146: A

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:48:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ nghiêm mặt đáp: “Thể trạng con vốn dĩ cường tráng, cần gì ăn trứng? Dâu con ăn mới bổ dưỡng.”

 

Lãnh Phong bĩu môi: “Thế con là con ruột của ?”

 

Mẹ Lãnh lớn: “Tất nhiên là con ruột của ! Mau , kẻo dâu con đói bụng thì ?”

 

Lãnh Phong cảm thấy rìa” một cách rõ rệt, bưng phần cơm phòng, đặt lên bàn, gọi Lâm An Nhiên dậy dùng bữa. Lâm An Nhiên khịt mũi một tiếng, trở rúc sâu trong chăn tiếp tục ngủ.

 

Lãnh Phong luồn tay trong chăn, chạm tấm lưng cô, giọng đầy sự dụ dỗ: “Mèo lười ơi, dậy mau nào? Nếu em chịu dậy, e là thực hiện ‘nghĩa vụ’ của chồng đây…”

 

Nghe thấy ý định mật, Lâm An Nhiên hoảng hốt bật chăn dậy, vội vàng xòa: “Em ăn cơm là chứ gì!”

 

Lãnh Phong thấy kế hoạch thành công, nở một nụ đầy vẻ tinh quái. Lâm An Nhiên liếc nụ quyến rũ đó, trong lòng thầm mắng: là một tai họa nhân gian mà! Cô tiến đến bàn ăn, uống bát mì trứng gà, gắp vài miếng khoai tây, nhai bánh bao, chẳng mấy chốc no bụng, định dậy thu dọn bát đĩa.

 

Lãnh Phong nhanh tay hơn, giành lấy bát đĩa , : “Anh dám để em động tay chân , nếu thì coi như tiêu đời !”

 

Lâm An Nhiên tin, cô kiên quyết đòi rửa bát. Khi cô bước bếp thì thấy Lãnh đang tự tay rửa bát, cô ngượng ngùng lên tiếng: “Mẹ, để con ạ, vất vả cả ngày .”

 

Mẹ Lãnh xua tay: “Con ngốc quá, những việc nhỏ nhặt cứ để lo. Nếu Phong mà bất kỳ hành động nào đối xử với con, con cứ việc với , sẽ xử lý nó ngay lập tức. Nếu con chịu ấm ức, sẽ chủ cho con.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-146-a.html.]

Lâm An Nhiên cảm nhận một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, mắt cô rưng rưng lệ, cô nắm lấy bàn tay còn ướt nước của Lãnh, xúc động : “Mẹ ơi, cảm ơn đối xử với con như . Từ nay về , chính là ruột của con.”

 

Mẹ Lãnh thấy mắt cô đỏ hoe, bà lau tay ôm cô lòng: “Con gái ngốc , từ giờ chúng là một gia đình .”

 

Lâm An Nhiên gật đầu, cô cảm nhận sự ấm áp của tình gia đình, giống như tìm ruột mất, cô tham lam đắm chìm trong thứ tình cảm thiêng liêng . Lãnh Phong thấy Lâm An Nhiên bếp lâu mà vẫn , tò mò theo, khi thấy cảnh tượng ấm áp đó, liền lặng lẽ rút lui.

 

Trong khi vui vẻ thì cũng kẻ hề dễ chịu.

 

Kể từ cú sốc xảy tại nhà họ Lãnh, Trần Thanh cứ khép trong phòng, hề bước chân ngoài, khiến vô cùng sốt ruột.

 

Bà gõ cửa và gọi vọng : “Thanh , chuyện qua thì hãy để nó trôi qua . Con thể tìm một hơn mà!”

 

Trần Thanh gào thét: “Con chỉ Lãnh Phong, con cần bất cứ ai khác!”

 

Mẹ cô thở dài: “Con ! Ngày xưa con…”

 

Nghe đến đây, Trần Thanh như phát điên, cô gào lên: “Đừng nhắc nữa! Xin đừng nhắc đến chuyện đó nữa!”

 

Vừa , cô giận dữ ném chiếc ghế, đập vỡ tan tành tấm kính. Mẹ cô kinh hãi, vội vàng lùi , ngờ nuôi dạy một đứa con ngang ngược và phi lý đến mức , bà lắc đầu thở dài.

Loading...