Lãnh Phong nắm lấy tay cô, : “Anh chỉ đùa em thôi. Mẹ hiền lắm!”
Thấy lời thật lòng, Lâm An Nhiên cũng dần yên tâm. Nghĩ rằng bố chồng về, cô cũng nên chào hỏi, nếu để họ cho rằng vô lễ thì thật . Cô bộ đồ chỉnh tề, bưng một đĩa trái cây cửa phòng chính, gõ nhẹ dịu dàng : “Bố , hai về ạ. Con rửa ít hoa quả mang qua cho bố dùng.”
Mẹ Lãnh giọng là Lâm An Nhiên, lập tức vui vẻ bước , nhận lấy khay trái cây, rạng rỡ: “An Nhiên, cảm ơn con nhé, vất vả cho con .”
Thấy bà vui vẻ như , Lâm An Nhiên như trút một tảng đá lớn trong lòng, cô đáp: “Không gì ạ, .”
Mẹ Lãnh đoán chừng cô mới thức giấc, lẽ còn kịp ăn gì nhưng gây thêm phiền phức, liền : “Không , con cứ về việc của .”
“Vâng ạ, cứ nghỉ ngơi ạ.”
Lâm An Nhiên khẽ lùi bước, băng qua sân và bắt gặp Lãnh Phong đang hiệu mời cô gian bếp. Cô thận trọng bước theo, khi ngang qua phòng chính, cô quên ngoái đầu quan sát xem cha chồng để ý tới hành động lén lút của .
Thấy dáng vẻ rón rén của vợ, Lãnh Phong nhịn thầm, bèn trêu chọc: “Em chỉ dùng bữa thôi mà, cần hành động bí mật như thể đang trộm đồ ?”
Lâm An Nhiên phịch xuống ghế, dù thở phào nhẹ nhõm nhưng sự lo lắng phát hiện vẫn còn đó, nên cô ăn giữ vẻ căng thẳng, bỏ qua những lời trêu đùa của . Chẳng mấy chốc cô dùng xong, đặt bát xuống và dứt khoát: “Em ăn xong, cứ thong thả dùng bữa. Anh cứ để bát đũa ở đó, để em rửa. Em xin phép về phòng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-144-a.html.]
Lãnh Phong đang nhấp một ngụm canh, thế suýt nữa nó phụt ngoài. Anh bóng lưng cô như chạy trốn, thấy hành động đó vô cùng đáng yêu. Anh tiếp tục ăn, thầm nhủ: “Diễn kịch tỏ ngoan ngoãn giỏi thật đấy!”
Mẹ Lãnh từ cửa kính bếp liếc bộ sự việc, bà mỉm dịu dàng với chồng : “An Nhiên đúng là một cô gái vô cùng bụng!”
Ông Lãnh lời khen của vợ cũng gật đầu, nở nụ hiền hậu. lúc đó, Lãnh Phong dọn xong bát đũa từ bếp bước , lập tức gọi giữ : “Phong , con đây, chuyện trao đổi với con.”
Lãnh Phong đoán chứng kiến cảnh An Nhiên lén lút, với cha: “Dâu cưng của bố quả thật đáng yêu!”
Bố Lãnh theo bóng lưng con trai cũng mỉm : “Giống hệt bà hồi trẻ!”
Mẹ Lãnh khẽ đẩy nhẹ vai chồng: “Ông lôi chuyện cũ để nhắc !”
Lãnh Phong thu dọn xong xuôi, khi thấy cha đang bàn luận về Lâm An Nhiên, lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Anh bước phòng chính, an tọa, hướng về phía cha bằng ánh mắt đầy sự ơn: “Bố , con xin gửi lời cảm ơn vì hai luôn dành tình yêu thương vô bờ bến cho con.”
Ông Lãnh bật lớn: “Thằng nhóc cuối cùng cũng một câu hồn!”
Lâm An Nhiên trở về phòng , cảm thấy ngày hôm nay thật sự hề chút nào. Tất cả là do Lãnh Phong cứ bám riết rời, ngày nào cũng đòi hỏi sự mật, khiến cô mệt mỏi rã rời. Cô nhớ những lời lẽ ngọt ngào từng thốt , cái giọng khàn trầm đầy quyến rũ, cùng với gương mặt tuấn mỹ mê hoặc khiến cô chìm đắm tài nào thoát .