Ký ức của một cô gái hai mươi tuổi đột ngột tràn tâm trí cô. Cô gái xuất từ một gia đình tư sản nhỏ, cuộc sống vốn dĩ bình lặng. Tuy nhiên, một biến cố bất ngờ cướp cả cha lẫn cô. Sau khi học y hai năm, cô gái trở về sống với cô ruột. Cô ruột thấy cô cũng đến tuổi lập gia đình nên sắp xếp gả .
Vốn quen nuông chiều từ nhỏ, cơm bưng nước rót, ai ngờ biến cố ập đến khiến tinh thần cô suy sụp, trở nên ngơ ngẩn. Từ đó, cô trở nên vụng về, hình phát phì từ 88 cân lên tới 150 cân, trí óc chậm chạp. Cô giữ gìn vệ sinh cá nhân, cơ thể bốc mùi, nhà cửa thì bừa bộn, quần áo chất đống bốc lên mùi hôi thối khủng khiếp.
Người chồng mới cưới thấy cô như liền mặc kệ, mảy may quan tâm, mặc cô sống c.h.ế.t . Cô gái lóc suốt ngày. Ngay cả trong đêm tân hôn, cũng thèm chung chăn gối. Cô chờ đợi trong mệt mỏi, mơ màng . Nửa đêm tỉnh giấc, cô thấy phòng khách bên cạnh ánh đèn leo lét. Cô lén lút tiến gần, thấy tiếng rên rỉ khe khẽ, đẩy cửa bước ...
Chồng cô đang ngủ với một phụ nữ khác ngay tại phòng khách! Cô định lên tiếng thì quát lớn: "Cút !" mắng nhiếc cô xí dơ dáy, rằng ngay cả con heo cũng còn hơn cô.
Cô gái giận dữ đập cửa bỏ , tìm đến cha chồng để đòi lẽ . Ai ngờ họ giả vờ như , còn mắng cô: "Đừng cản trở sinh cháu nối dõi cho nhà ."
Dù đầu óc còn minh mẫn, cô gái vẫn hiểu rõ: đang sống quá đỗi nhục nhã. Cảm thấy phẫn uất tột độ, nhận thấy cuộc đời còn gì đáng níu giữ, cô dùng sợi dây nylon treo lên xà nhà để tự kết liễu đời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-11-a.html.]
Tâm nguyện thành, cô oán hận gương, thấy một phụ nữ dung mạo giống hệt . Người đó : "Hãy xem như đây là kiếp của em, hãy báo thù, nếu c.h.ế.t cũng thể nhắm mắt."
Lâm An Nhiên bật dậy, quan sát căn phòng. Dù cũ kỹ nhưng nếu dọn dẹp thì vẫn thể ở . Trên tủ gắn gương, cô soi và thấy cao 1m6, nặng 150 cân, quả thực là một hình ảnh tệ hại. Khuôn mặt trông hệt như chính cô ngày khi ép ăn uống để tăng cân.
Nhìn đống quần áo cũ nát, cô cảm thấy chán nản. Dù bản quá mức sạch sẽ, nhưng việc ở trong một căn phòng bẩn thỉu thế khiến cô vô cùng khó chịu. Chẳng trách chồng khinh miệt, đến đêm tân hôn cũng đoái hoài, đến giờ cô gái vẫn còn là trinh nữ.
Cưới ba ngày mà chồng vẫn đưa cô về thăm nhà ngoại. Chủ nhân cũ của cơ thể quả thực quá t.h.ả.m. Dựa những ký ức còn sót của nguyên chủ, cô nhớ trong sân một cái giếng. Cô lập tức mang chăn chiếu dây phơi, gom hết quần áo bẩn sân, xắn tay áo bắt đầu công cuộc dọn dẹp.
Cô rưới nước khắp sàn nhà, dùng chổi quét sạch rác rưởi, đó lấy một chiếc khăn cũ và chậu nước, kỳ cọ tỉ mỉ từng ngóc ngách: tủ, bàn, giường. Ngay cả tấm kính cửa sổ cũng lau chùi cẩn thận. Dù hình đồ sộ, đầy nửa giờ, mồ hôi đầm đìa. Cô cố gắng lê từng bước chậm chạp, lau chùi cho đến khi cửa sổ sáng bóng trở .
Dọn dẹp nửa ngày, căn phòng trông gọn gàng hơn hẳn. Mặt trời gần lặn, cô mang chăn trải giường. Cô đói lả , quanh quẩn mà chẳng thấy gì để ăn. Cha chồng sống ở nhà ngoài, thường xuyên khóa c.h.ặ.t cửa, sợ cô qua xin xỏ thức ăn.