Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 103: A

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:45:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

dậy, cúi đầu bày tỏ lòng ơn: “Cảm ơn sự chiếu cố của lãnh đạo, nhất định sẽ mời khách ạ!”

 

Khi bước khỏi phòng việc, cô hít một thật sâu, đó tất việc khám bệnh và ghi chép hồ sơ. Cao Phi tờ đơn xin nghỉ của cô, khỏi kinh ngạc khi Viện trưởng Trần, vốn nổi tiếng là khó tính trong việc phê duyệt, chấp thuận cho cô nghỉ hẳn bảy ngày. Điều thật sự khác thường.

 

Chẳng lẽ là để chuẩn cho đám cưới?

 

Anh cô tháo áo blouse, mỉm hỏi: “Bác sĩ Lâm, em xin nghỉ là để kết hôn ?”

 

gấp áo khoác treo lên, đáp bằng một nụ : “Vâng, kết hôn.”

 

Nghe xong, Cao Phi như sét đ.á.n.h ngang tai, choáng váng. Anh ngờ Lâm An Nhiên quyết định lên xe hoa nhanh đến .

 

Anh kích động nắm lấy tay cô: “An Nhiên, em thực sự định gả cho gã Lãnh Phong ?”

 

Chứng kiến vẻ kích động của , cô thấy phần buồn . Không lấy Lãnh Phong, lẽ nào là lấy ? Cô giữ vẻ bình thản: “ .”

 

Nói , cô bước khỏi khu vực cấp cứu. Cao Phi vội vàng níu tay cô , khẩn trương can ngăn:

 

“An Nhiên, em thể lấy , phù hợp với em…”

 

Lâm An Nhiên dứt tay , sải bước . lúc , gió bắt đầu nổi lên dữ dội, mây đen ùn ùn kéo tới. Chẳng mấy chốc, mưa trút xuống như thác đổ. Cô trận mưa, khẽ thở dài khổ. Không mang ô, nếu cứ thế bộ hành về nhà, chắc chắn sẽ ướt sũng. Đành , tìm chỗ trú tạm hành lang phòng cấp cứu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-103-a.html.]

 

Cao Phi mưa trong vẻ u sầu, ánh mắt đau đớn dõi theo bóng dáng sắp thuộc về khác, còn bản bất lực. Anh đoán cô dù che, liền vội vã lấy một chiếc từ phòng trực ban, lặng lẽ tiến về phía cô.

 

Hành lang dài hun hút, bước nặng nề, dừng mặt cô, nở một nụ gượng gạo: “Sợ em ướt… mà em vẫn chỉ cho cách sử dụng máy khử rung tim nhé, nhớ đấy.” Anh như thổ lộ điều gì đó, khẽ thì thầm: “Hắn là quân nhân… lựa chọn nhất. Em thực sự gả ?” Dứt lời, đưa chiếc ô về phía cô.

 

Lâm An Nhiên vội vàng từ chối, trong lòng tự chua xót: Không lấy Lãnh Phong, lẽ nào lấy ?

 

Cô nhẹ nhàng đẩy tay : “Chiếc ô thể nhận. Lát nữa về mà ô thì ?” Chiếc ô trong tay cô như một vật nóng bỏng, cô nhanh ch.óng trao trả cho .

 

Hai cứ thế giằng co qua .

 

Buổi trưa, Lãnh Phong trở về nhà, trong lòng chút bực bội. Anh lên phòng ngủ một giấc, đến khi tiếng sấm vang rền mới bừng tỉnh.

 

Nhìn màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ, lên tiếng nhắc nhở: “Con , mưa to quá, An Nhiên mang ô . Con đón nó về .” Bà đưa cho hai chiếc ô.

 

Anh chút chần chừ, lo lắng cô sẽ dầm mưa, vội bước nhanh khỏi nhà. Nước mưa b.ắ.n lên tận bắp chân khi vượt qua những vũng nước lớn. Vừa đến sân bệnh viện, thấy hai bóng đang giằng co ngay tại hành lang.

 

Anh ném mạnh chiếc ô xuống nền đất, sải những bước dài tiến gần, ánh mắt đỏ ngầu như bốc cháy. Anh quát lớn: “Hai đang gì ở đây hả?!”

 

Nghe thấy tiếng quát quen thuộc, Lâm An Nhiên vội buông tay, chiếc ô “phạch” một tiếng rơi xuống sàn. Cô đầu, bắt gặp ánh sắc lạnh của Lãnh Phong đang giữa cơn mưa, trừng mắt cô. Cao Phi thấy vị hôn phu của cô xuất hiện, đành tiu nghỉu rút lui.

Loading...