Bà Nội Ác Độc Xin Lỗi, Ta Còn Ác Hơn - Chương 293: Xám xịt rời đi ---
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:15:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Công chúa Cáp Lan quốc hét lên, giọng sắc nhọn ch.ói tai: “Ngươi… ngươi dám sỉ nhục bản công chúa! Bản công chúa nhất định sẽ đem hành vi ngày hôm nay của ngươi kể cho phụ hoàng.”
“Ngươi đây là công nhiên phá hoại quan hệ hai nước, sẽ dẫn phát chiến tranh đấy! Ngươi gánh vác nổi trách nhiệm ?”
Chiến Vương bá khí ngời ngời đáp : “Vân Thương quốc sợ! Muốn đ.á.n.h cứ việc đ.á.n.h, bản vương thể giống như lúc đ.á.n.h dẹp Nam Vực, tạm hoãn hôn kỳ, cùng Hạnh Lâm Quận chúa kề vai sát cánh chiến đấu, khi san phẳng Cáp Lan quốc mới phong quang thành !”
“Ta cũng xem thử, gan của các lớn đến nhường nào, dám thử một ! Hiện tại Vân Thương quốc còn là Vân Thương quốc của ngày xưa, kẻ nào cũng tới dẫm một chân. Chúng bây giờ binh cường mã tráng, há sợ sự khiêu khích của Cáp Lan quốc các !”
Đám Cáp Lan quốc khí thế cường đại của Chiến Vương dọa cho sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhất thời nghẹn lời, phản bác thế nào.
Họ ngờ Chiến Vương cứng rắn đến thế, nể nang bọn họ một chút nào.
Chiến Vương tiếp tục đường hoàng : “Các căn bản đến tham gia hôn lễ của bản vương và Hạnh Lâm Quận chúa, rõ ràng là đến để gây hấn!”
“Bản vương bao giờ ý định nạp trắc phi, các ở mặt Hạnh Lâm Quận chúa ăn bừa bãi, ác ý tung tin đồn nhảm, tâm địa các rốt cuộc là gì?”
Vương t.ử Cáp Lan quốc đến bốn chữ “Hạnh Lâm Quận chúa”, liền biện bạch: “Chúng ăn bừa bãi mặt Hạnh Lâm Quận chúa khi nào? Ngươi đừng ở đây ngậm m.á.u phun !”
“Tại cửa tiệm trang sức, các mặt Hạnh Lâm Quận chúa rằng vị công chúa ch.ó má của các sẽ trở thành trắc phi của bản vương ?”
Vương t.ử Cáp Lan quốc tức khắc trợn tròn mắt, mặt đầy kinh hãi, thét lên: “Ngươi… ngươi nữ t.ử ở cửa tiệm trang sức đó là Hạnh Lâm Quận chúa?”
Trước đó họ vẫn hiểu vì Chu Mặc Kiêu phát điên như , căn bản màng đến việc quan hệ hai nước trở nên tồi tệ mà cũng đến tìm bọn họ gây rắc rối, giờ đây họ cuối cùng hiểu rõ nguyên do.
Lúc Vương t.ử và Công chúa Cáp Lan nhớ lời phụ hoàng dặn, rằng đừng đắc tội với những nhân vật quan trọng của hoàng thất họ Chu, nhưng hình như bọn họ lỡ đắc tội mất .
Chiến Vương hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn để ý đến sự kinh ngạc của , trực tiếp từ trong n.g.ự.c lấy thánh chỉ hoàng thượng ban cho, giơ cao lên, lớn tiếng : “Mở to mắt các mà cho kỹ, đây là thánh chỉ hoàng thượng hạ!”
“Bản vương và Hạnh Lâm Quận chúa đời một đời một kiếp một đôi , bất luận kẻ nào cũng đừng hòng phá hoại!”
“Các lập tức thu dọn đồ đạc, rời khỏi Vân Thương quốc chúng , hôn lễ của bản vương cũng hoan nghênh những kẻ lòng đoan chính như các !”
Vương t.ử, công chúa cùng các đại thần Cáp Lan quốc đạo thánh chỉ , thần tình quyết liệt của Chiến Vương, trong lòng cũng hiểu rõ ý đồ của hoàng đế Vân Thương quốc.
Họ vốn dĩ vì giao hảo mà đến, khi thấy kết cục của Đông Húc quốc và Nam Vực quốc, thông qua liên minh để giảng hòa với Chiến Vương, ngờ kịp mở miệng đắc tội Hạnh Lâm Quận chúa .
Nay đối mặt với thái độ cứng rắn của Chiến Vương, họ cũng chỉ thể xám xịt thu dọn hành trang, rời khỏi Vân Thương quốc.
Khi đám Cáp Lan quốc rời , Chiến Vương bá đạo tuyên bố: “Nếu Cáp Lan quốc các xảy chiến tranh, bản vương phụng bồi tới cùng, như còn thể vì Vân Thương quốc mà khai cương thác thổ. Các nếu dám khinh suất hành động, nhất định khiến các mà về!”
Đám Cáp Lan quốc xong giận mà dám gì, chỉ thể cúi đầu, bước nhanh rời khỏi sứ quán, biến mất ở phía cuối con đường.
Lại đến Văn Cảnh Dư khi trở về nhà, trong đầu ngừng nhớ hành vi kiêu ngạo hống hách của Vương t.ử và Công chúa Cáp Lan.
Nghĩ kỹ , ở Cáp Lan quốc của họ lẽ còn thể chấp nhận , nhưng đến nước khác mà vẫn giữ thói hành xử như thì thật sự thỏa đáng.
Bình thường sứ nước khác, chẳng nên phô diễn những mặt của bản ?
Vậy mà họ đến Vân Thương quốc mang bộ dạng ngạo mạn cho rằng Cáp Lan quốc mạnh hơn Vân Thương quốc, căn bản để bách tính Vân Thương mắt.
Miệng thì luôn mồm đến giao hảo, thực tế những việc phá hoại quan hệ hai nước.
Văn Cảnh Dư đột nhiên nhận , đối phương cực kỳ khả năng là cố ý đến để thử thăm dò giới hạn của Vân Thương quốc.
Nghĩ đến đây, nàng lập tức tiến gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-noi-ac-doc-xin-loi-ta-con-ac-hon/chuong-293-xam-xit-roi-di.html.]
Tiểu tinh linh trong gian sớm chuyện xảy ở cửa tiệm trang sức, thấy Văn Cảnh Dư , lập tức tiến lên phía : “Chủ nhân, cần giúp dạy cho tên vương t.ử cùng vị công chúa Cáp Lan quốc một bài học ? Để họ sự lợi hại của chúng !”
Văn Cảnh Dư nhẹ nhàng lắc đầu, bình thản : “Không cần, họ cứ để Chiến Vương xử lý .”
Tiểu tinh linh xong, còn tưởng Văn Cảnh Dư định ngậm bồ hòn ngọt, khỏi đầy mặt bất mãn lầm bầm: “Chủ nhân, họ đều tính kế lên Chiến Vương , còn thể nhẫn nhịn chứ? Cơn giận thể cứ thế mà nuốt trôi !”
Văn Cảnh Dư thấy Tiểu tinh linh còn phẫn nộ hơn cả , khỏi cảm thấy buồn , khẽ xoa dịu: “Ta để ngươi dạy dỗ vương t.ử và công chúa Cáp Lan quốc, là vì chuyện quan trọng hơn cần giao cho ngươi .”
Tiểu tinh linh xong, tức khắc phấn chấn hẳn lên, hai mắt tỏa sáng, nôn nóng hỏi: “Chuyện gì ? Chủ nhân, mau cho !”
Văn Cảnh Dư dáng vẻ vội vàng của Tiểu tinh linh, cũng úp mở, lập tức : “Ngươi tức khắc tiến về Cáp Lan quốc, đem quốc khố, kho binh khí, kho lương, cùng với phủ của những tên tham quan ô của bọn họ, bộ vét sạch cho .”
“Ta khiến Cáp Lan quốc còn tâm trí để thử thăm dò nữa, về chỉ thể thành thành thật thật, cẩn trọng mà hành sự.”
Văn Cảnh Dư nheo mắt, bổ sung thêm: “ , t.ử khí Cáp Lan hoàng ngươi cũng đừng bỏ qua.”
Tiểu tinh linh , tức thì hưng phấn đến hai mắt phát quang, liên tục đáp ứng: “Được chủ nhân! Kim ngân tài bảo và t.ử khí do Cáp Lan quốc chủ động dâng tận cửa, gì lý do nào để từ chối chứ.”
Dứt lời, Tiểu tinh linh nháy mắt hóa thành một con chim yến linh động, bay lượn một vòng nhẹ nhàng trong gian.
Sau đó dừng mặt Văn Cảnh Dư, vui vẻ : “Chủ nhân, xuất phát đây, cứ chờ mang thêm sính lễ về bù đắp nhé.”
Nói xong, chỉ trong chớp mắt biến mất khỏi gian.
Buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt chiếu nghiêng đình đài trong hậu hoa viên, Văn Cảnh Dư đang thong dong tự tại trong đình thưởng thơm.
Gió nhẹ thổi qua, hương thoang thoảng, tăng thêm vài phần ý vị cho buổi chiều yên tĩnh .
Lúc , một hạ nhân bước chân vội vã về phía đình.
Thái Vân tinh mắt, vội vàng tiến lên một bước chặn hạ nhân hỏi: “Có chuyện gì mà vội vã như ?”
Hạ nhân cung kính đáp: “Chiến Vương phái đến truyền lời cho Quận chúa.”
Thái Vân dám chậm trễ, lập tức đến mặt Văn Cảnh Dư, thuật lời của tên hạ nhân một cách chân thực.
Mèo Dịch Truyện
Văn Cảnh Dư đặt chén trong tay xuống, thần sắc bình tĩnh : “Đưa mà Chiến Vương phái tới đây.”
Không lâu , dẫn trong đình.
Hắn quy củ hành lễ với Văn Cảnh Dư, cung giọng : “Kiến quá Quận chúa.”
Văn Cảnh Dư giơ tay, nhàn nhạt : “Không cần đa lễ.”
Tiếp đó, nàng hỏi: “Chiến Vương phái ngươi đến chuyện gì?”
Người nọ vội vàng thưa: “Vương gia phái nô tài đến truyền lời cho Quận chúa, hẹn Quận chúa giờ Thìn ngày mai vẫn gặp tại t.ửu lâu Minh Hương, Vương gia còn đặc biệt dặn dò, rằng ngài sẽ cho Quận chúa một lời giải thích thỏa đáng.”
Chào tất cả các bạn độc giả! Để thuận tiện cho việc chia sẻ động thái sáng tác và trao đổi cảm nhận sách, chính thức mở nhóm hâm mộ đây~
Tại đây, thông tin cập nhật sách mới, kế hoạch sáng tác đều sẽ đồng bộ sớm nhất, cũng thể cùng trò chuyện rôm rả về các nhân vật và tình tiết trong truyện!
Những ai quan tâm hoan nghênh gia nhập, để chúng tiếp tục đồng hành trong thế giới của ngôn từ nhé~