Bà Nội Ác Độc Xin Lỗi, Ta Còn Ác Hơn - Chương 260: Tỷ thí cùng Trương Tuyết Kiều ---

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:14:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rượu qua ba tuần, Hoàng thượng mở lời: "Hội xuân hôm nay cốt là để vui vẻ náo nhiệt, cần câu nệ, cứ việc tận tình phô diễn tài nghệ, cùng chung vui giai tiết."

 

Lời dứt, một vị công t.ử trẻ tuổi dậy chắp tay : "Bẩm Hoàng thượng, học trò nguyện hiến một bài thơ để góp vui cho hội xuân."

 

Được Hoàng thượng chuẩn y, dõng dạc ngâm thơ, từ ngữ hoa mỹ, ý cảnh sâu xa, giành một tràng pháo tay từ .

 

Tiếp đó, Tam công chúa thong thả bước lên đài, bình tĩnh xuống, ngón tay bắt đầu gảy dây đàn.

 

Tiếng đàn du dương như tiếng suối chảy róc rách, vang vọng khắp Ngự Hoa Viên, khiến say đắm.

 

Tiếng đàn của Tam công chúa dứt, dư âm trong trẻo dễ vẫn còn lẩn khuất trong gian, lập tức dẫn đến một tràng pháo tay nhiệt liệt.

 

Văn Cảnh Dư thực sự chút ngạc nhiên, Tam công chúa vốn điêu ngoa tùy tiện ngày thường, thể gảy khúc nhạc tuyệt diệu như thế, xem đúng là thể mặt mà bắt hình dong.

 

Sau khi Tam công chúa khoan t.h.a.i bước xuống đài, Tiêu Diệu Lăng tao nhã dậy, hướng về phía Hoàng thượng, Hoàng hậu và Thái hậu hành lễ: "Hoàng thượng, Hoàng hậu, Thái hậu, thần nữ đ.á.n.h liều lên đài vẽ một bức họa cho cùng thưởng lãm."

 

Hoàng hậu mỉm gật đầu: "Sớm danh Tiêu tiểu thư tài hoa xuất chúng, hôm nay cho mở mang tầm mắt."

 

Tiêu Diệu Lăng bước những bước chân nhẹ nhàng như hoa sen, chậm rãi bước lên đài.

 

Nàng đưa bàn tay thon dài cầm lấy b.út lông, tờ giấy tuyên trắng tinh khôi nhẹ nhàng phác họa vài nét, trong chớp mắt, một đường nét đại khái của bức "Mẫu Đơn Tranh Diễm Đồ" hiện mắt .

 

Ngay đó, nàng ngay ngắn tô màu cho những bông mẫu đơn.

 

Không lâu , một bức "Mẫu Đơn Tranh Diễm Đồ" màu sắc rực rỡ, sống động như thật thành.

 

Vẽ xong, Tiêu Diệu Lăng vô tình hữu ý liếc mắt về phía Văn Cảnh Dư, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ lạnh khó nhận .

 

Nàng đưa bức họa cho cung nữ bên cạnh, cung kính : "Tác phẩm vụng về của thần nữ, mong Thái hậu nương nương tiếc lời bình phẩm."

 

Thái hậu quan sát kỹ lưỡng một hồi, khẽ gật đầu, mỉm nhận xét: "Ừm, bức họa của con bé nhà họ Tiêu quả thực tệ."

 

Lúc , Trương Tuyết Kiều giữa tiệc đột nhiên cao giọng : "Trước đều chiêm ngưỡng cầm nghệ của Hạnh Lâm Quận chúa, chắc hẳn Quận chúa về phương diện thơ từ thư họa cũng sẽ thua kém. Hội xuân thịnh thế hôm nay, là mời Quận chúa cũng phô diễn tài hoa, để chúng mở rộng tầm mắt?"

 

Nói xong, ả và Tiêu Diệu Lăng nhanh ch.óng trao đổi một ánh mắt, mấy vị quý nữ xung quanh thấy đều lấy khăn che miệng thầm.

 

Trong nhất thời, bộ đại điện trở nên yên tĩnh, ánh mắt của đều đổ dồn về phía Văn Cảnh Dư.

 

Chỉ thấy nàng thần sắc ung dung, chút vội vã cầm khăn tay khẽ lau khóe miệng.

 

Sau đó dặn dò cung nữ bên cạnh: "Phiền cô tới thiện phòng lấy cho vài thỏi than củi cháy dở mang đây."

 

Nhìn thấy biểu cảm bình thản đó của nàng, trong lòng Chiến Vương yên tâm hơn hẳn, cô nương thích lúc nào cũng mang bất ngờ cho khác những lúc ngờ tới nhất.

 

Nghĩ đến đây, ném một ánh mắt lạnh lẽo về phía Trương Tuyết Kiều.

 

Chẳng mấy chốc, cung nữ vội vã bưng những mẩu than đen nhẻm trở về, cảnh tượng khiến những mặt khỏi phát những tiếng xì xào bàn tán.

 

"Hạnh Lâm Quận chúa lấy than củi để gì? Không lẽ nàng dùng b.út lông ?"

 

"Chắc là , dù nàng cũng từ nông thôn tới, cầm b.út lông cũng là chuyện thường, than củi mới là thứ nhà quê dùng."

 

Văn Cảnh Dư nhận lấy than củi, vững vàng bước lên đài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-noi-ac-doc-xin-loi-ta-con-ac-hon/chuong-260-ty-thi-cung-truong-tuyet-kieu.html.]

Nàng thẳng Trương Tuyết Kiều, khách sáo : "Vị tiểu thư , cô chỉ khiến khó xử. Nếu , chúng bằng tỷ thí một chút, xem xem cuối cùng rốt cuộc là ai sẽ mất mặt."

 

Trương Tuyết Kiều ngờ tới Hạnh Lâm Quận chúa ăn trực diện như , hề giống những tiểu thư thế gia khác năng uyển chuyển hàm súc.

 

thể thừa nhận cố ý khiến khác khó xử , nếu mà thừa nhận thì ở kinh thành chẳng còn mặt mũi nào mà nữa.

 

Ả vội vàng biện minh: "Quận chúa hiểu lầm , tuyệt đối ý đó, chỉ là chân thành thưởng thức tài hoa của Quận chúa mà thôi."

 

Văn Cảnh Dư cũng tốn nhiều lời với ả: "Cô thì là . chính cô là đề nghị phô diễn tài nghệ, cũng lên đài . Bây giờ cũng mời cô phô diễn tài nghệ, cô chắc sẽ từ chối chứ? Chẳng lẽ phận của cô còn tôn quý hơn cả , khiến mời nổi?"

 

Mọi mặt đều ngờ Hạnh Lâm Quận chúa dứt khoát sắc bén như thế, những lời càng khiến Trương Tuyết Kiều cách nào thoái thác.

 

Thái hậu đám tiểu thư bắt đầu bày trò, thở dài lắc đầu với Hồng ma ma bên cạnh: "Chao ôi! Những tiểu thư thế gia thật là nổi mắt ai gia. Nhìn tới lui, vẫn là con bé Hạnh Lâm đáng yêu hơn."

 

Nói xong, bà sang Chiến Vương bên cạnh, mỉm khen ngợi: "Vẫn là Kiêu nhi mắt , thèm để ý đến đám tiểu thư thế gia giả tạo ."

 

Chiến Vương vẻ mặt đắc ý, ưỡn n.g.ự.c : "Đó là đương nhiên, đám tiểu thư kinh thành đứa nào đứa nấy đều vẻ đây, nhi thần mà thấy lợm giọng. Bề ngoài thì ôn nhu hiền thục, lưng thì tâm tư xa vô cùng."

 

Ngay khi Thái hậu và Chiến Vương đang trò chuyện, Trương Tuyết Kiều nghiến răng, cuối cùng vẫn bấm bụng bước lên đài.

 

Ả tự thấy kỹ năng vẽ tranh của cũng thuộc loại khá, thấy trong tay Văn Cảnh Dư chẳng qua chỉ là mấy mẩu than củi, nhất thời lòng tự tin tăng thêm vài phần.

 

Văn Cảnh Dư Trương Tuyết Kiều, bình thản hỏi: "Đã chuẩn xong ? Có thể bắt đầu chứ?"

 

Trương Tuyết Kiều hằn học lườm Văn Cảnh Dư một cái, trầm giọng đáp: "Được ."

 

Dứt lời, Trương Tuyết Kiều lập tức trải giấy Tuyên, hạ b.út nhanh như chớp, dường như sợ Văn Cảnh Dư sẽ vượt mặt .

 

Văn Cảnh Dư chẳng hề gấp gáp, nàng cúi , đem mẩu than gỗ mài nhẹ mặt đất thô ráp để điều chỉnh độ đậm nhạt, thanh mảnh.

 

Sau đó, nàng mới dậy, trải rộng tờ giấy Tuyên mặt.

 

Ánh mắt nàng tập trung cao độ về phía Thái hậu, trong đáy mắt toát lên vẻ điềm tĩnh và tự tin lạ thường.

 

Nàng dùng than gỗ nhẹ nhàng phác họa đường nét đại khái của Thái hậu, cổ tay chuyển động linh hoạt, đường nét trôi chảy tự nhiên. Chỉ với vài nét b.út đơn giản, tư thế đoan trang và vóc dáng của Thái hậu hiện rõ giấy.

 

Kế đến, nàng bắt đầu miêu tả chi tiết ngũ quan của Thái hậu.

 

Mèo Dịch Truyện

Khi vẽ đôi mắt, Văn Cảnh Dư khẽ nheo mắt, tỉ mỉ quan sát thần vận trong mắt Thái hậu. Ánh ôn hòa mà mất uy nghiêm nàng nắm bắt chuẩn xác.

 

Mẩu than gỗ giấy khẽ điểm, khẽ lướt, từng chút một họa hình dáng hốc mắt, dùng những đường nét tinh tế vẽ nên những nếp gấp nơi mí mắt, cuối cùng nhẹ nhàng tô điểm sự thâm trầm của nhãn mâu.

 

Đến khi vẽ mái tóc của Thái hậu, nàng mượn thanh đao của thị vệ bên cạnh, gọt mẩu than thật mảnh.

 

Nàng tỉ mỉ vẽ từng sợi tóc, từ chân tóc đến ngọn tóc, mỗi một nét vẽ đều chứa đựng sự tập trung tuyệt đối.

 

Theo từng nhịp b.út, b.úi tóc b.úi cao gọn gàng của Thái hậu dần trở nên rõ nét, ngay cả những tia sáng ẩn hiện giữa những sợi tóc cũng nàng thể hiện một cách tài tình.

 

Sau khi khuôn mặt và ngũ quan dần thành hình, Văn Cảnh Dư bắt đầu chú trọng đến quan hệ sáng tối của thể bức họa.

 

Nàng dựa theo hướng ánh sáng, dùng than gỗ nhẹ nhàng tô điểm những mảng tối, khiến bức tranh trở nên sống động và chiều sâu hơn hẳn.

 

Lúc miêu tả vân văn y phục Thái hậu, khi thì nàng dùng nét đậm để nhấn mạnh đường nét, khi thì dùng những đường kẻ mảnh li ti để thể hiện chất liệu vải vóc, phô diễn trọn vẹn hoa văn tinh xảo và cảm giác mượt mà của gấm vóc lụa là.

 

 

Loading...