Bà Nội Ác Độc Xin Lỗi, Ta Còn Ác Hơn - Chương 159: Trấn Quốc tướng quân

Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:12:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8fNKlsj8Q6

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trở đại sảnh, nàng đưa cuốn sổ cho Chiến Vương, nghiêm túc : “Ngài hãy xem danh sách ghi chép trong , tàn dư tiền triều, cũng một quan viên khác.”

 

Chiến Vương vốn tưởng rằng đây là một danh sách tàn dư tiền triều khác, cầm lấy xem xét mới phát hiện đây là sổ ghi chép của sát thủ.

 

Nhìn những cái tên sát thủ đ.á.n.h dấu, sắc mặt ngày càng âm trầm, trầm giọng : “Ta sẽ về thẩm vấn ngay, những cái tên đ.á.n.h dấu mục tiêu đều là rường cột của Vân Thương Quốc chúng .”

 

Sau khi Chiến Vương trở về, lập tức thẩm vấn đám tàn dư tiền triều, những kẻ thuê g.i.ế.c ghi trong sổ nhanh ch.óng khai nhận bộ.

 

Dẫu tội mưu phản lớn như đều thừa nhận, việc thuê sát thủ so chẳng đáng là bao, vì khai nhận khá nhanh ch.óng, còn tránh một trận da thịt khổ sở.

 

Chiến Vương lôi lệ phong hành thanh trừng tàn dư tiền triều xong, đem những quan viên thuê g.i.ế.c khác trong triều đình lượt bắt quy án.

 

Cùng với việc cuộc chỉnh đốn sấm sét hạ màn, triều đình Vân Thương Quốc đổi mới , chính lệnh thông suốt như dòng suối trong lành.

 

Tuy nhiên Chiến Vương hiểu rõ, nội hoạn tuy trừ nhưng ngoại ưu vẫn còn đó. Sự đe dọa của Đông Húc Quốc luôn quanh quẩn trong lòng, phòng thủ biên ải là việc thể chậm trễ.

 

Thế là quyết định nhanh ch.óng khởi hành biên ải.

 

Trước lúc , Chiến Vương đặc biệt đến phủ Hạnh Lâm huyện chủ. Khoảnh khắc thấy Văn Cảnh Dư, trong mắt tràn đầy vẻ quyến luyến, câu đầu tiên chính là: “Hạnh Lâm, bản vương biên ải , nàng nhớ thường xuyên nhớ nhung đấy.”

 

Văn Cảnh Dư đó liệu , khi dọn sạch tàn dư tiền triều, Chiến Vương nhất định sẽ lên đường biên ải.

 

Nàng lộ vẻ quan tâm, nghiêm túc dặn dò: “Ngài chuyến đường xá xa xôi, đường nhất định cẩn thận hơn. Khó bảo đảm Lữ Kiếm Huy sẽ mai phục ám sát ngài dọc đường.”

 

“Trước đó dồn trọng tâm đám tàn dư tiền triều, quên mất việc thu xếp Lữ Kiếm Huy, ngờ để chạy thoát.”

 

Chiến Vương tự tin mỉm , ngữ khí kiên định : “Nàng cứ yên tâm. Lần bản vương đặc biệt sắp xếp ít thủ bất phàm âm thầm theo bảo vệ. Chỉ cần tên Lữ Kiếm Huy đó dám lộ diện, nhất định sẽ tóm gọn , tuyệt để cơ hội thừa cơ.”

 

“Dù nữa, ngài gì cũng cẩn trọng một chút.” Văn Cảnh Dư vẫn mang vẻ lo âu, nữa khẽ nhắc nhở.

 

Chiến Vương những lời quan tâm của Văn Cảnh Dư, trong lòng vui sướng vô cùng, thầm nghĩ: Hạnh Lâm, trong lòng nàng vẫn bản vương.

 

Sau đó, chủ đề của Chiến Vương và Văn Cảnh Dư chuyển sang những đại thần thuê sát thủ .

 

Bàn về nguyên do những kẻ thuê g.i.ế.c , vì mưu cầu tiền tài thì cũng là vì tranh đoạt lợi ích, hoặc là vì ân oán cá nhân, thật sự khiến khinh bỉ.

 

Khi nhắc đến việc Trấn Quốc hầu thuê sát thủ ám sát vợ con của Trấn Quốc tướng quân, Chiến Vương đầy vẻ phẫn nộ.

 

Trong giọng lộ cơn giận thể kìm nén: “Năm đó, Trấn Quốc hầu tâm địa bất lương, thuê sát thủ ám sát vợ con của Trấn Quốc tướng quân Mục Tranh Nhạc khi họ từ biên ải Nam Bình trở về kinh thành.”

 

“Bàn tính của chính là để Mục tướng quân lúc bấy giờ chịu đòn giáng nặng nề vì mất vợ con, từ đó gục ngã gượng dậy nổi. Sau đó sẽ cấu kết với Nam Vực Quốc, trong ngoài phối hợp.”

 

“Chính trong cuộc ám sát tàn bạo đó, đứa con trai út song sinh mới vài tháng tuổi của Mục tướng quân cùng nữ thị vệ của Mục phu nhân may rơi xuống vực thẳm.”

 

“Nữ thị vệ thương ở đầu, khi tỉnh quên sạch chuyện quá khứ, còn con trai út của Mục tướng quân mới vài tháng tuổi, vĩnh viễn lìa xa nhân thế.”

 

Chiến Vương đến đây, khỏi thở dài một tiếng nặng nề, tiếp tục : “Cũng may, dẫu chịu đòn giáng nặng nề như , Mục tướng quân vẫn nghiến răng gánh vác .”

 

“Lúc đó, Nam Vực Quốc thừa dịp Mục gia gặp biến cố, phái đại quân áp sát biên giới.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-noi-ac-doc-xin-loi-ta-con-ac-hon/chuong-159-tran-quoc-tuong-quan.html.]

 

“Mục tướng quân nén đau thương, thống lĩnh tướng sĩ dũng mãnh kháng cự, thành công đ.á.n.h lui cuộc tấn công của Nam Vực Quốc, cuối cùng còn g.i.ế.c cho quân đội Nam Vực Quốc còn mảnh giáp, bảo vệ tôn nghiêm và lãnh thổ của Vân Thương Quốc chúng .”

 

Nghe xong lời kể chi tiết của Chiến Vương, Văn Cảnh Dư khỏi nhớ cảnh tượng đầu gặp Thái hậu.

 

Khi đó, Thái hậu thấy Văn Cảnh Hạo liền giống bộ dạng lúc nhỏ của con trai tỷ của .

 

Nay Chiến Vương nhắc tới, trong lòng nàng tuy nhận với vị Mục lão tướng quân , nhưng tự chủ tìm hiểu thêm thông tin về vị Trấn Quốc tướng quân .

 

Thế là, nàng về phía Chiến Vương, mở lời hỏi: “Vương gia, danh sách ghi chép sát thủ mà đưa cho ngài đó, ghi chép từ ba mươi mấy năm ?”

 

Chiến Vương khẽ gật đầu, đáp: “Cuốn sổ chỉ ghi chép ba mươi năm, thậm chí còn từ bốn mươi mấy năm .”

 

“Hả? Những danh sách đó lịch sử bốn mươi năm ? Vậy chẳng đều thành đồ cổ ?”

 

Văn Cảnh Dư kinh ngạc, đó , “ lúc đó chỉ vội vàng lật một cuốn, vả cũng chỉ xem qua đại khái thôi.”

 

Sắc mặt Chiến Vương ngưng trọng, chậm rãi : “Tổ chức sát thủ e là tồn tại mấy chục năm . Thật ngờ ngay chân thiên t.ử ẩn giấu một băng nhóm sát thủ gây hại cực lớn như .”

 

Văn Cảnh Dư hướng mắt về phía Chiến Vương, như tình cờ hỏi: “Nay cách chuyện năm đó trôi qua ba mươi năm , tình cảnh của Trấn Quốc tướng quân hiện giờ thế nào?”

 

Chiến Vương khẽ thở dài, chậm rãi đáp: “Năm đó, gối Trấn Quốc tướng quân chỉ một mụn con gái, mãi đến năm bốn mươi tuổi mới một cặp con trai song sinh.”

 

“Sau vì sự của con trai út, cùng với việc sinh t.ử chiến trường, ông để ít ám thương, dạo gần đây tình trạng sức khỏe .”

 

“Cách đây lâu, Hoàng thượng nhận đơn từ quan của Mục lão tướng quân. Trong đơn, ông bày tỏ ý định trở về kinh thành an hưởng tuổi già, còn đề nghị giao tướng sĩ trướng cho con trai thống lĩnh, hy vọng Hoàng thượng thể ân chuẩn.”

 

“Vậy Hoàng thượng phản hồi thế nào?” Văn Cảnh Dư tò mò hỏi.

 

“Hoàng thượng phê chuẩn yêu cầu của Mục lão tướng quân. Dẫu Mục lão tướng quân tuổi tác cao, bao nhiêu năm qua ông vì Vân Thương Quốc mà nam chinh bắc chiến, hao tâm tổn trí quá nhiều, cũng thực sự đến lúc nên điều dưỡng thể thật .”

Mèo Dịch Truyện

 

Văn Cảnh Dư khẽ gật đầu, đó hỏi tiếp: “Mục lão tướng quân chẳng một cô con gái lớn ? Lạ là ở kinh thành từng thấy tin tức gì về nàng .”

 

“Con gái lớn của Mục lão tướng quân kết duyên cùng một vị tướng lĩnh trong quân. Sau khi thành liền luôn ở biên ải sinh sống.” Chiến Vương trả lời.

 

“Lần Thái hậu nhắc tới, Mục lão phu nhân là bạn chí cốt thuở trẻ của , Mục lão phu nhân hiện giờ thế nào?”

 

Chiến Vương khỏi thở dài, : “Nghe đôi mắt của Mục lão phu nhân giờ còn thấy gì nữa. Tất cả là vì năm đó con trai út chẳng may qua đời, bà đau lòng quá độ, thường xuyên lấy lệ rửa mặt, lâu dần thì...”

 

“Vậy con dâu của Mục lão tướng quân chắc kinh thành nhỉ?” Văn Cảnh Dư hỏi.

 

Chiến Vương , ánh mắt dừng Văn Cảnh Dư, mang theo một tia nghi hoặc hỏi: “Ta nhận thấy nàng dường như đặc biệt hiếu kỳ về gia đình Mục lão tướng quân?”

 

Thần sắc Văn Cảnh Dư điềm tĩnh, ung dung trả lời: “Đối với những vị tướng quân bảo gia vệ quốc cùng gia quyến của họ, tự nhiên đầy lòng hiếu kỳ, điều ?”

 

“Không , chỉ là thuận miệng hỏi một chút thôi.”

 

Chiến Vương mỉm , tiếp tục , “Con trai của Mục lão tướng quân — Mục Vân Phong, cũng là một tướng tài hiếm , trong việc cầm quân đ.á.n.h trận thành tựu, kế thừa hảo phong thái của Mục lão tướng quân.”

 

 

Loading...