Ba Năm Sau Khi Rơi Vực, Ta Trở Lại - Chương 6: A dua nịnh hót

Cập nhật lúc: 2026-02-28 17:53:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tiểu tư bên cạnh tên béo mập thấy câu , im lặng gì.

Không thì ?

Chẳng lẽ là một cuộc trò chuyện mật?

"Ta cho ngươi , Vân Phất Y, bây giờ ngươi còn ai che chở , khuyên ngươi nên khách khí với Bổn thế t.ử một chút." Tên béo mập buông lời hăm dọa, nhưng cơ thể thành thật, rụt trong xe ngựa dám bước xuống.

"Ai che chở." Phất Y hất cằm, vẻ mặt đầy tự hào: "Bệ hạ chính là chỗ dựa lớn nhất của ."

"Ha." Gã béo bám cửa sổ xe ngựa, đắc ý : "Ngươi đừng quên, là cháu ngoại của Bệ hạ, cho dù cha ngươi gặp cũng khách sáo gọi một tiếng Thế t.ử."

Bà nội gã là cô ruột của Bệ hạ, gã đường đường là hoàng quốc thích, chẳng lẽ sợ Vân Phất Y?

Lén Vân Phất Y, thấy nàng ý định động thủ với , gã ưỡn thẳng lưng.

"Dưới chân thiên t.ử, Bệ hạ yêu dân như con, cho nên trong lòng Bệ hạ, cũng ngang hàng với con cái của Người." Phất Y nhướng mày: "Lưu Tiểu Bàn ngươi chỉ là cháu họ ngoại của Bệ hạ, cháu họ so với con cái, thiên hạ nào cái lý lẽ đó."

"Ngươi..."

Lưu Tiểu Bàn run rẩy chỉ tay mặt Phất Y, gã dám Bệ hạ yêu dân như con, để Vân Phất Y chiếm thế thượng phong, run lẩy bẩy hồi lâu cũng thốt câu phản bác nào.

"Lý sự cùn!"

Tiểu tư Thế t.ử nhà với ánh mắt thương hại. Kể từ năm Thế t.ử sáu tuổi đ.á.n.h với Vân tiểu thư nàng đ.á.n.h cho nhè, về cứ hễ gặp là gây sự. Lần nào cũng chủ động khiêu khích, nào cũng Vân tiểu thư mỉa mai đến mức cãi .

Thua keo bày keo khác, tinh thần kiên cường của Thế t.ử, ngay cả con thiêu lao đầu lửa cũng sánh bằng.

"Đệ ngoan, còn mau gọi một tiếng biểu tỷ."

"Ngươi, ngươi..." Lưu Tiểu Bàn tức giận quát: "Đồ hổ!"

"Đệ giữ lễ tiết, tỷ tỷ cũng thể nhắm mắt ngơ." Phất Y cúi đầu chỉnh tay áo.

"Ngươi gì?!" Lưu Tiểu Bàn sợ hãi ngã ngửa , giơ tay che mặt.

"Xì." Phất Y thấy bộ dạng nhát gan của , dẫm lên bàn đạp bước xe ngựa, vén rèm cửa sổ rạng rỡ với Lưu Tiểu Bàn: "Đệ ngoan đừng căng thẳng, tỷ tỷ nỡ tay đ.á.n.h chứ?"

"Thế t.ử hiểu lầm , tiểu thư nhà nô tỳ xưa nay vốn dịu dàng, ngài đừng sợ." Hạ Vũ cung kính hành lễ với Lưu Tiểu Bàn đang ôm mặt, đó mới sang khách sáo với nội thị phủ Hoàng t.ử: "Làm phiền công công đưa tiểu thư nhà nô tỳ về phủ."

Thấy xe ngựa của Phất Y rời , Lưu Tiểu Bàn thẳng dậy, cố gắng vớt vát chút mặt mũi: "Ta thừa cô dám động thủ với , chỉ cái mạnh miệng thôi."

Ngay cả nha nhà họ Vân cũng mặt dày mày dạn, nữ t.ử như Vân Phất Y mà cũng dám khen là dịu dàng.

Tiểu tư giả vờ trông thấy đôi chân đang run lẩy bẩy của Thế t.ử: "Thế t.ử đúng, Vân Phất Y so với phận tôn quý của ngài."

Lưu Tiểu Bàn thôi, hồi lâu mới mở miệng: "Hôm nay cô đ.á.n.h , tính sổ đấy chứ?"

"Chắc ạ." Tiểu tư nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Ngài chỉ châm chọc nàng hai câu, với tính cách của Vân tiểu thư, mắng ngài vài câu là coi như xong chuyện ."

"Vậy thì , thì " Lưu Tiểu Bàn phủi phủi tay áo, căng mặt : "Ý của bổn thế t.ử là, chuyện nhỏ nhặt , thèm chấp nhặt với cô ."

"Thế t.ử thật rộng lượng hào sảng!"

Tiểu tư thành thục tiếp lời, Lưu Tiểu Bàn lặng lẽ đầu , chủ tớ hai ai dám mắt đối phương.

Lại thêm một ngày mất hết thể diện!

Cung kính tiễn nội thị cung Hoàng t.ử rời xong, Hạ Vũ chạy nhanh đến bên cạnh Phất Y: "Tiểu thư, nội thị cung Hoàng t.ử , ngờ Hoàng t.ử điện hạ đối xử với ôn hòa như ."

"Đó là nhờ thể diện của phụ ." Nàng tuy là khố chí tiến thủ, nhưng cha nàng là một vị quan thanh liêm nức tiếng kinh thành.

"Phụ ba tuổi chữ, năm tuổi văn, hai mươi tuổi đỗ Trạng nguyên. Vì chấn hưng xã tắc, biếm đến nơi khổ hàn cũng thể tạo phúc cho bá tánh một phương, xứng đáng là tấm gương cho sách noi theo." Phất Y xoa cằm: "Vết nhơ duy nhất trong đời ngài lẽ là..."

Hạ Vũ nàng, nàng Hạ Vũ, cả hai cùng ngẩng đầu trời.

"Tiếc cho Vân Thái phó danh tiếng lừng lẫy một đời, đứa con gái chịu nên ."

Tại đại hôn của Ninh Vương, uống quá chén, năng cũng bớt kiêng dè.

"Không thể như , cô con gái nhà họ Vân dẫu ngàn vạn điểm , nhưng vẫn thể coi là lòng hiểu thảo cảm động đất trời." Một vị quan viên khác đồng tình: "Năm đó cả nhà Vân Thái phó kẻ gian truy sát, Vân cô nương vì bảo vệ mà suýt chút nữa mất mạng, chỉ điểm thôi cũng đủ bù đắp cho điều khác."

Lời thốt , ai thể phản bác.

Nếu con cái họ trong lúc nguy cấp liều mạng bảo vệ họ, cuối cùng rơi xuống vực sống c.h.ế.t rõ, cho dù đứa con vô dụng đến , họ cũng sẽ yêu thương như trân bảo.

"Hoàng t.ử điện hạ giá lâm."

Mọi vội vàng dậy, ai là cung kính.

Đi cùng Hoàng t.ử điện hạ còn thái giám ngự tiền và quan viên Lễ bộ, đợi thái giám xướng lễ xong danh sách ban thưởng của Bệ hạ, ai nấy đều cảm thán, Bệ hạ đối với Ninh Vương quả thực nhân hậu.

"Giờ lành thể chậm trễ." Tuế Đình Hành đỡ Ninh Vương đang quỳ xuống chỉ dậy, lụa đỏ đèn hỷ treo đầy phủ, gật đầu với quan viên Lễ bộ chủ trì hôn lễ: "Hôm nay là ngày đại hỷ của Hoàng thúc, cần đa lễ như , hôn lễ cứ tiếp tục."

Tuy như nhưng quan viên Lễ bộ dám lơ là, mời Hoàng t.ử điện hạ đến ở vị trí tôn quý nhất, các quan viên khác cũng lượt tiến lên hành lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-nam-sau-khi-roi-vuc-ta-tro-lai/chuong-6-a-dua-ninh-hot.html.]

Nhìn cảnh tượng , Ninh Vương khẽ rũ mắt, năm xưa đám cỏ đầu tường cũng từng ân cần với y như thế.

"Vương gia, giờ lành đến, nên bái đường ."

Có Tuế Đình Hành ở đây, những chỉ dám tôn xưng y là Vương gia, tránh gọi hai tiếng Điện hạ.

Bộ mặt của con , luôn xí đến .

Sau khi Ninh Vương đại hôn, quan viên dâng tấu, đề nghị sắp xếp cho Ninh Vương nhậm chức trong triều, nhưng Hoàng thượng thương Ninh Vương mới tân hôn, nỡ để y và Vương phi xa cách nên bác bỏ tấu chương .

Tân Hộ bộ Thượng thư Vân Vọng Quy mỗi ngày bận rộn đến mức chân chạm đất, Liễu Quỳnh Chi quản lý cửa hiệu, Vân Chiếu Bạch cũng lo ít việc. Cả nhà họ Vân chỉ mỗi Vân Phất Y nhàn rỗi, cả ngày cùng bạn bè cưỡi ngựa ngắm hoa thì cũng là đến biệt trang ngoại ô vui chơi, cuộc sống trôi qua vô cùng sung sướng.

"Ngày mai là lễ Hoa Triều, Hoàng hậu nương nương thiết yến ở hành cung ngoại ô, con vắng mặt." Liễu Quỳnh Chi bước phòng thấy Phất Y đang sấp trường kỷ thoại bản, nhịn gọi hầu dọn dẹp: "Ngày nào cũng dọn dẹp mà cái phòng vẫn con bừa bộn như cái ổ ch.ó."

Phất Y vội vàng bỏ thoại bản xuống, đặt đĩa điểm tâm trường kỷ lên bàn, nịnh nọt rót nước cho Liễu Quỳnh Chi: "Mẹ, uống ạ."

Thấy bộ dạng tóc tai bù xù, y phục xộc xệch của con gái, Liễu Quỳnh Chi thầm thở dài. Đứa nhỏ , ngoài chơi thì bà lo nó gây chuyện, mà ở nhà suốt ngày thì ngứa mắt bà: "Đến đầu tóc cũng lười chải, càng ngày càng nên ."

"Tóc b.úi c.h.ặ.t da đầu con đau lắm." Phất Y ôm cánh tay Liễu Quỳnh Chi: "Mẫu yên tâm, hễ khỏi cửa là con gái sẽ ăn mặc xinh lộng lẫy, tuyệt đối mất mặt mũi nhà họ Vân ."

"Mặt mũi nhà họ Vân còn rõ, nhưng mặt mũi của con thì mất sạch từ lâu ." Liễu Quỳnh Chi tức , đưa tay cốc nhẹ trán nàng, thấy trán nàng đỏ lên một mảng thì đau lòng xoa xoa: "Yến tiệc Hoa Triều ngày mai là do Hoàng hậu đích tổ chức, con tuyệt đối vắng mặt."

"Con gái rõ." Phất Y dựa đầu lên vai Liễu Quỳnh Chi: "Ngày mai con sẽ ở cùng đám Lâm Tiểu Ngũ, tuyệt đối gây chuyện."

Liễu Quỳnh Chi đưa ý kiến, mỗi khi con cái hứa tuyệt đối gì đó, thường sẽ một mớ rắc rối mới đang chờ đợi cha .

"Mong là ." Liễu Quỳnh Chi phát hiện mà tâm lặng như nước, lẽ nào đây chính là cái gọi là " sẽ trở nên kiên cường" trong truyền thuyết?

.

Trời còn sáng, Phất Y Thu Sương lôi dậy rửa mặt quần áo. Nàng ngắm nghía trong gương đồng hồi lâu: "Thu Sương, hôm nay em chải kiểu tóc gì cho thế?"

"Tiểu thư, đừng động đậy." Thu Sương thành thục b.úi một lọn tóc đen của Phất Y lên: "Nô tỳ ngóng , dạo gần đây các tiểu thư khuê các trong kinh thành đang thịnh hành kiểu tóc b.úi chữ thập, kiểu giúp mặt trông nhỏ hơn."

" tiểu thư dung mạo xuất chúng, nên nô tỳ chải cho kiểu Phi Tiên."

"Là vì kiểu b.úi chữ thập em chải hoắc chứ gì."

Hạ Vũ bưng sữa bò , nhỏ giọng than vãn với Phất Y: "Mấy ngày nay để giúp Thu Sương luyện tay nghề, đầu của nô tỳ sắp nàng chải trọc luôn ."

Phất Y bật , thấy Thu Sương đỏ bừng mặt, sang dỗ dành: "Thu Sương ngoan, khác đều b.úi tóc chữ thập, em chải Phi Tiên cho mới nổi bật sự khác biệt chứ."

"Tiểu thư đúng." Hạ Vũ hùa theo: "Tiểu thư xinh , chải kiểu tóc nào cũng hết!"

Phất Y lấy hai chiếc vòng từ hộp trang sức , đeo tay Thu Sương và Hạ Vũ mỗi một chiếc: "Các em đều đúng, nếu hai em ở bên, sống thế nào đây."

"Tiểu thư trêu chọc bọn em." Thu Sương cố nhịn một lúc, cuối cùng vẫn kìm tiếng: "Đa tạ tiểu thư ban thưởng."

Người khác tiểu thư nhà nàng là do những kẻ đó mắt như mù, tiểu thư nhà nàng rõ ràng là nhất đời !

Lễ Hoa Triều là một ngày lễ quan trọng của triều Đại Long. Vào ngày , Hoàng hậu sẽ đích tế bái Hoa thần, cầu mong Hoa thần phù hộ cho cây trái, hoa màu nở rộ, mùa màng bội thu.

Khi Tiên đế còn tại vị, Trung cung Hoàng hậu, Quý phi lòng , nên lễ Hoa Triều hằng năm đều do Lễ bộ và Đại trưởng công chúa vai vế cao nhất tế bái.

Từ kinh thành đến hành cung ngoại ô mất gần hai canh giờ, khi xe ngựa nhà họ Vân theo Phượng giá khỏi thành, trời vẫn sáng hẳn.

Đến hành cung, đầu tiên là dâng hương tế bái Hoa thần, đó theo Hoàng hậu nương nương đào đất trồng hoa, nghi thức mới coi như kết thúc.

Nghi thức xong xuôi, Hoàng hậu cùng các vị mệnh phụ thưởng hoa trò chuyện. Các tiểu thư tụm năm tụm ba, tản các nơi trong hành cung ngắm cảnh.

"Buồn ngủ quá ." Lâm Tiểu Ngũ dính c.h.ặ.t lấy Phất Y, chia bánh hoa mang theo cho nàng: "Tỷ, lễ Hoa Triều ở Sùng Châu giống kinh thành ?"

"Không giống lắm." Phất Y gặm bánh hoa: "Nữ t.ử ở Sùng Châu lễ Hoa Triều sẽ cầm dải lụa đỏ ném lên cây Hoa thần, dải lụa ném lên treo càng cao thì càng Hoa thần nương nương yêu thích."

"Vậy tỷ..."

"Ta buộc một hòn đá dải lụa đỏ, ném lên chỗ cao nhất, cho nên chính là Hoa thần yêu thích nhất." Phất Y đắc ý chống nạnh: "Ta chỉ gần Hoa thần hơn một chút thôi mà, gì sai chứ?"

"Quả nhiên là tỷ." Lâm Tiểu Ngũ vỗ đùi lớn, suýt thì ngã xuống hồ nước bên cạnh, may mà Phất Y kịp thời kéo .

Trên cầu, Hoàng hậu thấy cảnh , với các mệnh phụ: "Lâm cô nương và Vân cô nương tình cảm thật thắm thiết."

An Bình quận chúa phía vẻ mặt hổ, cả kinh thành ai mà , con gái bà và con gái nhà họ Vân "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", đều là những tiểu thư ăn chơi lêu lổng nức tiếng.

"Ngắm những cô nương trẻ tuổi , Bổn cung liền cảm thấy vui vẻ." Hoàng hậu với cung nữ bên cạnh: "Mời hai vị tiểu thư qua đây, để trò chuyện với đám trưởng bối lớn tuổi chúng một chút."

Các mệnh phụ khác trong lòng nghi hoặc, tiểu thư tri thư đạt lễ trong kinh thành nhiều vô kể, chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương để mắt đến hai kẻ khố ?

Không thể nào, tuyệt đối thể nào.

"Thần nữ bái kiến Hoàng hậu nương nương." Phất Y đến mặt Hoàng hậu, lúc một con bướm bay qua, đậu đóa mẫu đơn cài bên tóc mai Hoàng hậu. Nàng đầy vẻ kinh ngạc chắp tay hành lễ:

"Quả hổ danh là Hoàng hậu nương nương. Thần nữ ngày lễ Hoa Triều, bươm bướm chính là sứ giả của Hoa thần. Nay bươm bướm cũng nghiêng phong thái phượng nghi của nương nương, đủ thấy Hoa thần nương nương ưu ái đến nhường nào."

Các mệnh phụ đầu Liễu Quỳnh Chi im lặng gì, Phất Y đang bày vẻ mặt sùng bái, kinh ngạc và thán phục tột độ đối với Hoàng hậu nương nương, trong lòng nghiến răng ken két.

Thật là một cái miệng giảo hoạt nịnh nọt, thật là một khuôn mặt a dua nịnh hót!

 

 

Loading...