Ba Năm Sau Khi Rơi Vực, Ta Trở Lại - Chương 5: Sửa từ lâu rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-28 17:53:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đêm khuya sương dày đặc, ngày mai là đại hỷ của Hoàng thúc, vẫn còn ở đây?"
Không từ lúc nào, một chiếc xe ngựa dừng bên vệ đường. Ninh Vương thoáng giật hồn, về phía thiếu niên bước từ trong xe.
Phong thái trầm cao quý, dường như mỗi bước đều đo đếm kỹ lưỡng, luôn thong thả ung dung, toát khí chất của một vị quân t.ử. Chỉ điều, bộ cẩm bào dệt kim hôm nay khác hẳn vẻ thanh nhã thường ngày, khiến khuôn mặt đoan chính như ngọc thêm vài phần phô trương hiếm thấy.
"Đình Hành?" Ninh Vương ôn hòa: "Xưa nay ngươi vốn thích màu xanh nhạt, hôm nay đổi sang cẩm bào tím quả thực bắt mắt."
"Ngày đại hỷ của Hoàng thúc, là phận con cháu, dĩ nhiên mặc đồ sắc hỷ." Người tới sắc mặt hờ hững chắp tay hành lễ vãn bối, dường như chú ý đến vò rượu vỡ tan tành đất: "Để còn lây chút niềm vui."
Nụ của Ninh Vương trở nên đắng chát, chỉ cảm thấy hoa văn mây lành dệt kim vạt áo đối phương ánh đèn l.ồ.ng ch.ói mắt vô cùng.
"Đa tạ Hoàng chất lòng."
"Hoàng thúc đại hôn, cũng vui mừng ."
Ninh Vương , khẽ gật đầu.
Trước khi Phụ hoàng băng hà, y bao giờ để tâm đến đứa cháu trai kém sáu tuổi . Nhìn khắp cả kinh thành, ngay cả tùy tùng lâu năm của phủ Ninh Vương còn thể diện hơn vị Hoàng tôn .
"Đêm khuya, Hoàng chất mau hồi cung, tránh để Hoàng và Hoàng tẩu lo lắng." Ninh Vương vẻ mặt nhàn nhạt: "Thân phận ngươi cao quý, thể để xảy chút sai sót nào."
"Đa tạ Hoàng thúc nhắc nhở, ngài cũng về phủ nghỉ ngơi sớm ." Hắn dường như thật sự chỉ tình cờ gặp Ninh Vương, xuống xe vài câu chúc phúc xoay trở xe ngựa.
Cách một tấm rèm, bên trong vang lên tiếng khẽ của , đó xe ngựa lọc cọc rời . Nội thị xách đèn l.ồ.ng soi đường cho xe ngựa lăn bánh.
Ninh Vương: "..."
Gia đình ba nhà Hoàng , từ già đến trẻ đều giả tạo đến mức khiến y buồn nôn.
.
Ngày đại hôn của Ninh Vương, nửa kinh thành náo nhiệt.
Dân chúng chẳng gì về những bí mật thâm cung của Hoàng gia, họ chỉ thấy hôn lễ xa hoa, nghi trượng uy phong và đoàn đón dâu dài dằng dặc thấy điểm cuối.
Huynh trưởng cùng cha khác lo liệu hôn sự cho , chịu tốn nhiều tâm sức, bỏ nhiều tiền bạc như , chắc chắn là một trưởng .
Tiền ở thì tâm ý ở đó, họ hiểu mà.
"Sau nếu ai Bệ hạ đối xử với Ninh Vương, e rằng bách tính cả kinh thành đều sẽ đồng ý." Phất Y đội ngũ đón dâu ngang qua lầu, hào hứng : "Hôn lễ long trọng thế , dù mười năm dân chúng nhắc cũng chỉ thể tấm tắc khen ngợi."
Quả hổ danh là Hoàng thượng, đoạt ngôi vị từ trong nghịch cảnh. Thủ đoạn , còn hữu dụng hơn nhiều so với việc công khai chèn ép Ninh Vương.
"Tiểu thư, sẽ chọn lúc để gây rắc rối cho Ninh Vương chứ?" Hạ Vũ thấy Phất Y chằm chằm đội đón dâu, trong lòng chút lo lắng.
"Đã bảo với em , tiểu thư nhà em là khố ăn chơi chứ kẻ ngu." Phất Y buông tay, mân mê hoạ tiết chén , híp mắt : "Phận thần t.ử, san sẻ lo âu với Bệ hạ, chứ gây thêm rắc rối cho Người."
"Ồ." Hạ Vũ gật đầu chiều hiểu, tuy rằng nàng chẳng hiểu gì cả, nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc nàng tâng bốc tiểu thư nhà : "Tiểu thư chí ."
Trong đội ngũ đón dâu hầu rải tiền mừng, bên đường chen chúc trẻ con chạy nhặt tiền. Nhìn thấy cảnh , Phất Y mỉm .
"Tiểu thư." Hạ Vũ : "Ở đây ồn ào quá, cũng chẳng gì đáng xem, là nô tỳ cùng đến Thải Âm Phường chơi nhé?"
"Không ." Phất Y chỉnh tay áo, dậy: "Có điều đúng là ồn ào thật, chúng về thôi."
"Vâng." Hạ Vũ vội vàng dậy, hận thể lập tức đưa Phất Y về phủ.
Đi xuống lầu, cửa dân chúng xem náo nhiệt vây kín như nêm. Phất Y đợi bọn họ theo đội đón dâu khuất xa mới nhấc váy bước khỏi lâu.
Cạch.
Một đồng tiền hỉ rơi từ khe gạch, lăn đến bên chân Phất Y. Nàng tiện tay cúi xuống nhặt lên, đưa cho đứa trẻ đang ngơ ngác một bên cạnh: "Cho ngươi ."
Đứa trẻ vui vẻ nhận lấy: "Cảm ơn tiên nữ tỷ tỷ."
Phất Y thì nụ càng thêm rạng rỡ. Biết , nàng chính là thích những đứa trẻ trung thực như thế đấy.
"Vân tiểu thư, tại hạ là Mạc Văn." Một nam t.ử mặc áo bào xám đến bên cạnh nàng: "Sắp đến giờ Ngọ, chủ t.ử nhà mời tiểu thư lên lầu dùng bữa."
Mặt trắng râu, giọng lanh lảnh, là nội thị hoàng gia?
Phất Y liếc t.ửu lâu đối diện cách đó xa, chỉnh trang y phục: "Quý nhân lời mời, dám tuân theo."
Hoàng quốc thích trong kinh thành, ai mà thanh danh của nàng. Người thiết với nàng sẽ mời theo cách , còn thiết, dù lòng kết giao cũng chẳng dại dột mời nàng đúng ngày Ninh Vương đại hôn.
Chẳng lẽ là châm chọc nàng?
Không thể nào, ai nghĩ quẩn thế chứ?
Nam t.ử áo xám dẫn Phất Y lên tầng cao nhất, Hạ Vũ theo Phất Y, vẻ mặt cung kính nhưng khóe mắt đang quan sát tứ phía.
Tầng hai hơn mười luyện võ, hơn nữa còn là cao thủ.
"Vân tiểu thư, mời." Nam t.ử áo xám dừng rèm châu, khom lưng vén rèm bước thêm bước nào nữa.
"Làm phiền ." Phất Y bước cửa, nàng ngửi mùi hương thoang thoảng, nghiêng đầu thấy hương trong lư đồng hình hạc cháy một nửa.
Dường như nhận sự hiện diện của nàng, phía bình phong truyền đến tiếng động, một trai trẻ mặc cẩm bào màu đỏ bạc, đầu đội kim quan đính ngọc bước .
Quả là một lang quân tuấn tú phong nhã.
Màu đỏ bạc bắt mắt, nam t.ử mặc màu dễ coi là lẳng lơ, thiếu đắn. Mấy năm , kinh thành từng thịnh hành màu sắc một thời gian, chỉ là phần lớn công t.ử mặc đều , khiến mắt nàng chịu đựng sự t.r.a t.ấ.n suốt mấy ngày. May mà dần dà còn nhiều chuộng y bào màu đỏ bạc nữa, nếu đúng là tội cho đôi mắt nàng.
Hôm nay thấy vị lang quân mới , y phục sai, sai là ở mặc.
Trông vẻ quen mắt, nhưng nàng chắc gặp ở . Nghĩ đến đám thị vệ cải trang lầu, Phất Y vội nhún gối hành lễ: "Thần nữ bái kiến Hoàng t.ử điện hạ."
Ở kinh thành , phận tôn quý, ngoài mang theo nhiều hộ vệ như , mà nàng mấy ấn tượng, chắc chỉ mỗi vị Hoàng t.ử điện hạ nổi tiếng kỷ luật lễ nghĩa thôi.
"Vân tiểu thư cần đa lễ."
Phất Y ngẩng đầu, phát hiện mặt vị Điện hạ còn vương nét .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-nam-sau-khi-roi-vuc-ta-tro-lai/chuong-5-sua-tu-lau-roi.html.]
Chưa từng vị Điện hạ thích , chẳng lẽ vì Ninh Vương đại hôn nên tâm trạng Hoàng t.ử điện hạ ?
Quan hệ giữa Ninh Vương và Hoàng t.ử điện h* th*n thiết từ bao giờ, đây nàng hề , chẳng lẽ là chuyện xảy trong ba năm nàng rời ?
"Uống rượu một vô vị, đúng lúc thấy Vân tiểu thư ngang qua, mạo mời, mong Vân tiểu thư thứ cho sự đường đột ." Hoàng t.ử đến bên bàn, động tác mời với Phất Y: "Vân tiểu thư, mời."
Phất Y hành lễ tạ ơn nữa: "Được Điện hạ mời là vinh hạnh của thần nữ."
Vị Hoàng t.ử điện hạ dường như thích chuyện, khi Phất Y xuống, cũng chẳng mở miệng mấy . Đợi thức ăn dọn lên bàn, Phất Y vô cùng ý tứ, đợi đối phương cầm đũa mới cầm theo.
Thị nữ rót cho nàng một chén rượu, nàng ngửi thấy mùi lê thơm thoang thoảng.
Nàng uống một chén động đến nữa, Hoàng t.ử vẫn luôn im lặng lúc mới lên tiếng: "Là rượu hợp khẩu vị ?"
"Tửu lượng của thần nữ lắm, hiếm khi cùng bàn với Điện hạ, thể thất lễ mặt ngài." Phất Y đẩy chén rượu xa một chút, để xoa dịu bầu khí, nàng đùa: "Nếu để phụ , thần nữ sẽ phạt chép sách mất."
"Rượu hại , quả thực nên uống nhiều. Đổi sang nước sương cho Vân tiểu thư." Hoàng t.ử điện hạ khẽ nâng ngón trỏ, hầu lập tức thu dọn bình rượu và chén rượu .
"Hạ nô Vân tiểu thư thích uống nước hương đào, mời nếm thử xem nước sương hợp khẩu vị ?" Mạc Văn bưng khay bước , đổi cho Phất Y một chén nước hương đào.
"Đa tạ." Phất Y đưa tay nhận lấy, Mạc Văn liên tục dám.
"Hoa đào bay tứ phía, trái đào trĩu cành say." Phất Y uống một ngụm nước hương đào, nhớ hai câu thơ phía , tiếc là nhất thời nhớ , đành thôi.
Mạc Văn đợi Vân Phất Y uống xong mới cẩn thận hỏi: "Vân tiểu thư, chỗ nào hài lòng ạ?"
"Không, lắm." Vân Phất Y ngửa đầu uống cạn chén, giải thích: "Công công cần cẩn thận như , mấy năm đây hiểu chuyện, thường kén chọn chuyện ăn uống, hiện giờ thì... mấy tật đó sửa từ lâu ."
Mạc Văn cúi đầu liếc Hoàng t.ử điện hạ, thấy gì mới khom lưng lui sang một bên.
Trong phòng yên tĩnh trở , Phất Y ngước mắt vị Hoàng t.ử điện hạ đối diện, tư thế ưu nhã, sống lưng thẳng tắp vững vàng, nghi thái chê . Nàng rót cho một chén nước hương đào, : "Điện hạ cũng nếm thử xem."
Mạc Văn chén nước hương đào thôi, thấy Điện hạ đưa tay nhận lấy thì cúi gằm mặt xuống.
Hương đào nồng nàn, dường như cả căn phòng đều nhiễm vài phần hương thơm ngọt ngào của loại nước uống .
Dùng xong bữa trưa, Phất Y ngoài cửa sổ, mới phát hiện từ đây thể thấy bộ con phố Đông. Nàng nheo mắt ngắm ánh nắng chiếu từ cửa sổ, ngẩng đầu :
"Tháng Giêng lạnh lẽo, hiếm một ngày nắng thế . Đa tạ Điện hạ dẫn thần nữ tới một nơi ngắm cảnh tuyệt vời như ."
Dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào, đội ngũ đón dâu trở về. Ninh Vương mặc hỷ phục cưỡi con ngựa cao lớn ngược chiều ánh sáng, Phất Y rõ thần sắc y.
"Ta ở trong cung thường xuyên ngoài, nếu Vân tiểu thư thích, thể dẫn bạn bè đến đây." Hoàng t.ử điện hạ đưa tay lên, che bớt ánh mặt trời ch.ói chang.
Mạc Văn thấy liền bước lên khép cửa sổ: "Buổi trưa nắng gắt, xin Vân tiểu thư cẩn thận, đừng để ánh nắng hại mắt."
Phất Y gò má Hoàng t.ử điện hạ, làn da trắng vẻ ửng đỏ, chẳng lẽ là nắng bỏng?
Thân là một khố đủ tiêu chuẩn, lúc thể tinh ý, nàng liền mở miệng: "Đa tạ công công nhắc nhở, ánh nắng bên ngoài đúng là ch.ói mắt."
Đừng Mạc Văn chỉ bảo ánh nắng ch.ói mắt, cho dù y mặt trời nóng gắt, nàng cũng thể mở to mắt dối rằng thảo nào cả toát đầy mồ hôi.
Lấy lòng Thái t.ử Điện hạ tương lai mà, gì hổ.
Có điều, vị Thái t.ử điện hạ tương lai tên là gì nhỉ?
Đình Hành, Bá Hành?
Tiếng náo nhiệt dần xa, Hoàng t.ử điện hạ dùng một tay đẩy mở một cánh cửa sổ, ánh nắng nữa phủ lên Phất Y. Hắn Phất Y, giọng trầm thấp ôn hòa: "Tháng Giêng phơi nắng nhiều một chút cũng tệ."
Ánh nắng ấm áp khiến Phất Y tâm trạng vui vẻ, cong môi : "Điện hạ lý."
Mạc Văn lén lút Vân Phất Y, quả nhiên là nhân vật thể dỗ Tiên đế vang, lời xoay chuyển nhanh như gió.
"Quấy rầy Điện hạ lâu, thần nữ thật sự thấy hổ thẹn." Phất Y đoán vị Hoàng t.ử điện hạ còn đến Ninh Vương phủ tham dự tiệc cưới, bèn thức thời xin cáo từ.
"Sao là quấy rầy," Hoàng t.ử điện hạ nàng: "Vân tiểu thư về phủ?"
"Bẩm Điện hạ, thần nữ quả thực nên về ."
Hắn chậm rãi gật đầu, vuốt nếp nhăn tay áo, dậy ngoài cửa sổ: "Mạc Văn."
"Hạ nô mặt."
"Tiễn Vân tiểu thư hồi phủ."
"Đa tạ Điện hạ khoản đãi, thần nữ xin phép cáo lui." Phất Y cúi đầu lùi hai bước, lúc xoay rời , khóe mắt nàng cảm nhận vị Điện hạ đang .
Không chắc chắn lắm, lén thêm nữa.
Rất , hề vẻ chán ghét, cũng bất mãn.
Nàng yên tâm .
Khoảnh khắc bước khỏi t.ửu lâu, cuối cùng nàng cũng nhớ tên của vị Hoàng t.ử điện hạ .
Hoàng gia mang họ Tuế, tôn tính đại danh của là Tuế Đình Hành.
Hành, nghĩa là công bằng.
Là một cái tên .
Nàng ngẩng đầu lên cửa sổ khi nãy, thấy một vạt áo màu đỏ bạc thoáng qua.
"Vân Phất Y, đúng là ngươi đấy ?" Từ trong chiếc xe ngựa ngang qua, một cái đầu béo múp míp thò : "Ngươi ở đây, là đang xem... hôn lễ của Ninh Vương ?"
"Ngươi là ai?" Nghe thấy giọng điệu châm chọc quái gở , Phất Y cũng vội lên xe ngựa nữa. Nàng khoanh tay n.g.ự.c đ.á.n.h giá cái đầu to tướng , sang với Hạ Vũ: "Hạ Vũ, mau gọi nha dịch tới đây."
Gã béo mập thì khó hiểu, y còn bắt đầu chế giễu nàng mà, đòi lôi đến nha môn ?
"Người dân nuôi súc sinh dễ, để nó chạy rông đường thế , còn mau bắt đưa về chuồng ?"
Từ sáng đến giờ, cuối cùng cũng kẻ tự dâng đến cửa.
Gã đàn ông xe ngựa hình một lúc lâu mới phản ứng : "Có ngươi đang c.h.ử.i ?!"