Ba Năm Sau Khi Rơi Vực, Ta Trở Lại - Chương 24: Cần chút mặt mũi

Cập nhật lúc: 2026-02-28 17:54:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

"Bái kiến Điện hạ."

Sự xuất hiện của Tuế Đình Hành khiến nhiều kịp phản ứng, mãi đến khi bước lên khán đài, mới nhao nhao nhớ hành lễ thỉnh an.

Trời ơi, Hoàng t.ử xuất hiện ở trường đá cầu! Nếu bọn họ kể chuyện cho trưởng bối trong nhà , trưởng bối sẽ chỉ mắng bọn họ xem bóng nhiều quá nên hoa mắt, chứ đời nào tin Điện hạ thật sự đến đây.

Hồi Bệ hạ mới đăng cơ, Hoàng t.ử từng ngang qua trường đá cầu, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi. Trong kinh thành khi đó rộ lên lời đồn, Hoàng t.ử ghét cay ghét đắng trò chơi . Một thời gian dài về , sân đá cầu vắng tanh như cái chùa, cho đến khi phát hiện Hoàng t.ử tuy ghét đá cầu nhưng cũng vì thấy khác đá cầu mà giận lây, mới yên tâm chơi .

"Các vị cần đa lễ." Giọng Tuế Đình Hành ôn hòa, sang khen ngợi Phất Y: "Vân cô nương đá cầu giỏi, trận đấu vô cùng đặc sắc."

"Tạ Điện hạ quá khen." Ánh mắt Phất Y lướt qua cầu thủ họ Trương: "Đáng tiếc, trận đấu thần nữ gây trò ."

Trương lang quân run như cầy sấy, khoảnh khắc Hoàng t.ử xuất hiện, gã xong đời , thậm chí cả gia tộc cũng thể liên lụy.

Bất cứ câu nào Vân Phất Y thốt lúc đều khiến gã tim đập như trống trận, bây giờ gã chỉ cầu mong Hoàng t.ử đừng truy cứu quá sâu những lời khi nãy.

"Vân cô nương vốn ý , là trò ?" Tuế Đình Hành đến mặt Phất Y, thèm liếc Trương lang quân đang quỳ đất lấy một cái: "Một lượng bạc thể mua mấy trăm cân gạo, ba lượng bạc thể mua cả ngàn cân. Phủ Ngự sử tiêu tiền như nước, tất nhiên sẽ coi trọng ngàn cân gạo."

"Điện hạ, vi thần ý đó, xin Điện hạ minh xét."

"Ta cứ tưởng Trương đại nhân thực sự thanh liêm giản dị như lời ông mặt Phụ hoàng, hôm nay xong một tràng của Trương lang quân, mới hiểu thế nào là hành động đôi với lời ."

"Điện hạ, đều do vi thần nhất thời lỡ lời, chuyện liên quan đến gia phụ." Trương lang quân dập đầu xin tha.

"Dám mặt Bệ hạ một đằng một nẻo, đó gọi là khi quân." Phất Y vô cùng chu đáo: "Trương lang quân đừng dập đầu nữa, coi chừng bể đầu đấy. Thay vì ngươi dập đầu ở đây, chi bằng để Trương đại nhân giải thích với Bệ hạ, Bệ hạ tâm trạng , chừng sẽ tha cho các ngươi."

Lưu Tiểu Bàn bộ dạng cậy thế h**p của Vân Phất Y, tâm trạng vô cùng phức tạp. Ả quyết tâm buông tha cho Trương lang quân .

Gia đình Trương Ngự sử khi mới kinh từng chịu ơn của Vân gia, ba năm Vân đại nhân giáng chức, Trương Ngự sử những xin tha cho ân nhân, ngược vì sợ liên lụy mà dâng tấu ngay trong đêm, đàn hặc Vân Phất Y ngông cuồng vô lễ, Vân gia dạy con nghiêm.

Lúc đó Vân gia rời kinh, triều đình Tiên đế cho hỗn loạn, cộng thêm phe phái Ninh Vương thế lực cực lớn, quan lấy lòng Tăng Quý phi nhiều vô kể. Trong vô vàn tấu chương hặc tội Vân gia, tấu chương của Trương Ngự sử chỉ như gãi ngứa, hầu như chẳng ai để ý đến chuyện .

Hắn lén Vân Phất Y, đây là trùng hợp, là Vân Phất Y cố ý báo thù?

"Trương lang quân đừng nghĩ ngợi nhiều, trái đúng sai tự Phụ hoàng phán quyết." Tuế Đình Hành lệnh đỡ Trương lang quân dậy: "Đưa Trương lang quân về phủ."

Kim Ngô Vệ xách nách Trương lang quân lúc mềm như bùn nhão lôi , ai dám hó hé nửa lời.

Điện hạ cũng thật đùa, chuyện rơi xuống đầu, ai mà dám nghĩ ngợi nhiều?

Khán giả đài khi thấy Kim Ngô Vệ xuất hiện liền vội vã rời khỏi trường đá cầu.

Trận đấu hôm nay xem thật hời, chỉ mãn nhãn với những pha bóng kịch tính, mà còn xem kịch khác gặp họa.

"Vậy rốt cuộc Điện hạ ghét đá cầu ? Ta ý tứ trong lời Điện hạ, rõ ràng là ngài xem Vân Phất Y đá cầu."

"Ai mà ?"

"Vân Phất Y đá thật, dám tưởng tượng nếu nàng tặng vòng hoa chiến thắng cho , sẽ vui sướng đến mức nào."

"Đồ nhát gan, thì dám nghĩ đấy. Ta chỉ nàng tặng vòng hoa, mà còn nàng tặng cả túi thơm chiến thắng cho nữa."

"Chẳng lẽ các ngươi nhận , hôm nay Vân Phất Y tặng vòng hoa cho Ninh Vương phi ?"

"Ninh Vương phi á?!"

Giao tình cũ giữa Ninh Vương và Vân Phất Y ít trong kinh thành rõ, đó Vân Phất Y rơi xuống vực, Ninh Vương đính ước với Lô thị, khi gặp trở mặt thành thù.

Cứ tưởng Ninh Vương phi sẽ coi Vân Phất Y là cái gai trong mắt, ngờ Vân Phất Y đội cả vòng hoa lên đầu Ninh Vương phi. Cũng may Vân Phất Y đàn ông, nếu Ninh Vương chắc chắn nhuộm xanh từ đầu đến chân mất.

Thế giới điên rồ quá, bọn họ hiểu nổi.

Thấy hết, Lưu Tiểu Bàn vội vàng nháy mắt hiệu cho Lưu T.ử Hạ: Đường ca, chúng cũng nên chuồn thôi.

Ai ngờ Lưu T.ử Hạ chẳng thèm lấy một cái, sững sờ ở đó như khúc gỗ, dường như sống c.h.ế.t cùng sân đá cầu.

"Ngươi chính là Tân khoa Trạng nguyên Lưu T.ử Hạ?" Tuế Đình Hành chú ý tới Lưu T.ử Hạ mặt mày đỏ bừng, ánh mắt cứ lén lút về phía Phất Y.

"Bẩm Điện hạ, chính là vi thần." Lưu T.ử Hạ tiến lên cung kính hành lễ.

"Ừm." Tuế Đình Hành khẽ gật đầu: "Lưu đại nhân mới Hàn Lâm Viện, ngày thường nên học hỏi các vị lão đại nhân nhiều hơn, chớ nên ham vui nhất thời."

"Vi thần xin tuân theo lời dạy bảo của Điện hạ." Huyết sắc mặt Lưu T.ử Hạ rút sạch, cúi dám thẳng Tuế Đình Hành.

Lưu Tiểu Bàn thầm thở dài, bảo chuồn thì chịu, giờ , Điện hạ nghi ngờ quan đủ cần mẫn.

Nhìn xem mấy giữ các chức quan nhàn tản trong triều kìa, giờ ai còn ngu ngốc đây nữa, sớm bôi mỡ chân chạy mất dép .

"Bẩm Điện hạ, đường vi thần cả ngày trực ở Hàn Lâm Viện thì cũng là ở nhà sách, từng lơ là trễ nải. Trưởng bối trong nhà lo bí bách sinh bệnh nên mới bảo vi thần đưa ngoài giải sầu." Nghĩ đến việc Lưu T.ử Hạ là cháu đích tôn của trưởng ruột của ông nội , Lưu Tiểu Bàn vẫn giúp y một phen: "Chúng thần dám phiền Điện hạ, xin phép cáo lui ."

Lưu Tiểu Bàn túm lấy Lưu T.ử Hạ, mặc kệ y , lôi xềnh xệch mất.

"Điện hạ, thần nữ cũng về nhà ăn cơm , xin cáo lui ." Tuế An Doanh nhét cây quạt tròn tay Phất Y, xách váy chạy biến. Cha nàng và Hoàng thượng là biểu , nhưng nàng là khố, cạnh "con nhà " chăm chỉ hiếu học như Hoàng t.ử cứ thấy tự nhiên.

Khán đài nhanh vắng tanh, Lô Tự Nguyệt dậy, chuẩn cáo từ.

"Hoàng thẩm." Ánh mắt Tuế Đình Hành lướt qua vòng hoa đỉnh đầu nàng : "Ta tiễn Hoàng thẩm và Vân cô nương hồi phủ."

của hiền chất chúng xin nhận." Ninh Vương vội vã tới, bên cạnh Lô Tự Nguyệt: "Có ở đây, cần phiền hiền chất nữa."

"Vương phi ngoài nhớ mang theo vài hầu hạ." Ninh Vương nắm lấy cổ tay Lô Tự Nguyệt: "Nàng quen thuộc kinh thành, lo nàng gặp chuyện ngoài ý ."

"Đa tạ Vương gia quan tâm." Lô Tự Nguyệt mỉm , rút tay khỏi tay Ninh Vương: "Bên ngoài đồn đại quản lý hậu trạch nghiêm, tâm trạng nên mới ngoài giải sầu."

"Vương phi xuất thế gia đại tộc, hiền huệ vô cùng, đừng để những lời đàm tiếu bên ngoài trong lòng." Ninh Vương nắm tay nàng nữa, sang Vân Phất Y, trong mắt cuộn trào muôn vàn cảm xúc, cuối cùng chỉ thốt một câu: "Vân cô nương."

"Thần nữ bái kiến Ninh Quận vương." Phất Y quy quy củ củ hành lễ, xa lạ và khách sáo vô cùng.

Ninh Vương nàng, hôm nay nàng trang điểm, mái tóc đen chỉ tết đơn giản thành b.í.m, khuôn mặt ửng hồng vì vận động mạnh xinh đến kinh .

Dù nàng mang danh khố, nhưng dung mạo vẫn khiến thể nào lờ .

Lần đầu gặp Phất Y, nàng mới năm sáu tuổi, ngã xuống đất vẫn quên ôm c.h.ặ.t quả cầu mây trong lòng. Y hiếm khi tính kiên nhẫn, chơi cầu với nàng gần nửa canh giờ chỉ để dỗ nàng nín .

Kinh thành , nơi cũng ký ức về nàng.

"Nếu Hoàng thẩm cần tiễn, ." Tuế Đình Hành bước đến bên cạnh Phất Y: "Phất Y, theo ."

"Đa tạ Điện hạ." Phất Y tươi rói theo Tuế Đình Hành, ngay cả bóng lưng cũng toát lên vẻ hân hoan.

Ninh Vương chắp tay lưng, đợi Vân Phất Y và Tuế Đình Hành khuất, y mới sang với Lô Tự Nguyệt: "Vương phi nếu đến những nơi thế , nhớ báo cho Bổn vương một tiếng."

"Đa tạ Vương gia quan tâm, nhưng Vương gia cung việc gì, lời gì, cũng nhớ báo cho một tiếng." Lô Tự Nguyệt nhạt: "Kẻo trong lòng bất an."

"Vương phi và Bổn vương là phu thê, nàng và vinh nhục cùng hưởng, Vương phi lo lắng?" Ninh Vương nắm cổ tay Lô Tự Nguyệt: "Vương phi là nữ nhi Lô thị, hẳn là thông minh hơn ai hết."

Ánh mắt Lô Tự Nguyệt dần trở nên ảm đạm, đột nhiên một mùi hương thanh khiết thoảng qua mũi nàng , là mùi hương từ chiếc vòng hoa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-nam-sau-khi-roi-vuc-ta-tro-lai/chuong-24-can-chut-mat-mui.html.]

Nàng chậm rãi đưa tay chạm lên vòng hoa đầu, thần sắc dần bình tĩnh: "Vương gia coi trọng , trong lòng đều hiểu rõ."

Ninh Vương buông tay nàng , vẻ mặt lạnh nhạt: "Vòng hoa là ai đưa cho nàng?"

"Đương nhiên là chiến thắng trận đá cầu." Lô Tự Nguyệt khôi phục nụ : "Vương gia cũng sân đá cầu giành một vòng hoa cho ?"

Thần sắc Ninh Vương càng thêm xa cách: "Chỉ là một vòng hoa sớm nở tối tàn, nếu Vương phi thích, bổn vương sai cho nàng một chiếc vương miện bằng vàng."

Lô Tự Nguyệt v**t v* cánh hoa vòng hoa, đây là vòng hoa mà Vân Phất Y tặng nàng sự chứng kiến của vạn , khiến bao thầm ngưỡng mộ.

Hoa dễ tàn, nhưng ký ức thì .

.

"Điện hạ thật sự xem thần nữ thi đấu ?" Phất Y trong xe ngựa, đ.ấ.m bóp chân hỏi: "Ngài cũng thích đá cầu ạ?"

Tuế Đình Hành đầu gối nàng: "Hồi nhỏ tuỳ tiện khỏi phủ, khi Phụ hoàng đăng cơ, chỉ đến sân đá cầu một , cho nên đá cầu."

Giọng bình thản, nhưng Phất Y sự mất mát và buồn bã.

Nàng thật đáng c.h.ế.t mà, thể quên thời gian khó khăn của phủ Lý Vương năm đó chứ?

"Biết đá cầu cũng chẳng gì ghê gớm, đời mấy thư hoạ song tuyệt như Điện hạ?" Phất Y cào cào vạt váy: "Ngay cả ca ca thần nữ cũng phong thái Điện hạ."

Ca ca, xin !

Điện hạ trông như sắp tan vỡ , dỗ dành ngài .

"Không, đá cầu tuyệt. Lúc Vân cô nương chạy sân, tất cả đều reo hò vì cô." Đuôi mày Tuế Đình Hành vương chút dịu dàng: "Đáng tiếc hiểu luật đá cầu, chỉ dáng vẻ cô ghi bàn ch.ói mắt."

Điện hạ bao, bản sắp tan vỡ mà còn quên khen ngợi nàng.

Đều là của nàng, chuyện nên cứ !

Phất Y bắt đầu khen ngợi tài năng của Tuế Đình Hành, khen tranh vẽ, khen chữ , khen cả bộ y phục mặc hôm nay.

"Đa tạ lời khen của Vân cô nương." Tuế Đình Hành cúi đầu bộ cẩm bào nhạt màu : "Ta còn tưởng cô thích..."

Thích nam t.ử mặc y phục rực rỡ hơn.

"Thích cái gì cơ?" Phất Y rõ.

"Không gì." Tuế Đình Hành lảng sang chuyện khác: "Con ngựa hôm qua đưa đến quý phủ, Vân cô nương thích ?"

"Đó là thần mã, thần nữ vô cùng thích." Nghe Tuế Đình Hành nhắc đến ngựa, khóe miệng Phất Y tự chủ nhếch lên, ngay cả động tác đ.ấ.m đầu gối cũng dừng : "Sao Điện hạ thần nữ một con ngựa trắng như tuyết?"

Tuế Đình Hành dời ánh mắt, thẳng Phất Y: "Lúc đó chỉ cảm thấy bạch mã hợp với Vân cô nương, hề cô nương cũng một con bạch mã."

"Thần nữ từ năm mười bốn tuổi một con ngựa như , tiếc là bạch mã lẫn tạp màu khó tìm. Bạch mã trong chuồng ngựa nhà thần nữ con nào tuấn mỹ bằng con Điện hạ tặng." Phất Y rạng rỡ: "Đợi đến kỳ săn b.ắ.n mùa thu, thần nữ nhất định sẽ cưỡi nó tung hoành bãi săn."

"Vân cô nương thích là ." Ánh mắt Tuế Đình Hành lướt qua đầu gối Phất Y vài : "Vân cô nương thương ?"

"Hả?" Động tác đ.ấ.m chân của Phất Y dừng , đó lắc đầu như chuyện gì: "Không , chỉ là chạy nhiều quá nên đầu gối mỏi thôi."

Xe ngựa đến cổng thành, Phất Y vô tình chạm chiếc túi thơm bên hông. Túi thơm là một trong những phần thưởng dành cho đội chiến thắng, bên thêu hình quả cầu bằng chỉ vàng. Người thích đá cầu trong kinh thành, ai cũng đều sở hữu một chiếc túi thơm như .

Nàng tháo túi thơm xuống, hai tay dâng lên mặt Tuế Đình Hành: "Điện hạ ban cho thần nữ ngựa quý, thần nữ gì báo đáp, xin dâng tặng chiếc túi thơm cho ngài."

Túi thơm từ chất liệu tinh xảo, vải gấm thượng hạng, hình quả cầu thêu bằng chỉ vàng lấp lánh.

"Đa tạ Vân cô nương." Tuế Đình Hành nắm c.h.ặ.t túi thơm tượng trưng cho chiến thắng trận đá cầu trong tay, hoa văn chỉ vàng cọ lòng bàn tay , ngứa ngáy đến tận đáy lòng: "Ta thích."

Xe ngựa yên tĩnh trở , Phất Y dựa vách xe nhắm mắt dưỡng thần, nhưng cơn đau nhức âm ỉ ở đầu gối thực sự khiến nàng ngủ .

Không qua bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng Kim Ngô Vệ.

"Điện hạ, đến Vân phủ ."

Phất Y mở mắt, thấy Tuế Đình Hành xuống xe , một tay vén rèm, chuẩn đỡ nàng xuống.

"Đa tạ Điện hạ." Phất Y đặt tay lên cánh tay Tuế Đình Hành, cúi bước khỏi xe ngựa.

"Vân cô nương nghỉ ngơi cho khỏe." Tuế Đình Hành im lặng giây lát: "Ngày là sinh thần của cô, sắp xếp gì ?"

"Chắc là chỉ tụ tập náo nhiệt với mấy tỷ thiết thôi, sắp xếp gì đặc biệt." Không ngờ còn nhớ chuyện , Phất Y : "Thần nữ câu nệ ngày sinh thần."

"Ta hiểu ." Tuế Đình Hành gật đầu, trở xe ngựa.

Tiễn Hoàng t.ử điện hạ rời , Phất Y lén lút chui cổng lớn, hai bước Liễu Quỳnh Chi gọi giật .

"Vân Phất Y!"

Khi cha gọi đầy đủ tên con cái, nghĩa là sự kiên nhẫn của họ chạm đáy.

"Mẫu ." Phất Y lập tức xoay , nịnh nọt với Liễu Quỳnh Chi: "Mẫu gọi con ạ?"

"Ngựa nội thị trong cung đưa về mà con còn thấy mặt, thành thật khai báo, lêu lổng ở ?!" Liễu Quỳnh Chi bộ dáng của nàng, sải bước đến mặt, giận dữ hỏi: "Có lén đá cầu !?"

Phất Y rụt cổ dám .

"Lưu đại phu với con , chân con bây giờ dùng sức quá độ, con cứ chịu lời thế hả?!" Liễu Quỳnh Chi giận thương, giơ tay đ.á.n.h nàng hai cái nhưng nỡ: " là chẳng bớt lo chút nào!"

"Mẹ, đừng giận, con cố ý đến muộn một chút, chỉ đá nửa trận thôi." Phất Y thấy Liễu Quỳnh Chi thực sự nổi giận, vội vàng giải thích: "Lúc đó nếu con sân, đội Đỏ sẽ thua mất."

Đội Đỏ thua thì bạn bè nàng sẽ buồn bã thất vọng, hơn nữa còn chọc tức con trai Trương Ngự sử.

Phất Y kéo tay áo Liễu Quỳnh Chi lắc qua lắc : "Con gái thật sự chừng mực mà, sẽ lấy thể đùa giỡn ."

Liễu Quỳnh Chi con gái nịnh nọt nũng, trong lòng đầy chua xót. Con gái bà vốn là chim ưng sải cánh trời cao, bà nỡ nó biến thành chim sẻ trói buộc trong nhà.

Nếu những trận ám sát liên tiếp năm đó, Phất Y nhà bà chịu đựng cơn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, càng cẩn thận từng li từng tí ngay cả việc chơi đá cầu.

" là cái đồ lo nghĩ." Liễu Quỳnh Chi đè nén cảm xúc trong lòng, đưa tay nhéo tai Phất Y: "Ngoan ngoãn phòng ngâm t.h.u.ố.c, ngày mai sẽ bảo Lưu đại phu châm cứu cho con vài mũi, kẻo ngày tụ tập với bạn bè biến thành què."

"Cảm ơn mẫu , con mẫu đối với con là nhất mà." Phất Y hì hì ôm Liễu Quỳnh Chi cọ qua cọ .

"Tránh xa , đừng cọ hết bụi lên ." Liễu Quỳnh Chi miệng thì ghét bỏ nhưng tay thành thật ôm vai con gái.

"Ai đó?" Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén về phía cánh cổng lớn đang khép hờ.

Nhìn rõ ngoài cổng là ai, Liễu Quỳnh Chi chút bất ngờ: "Điện hạ? Thần phụ bái kiến Điện hạ."

"Điện hạ, ngài về cung ?" Phất Y phát hiện Tuế Đình Hành đang ngoài cổng, nàng buông tay Liễu Quỳnh Chi, tiến lên mở rộng cánh cửa khép hờ.

"Vừa nãy thấy đầu gối Vân cô nương thoải mái, nhớ xe lọ t.h.u.ố.c cao xoa bóp giảm đau, nên mang đến đây cho cô." Giọng Tuế Đình Hành nhẹ, hàng mi rũ xuống, lông mi dày rậm tựa như mực đen tan.

Phất Y lọ t.h.u.ố.c mỡ trong tay , ánh mắt liếc ngang liếc dọc. Bộ dáng nàng hèn nhát mặt mẫu , Hoàng t.ử điện hạ chắc là... thấy nhỉ?

Nàng kỳ thực vẫn cần chút mặt mũi mà.

 

 

Loading...