Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:46:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hai ngày nay Kim Mê tạm thời việc gì, bộ phim mới của Nhậm Đình còn đang ở trong giai đoạn chuẩn , vẫn còn một thời gian nữa mới bắt đầu khởi , Triệu Nghệ Nam thấy cô nhàn rỗi là chịu , thế nên tìm cho cô một bài hát, bảo cô phát hành một đĩa đơn cả phần hát lẫn phần nhảy.

Dù gì thì cô cũng xuất từ nhóm nhạc nữ, kĩ năng ca hát nhảy múa chắc chắn tệ.

Kim Mê cảm thấy đây đúng là phong cách của Triệu Nghệ Nam, kiếp luôn miệng nghệ sĩ phát triển ở nhiều lĩnh vực vì thế bắt đầu phát hành album và tổ chức concert cho cô cũng chính là cô .

Bởi vì cô rời khỏi nhóm, cho nên thể hát những ca khúc đây của nhóm nữa, thế là đành tìm bài hát khác. Người Triệu Nghệ Nam tìm nhất định là tài năng, chỉ điều hiện tại bài hát đó vẫn xong và cô thì cũng gặp đó nào.

Buổi chiều cô sô pha chơi với ch.ó cưng và xem kịch bản, thời gian cũng trôi qua nhanh, mới chớp mắt mà thấy Tạ Trì từ công ty trở về.

“Công ty việc gì ?” Kim Mê ăn hoa quả dì Chu gọt, ngẩng đầu lên Tạ Trì về tới nhà.

Tạ Trì nới lỏng cà vạt cổ áo, đó cởi nút áo : ”Anh là tổng giám đốc, nếu cách lãnh đạo tập thể thì chỉ thể tự việc đến c.h.ế.t.”

Kim Mê: “…”

Hiểu , hàm ý của chính là ném công việc cho cấp hết.

Chợt cảm thấy đau lòng cho trợ lý Trần một giây. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Anh lên lầu quần áo đây.” Nói xong Tạ Trì sải bước lên lầu. Thực đang lo lắng Kim Mê sẽ gặp chuyện nguy hiểm, nếu như đây hãm hại cô là Đặng Chấn Văn, thì thể vẫn còn ở trong nhà họ Vương. Tuy rằng hiện tại cô đang trong hình dáng của Mạnh Xán Nhiên, nhưng ngày nào còn tóm , thật sự thể an tâm nổi.

Sắp , Đặng Chấn Văn sẽ sa lưới, sẽ một ai trong nhà họ Vương thể trốn thoát .

Buổi tối khi hai họ cơm nước xong, Tạ Trì gọi Kim Mê và rằng vẽ một bức chân dung.

Tạ Trì từng học vẽ, hơn nữa trong phương diện cũng thiên phú, Kim Mê dáng vẻ cầm giấy và b.út vẽ trong tay, thật đúng là toát lên vài phần khí chất của một nghệ thuật gia: “Anh đừng định vẽ chân dung của em đấy nha?”

Ở nhà cũ nhiều bức tranh của cô do chính tay Tạ Trì vẽ, nhưng cô bà nội rằng, hình như lâu vẽ.

Tạ Trì đặt giấy vẽ lên giá vẽ, đó xoay cây b.út trong tay hai cái và : “Không vẽ em, mà là vẽ em .”

Kim Mê chút kinh ngạc, nhưng hiểu dụng ý của : “Là đang phác hoạ chân dung của nghi phạm giống như trong phim hả?”

“Anh giỏi đến mức như thế , chỉ thể thử một chút thôi.” Tạ Trì bảo Kim Mê xuống ghế giống , ngòi b.út khẽ chạm nhẹ lên giấy vẽ: “Em thể thử nhớ diện mạo của , hãy cố gắng cho càng cụ thể càng .”

“... Được .” Kim Mê miễn cưỡng gật đầu, diện mạo của quả thật gì đặc biệt, cô miêu tả cụ thể chi tiết, thật đúng là chút khó cô: “Vóc dáng của cao, một mét tám, dáng trung bình, khuôn mặt vuông, đôn hậu thành thật.”

Cô và Tạ Trì cứ như thế ở trong phòng việc cả đêm, cô miêu tả vẽ, khi sửa sửa , cuối cùng thành phẩm cũng chút giống với tối hôm đó.

“Hơi giống, giống đó.” Kim Mê chỉ giấy vẽ, kích động đến nỗi đầu ngón tay run lên: “Đôi mắt giống với đó, kỹ thuật vẽ của quả là tuyệt đỉnh.”

“Cảm ơn em, quá khen .” Tạ Trì cầm tờ giấy vẽ tay, chằm chằm đó: “Anh thấy quen, hình như là Vương Tùng thì .”

“Vương Tùng?” Kim Mê hồi tưởng một hồi nhưng trong đầu cô ấn tượng gì về cái tên : “Anh cũng họ Vương ?”

“Ừm, là bà con họ hàng xa của hai em nhà họ Vương, đến thành phố A để nương tựa nhà họ Vương.” Mấy năm nay Tạ Trì vẫn luôn điều tra những chuyện liên quan đến nhà họ Vương, thế nên cũng chút ít về những xung quanh nhà bọn họ: “Sau khi tới thành phố A thì tài xế cho Vương Cảnh Bình, đó nhà họ Vương điều tra, cũng tù. Chỉ điều kín miệng, cảnh sát hỏi thêm gì từ chỗ của , hai em nhà họ Vương cũng một mực bảo vệ , hai năm tù và tiếp tục ở tài xế cho Vương Cảnh Bình.”

Tạ Trì tới đây, ánh mắt chợt tối , việc đến trong tù mà vẫn còn thể chứng tỏ những bằng chứng mà cảnh sát nắm trong tay cũng chỉ đủ để giam giữ ngần thời gian mà thôi. Có thể lúc ban đầu họ cố gắng moi thêm điều gì đó từ nhưng cuối cùng họ thành công.

“Nhà họ Vương phái tên tay cũng khả năng, chỉ là...” Tạ Trì ngước mắt lên Kim Mê đang ở phía đối diện: “Với dáng vẻ hiện tại của em, căn bản cách nào vạch trần .”

Cảnh sát chắc chắn sẽ tin chuyện chuyển đổi linh hồn , họ cần trong tay bằng chứng thì mới thể bắt .

Đối với chuyện , Kim Mê cảm thấy phiền não, đoán chắc đột nhập nhà của cô chính là Vương Tùng, nhưng hiện tại mặc dù là ai những cũng chẳng thế cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-80.html.]

Tạ Trì lo lắng cô sẽ lén lút tự tiếp cận với Vương Tùng nên lên tiếng nhắc nhở: “Người nguy hiểm, em tránh xa một chút. Mặc dù hiện tại chúng lý do gì để bắt , nhưng chỉ cần Đặng Chấn Văn sa lưới chúng lập tức thể kéo theo cả ngoài.”

Nhà họ Vương sai g.i.ế.c Đặng Chấn Văn nhiều như , chắc chắn sẽ giữ kín như bưng ở mặt cảnh sát giống như Vương Tùng.

Bản yếu như nào, Kim Mê là hiểu rõ nhất, kiếp chỉ với hai ba cú cô Vương Tùng khống chế, cô một chút cơ hội đ.á.n.h trả phản kháng nào, thế thì cô còn thể nghĩ đến việc tìm đến : “Anh cứ yên tâm , em , em sẽ ẩu càng như thế .”

Tạ Trì: “…”

“Anh mới là đừng nên chọc giận , tên lợi hại, từng huấn luyện đó.”

Tạ Trì mở ngăn kéo và cất giấy vẽ, b.út vẽ , đồng ý: “Em yên tâm, hiện tại đang sợ c.h.ế.t nhưng tin mấy Thẩm Xác nhất định thể bắt Đặng Chấn Văn.”

“Ừ.”

“Thôi bây giờ chúng ngủ , muộn lắm .”

Kim Mê: “…”

Tại thể ngoắt sang chuyện khác nhanh như thế ?

“Sao thế, em vẫn ngủ ?” Tạ Trì lên, thấy cô vẫn còn tại chỗ thì dừng cô: “Hay là em ngủ ở đây?”

Kim Mê: “…”

Câu ý nghĩa giống như cô đang nghĩ ? Là do cô đen tối là do Tạ Trì hổ?

ha hả hai tiếng với Tạ Trì: “Em cái sở thích nha, với chỗ cũng giường.”

Tạ Trì cô với ánh mắt đầy hàm ý sâu xa: “Cũng nhất thiết giường.”

Kim Mê: “…”

mà, hổ chính là Tạ Trì.

Nhìn thấy cô xoay về phía cửa, Tạ Trì nhếch môi đuổi theo, đến bên cạnh cô, : “Em yên tâm , ý là ngủ theo kiểu đơn thuần, sẽ gì em .”

Tạ Trì quả thật , yên phận ngoan ngoãn ở bên cạnh Kim Mê. thì hai tối hôm qua mới chính chiếc giường , cứ thế thế mãi giờ Kim Mê thật sự khó thể bình tâm thoải mái cho .

“Em buồn ngủ ?” Tạ Trì nhắm mắt và hỏi một câu: “Có ban ngày em ngủ nhiều quá ?”

“...” Kim Mê lên tiếng trả lời, giả vờ như là ngủ. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Tạ Trì thấy cô đáp , mở mắt đó liếc cô một cái.

Thấy cô đang nghiêm túc giả vờ ngủ say, trong mắt Tạ Trì chợt hiện lên ý , tiến tới gần hôn cô một cái: “Ngủ ngon.”

Lông mi Kim Mê khẽ run, nhưng cô vẫn mở mắt.

Tạ Trì trở về vị trí của và dần dần chìm giấc ngủ, mãi cho đến khi nhịp thở của trở nên đều đặn, Kim Mê lúc mới mở mắt .

Thành thật mà thì cho đến bây giờ cô vẫn chút tin và Tạ Trì ngủ với , nhất là khi cô Tạ Trì chính là bé mà cô gặp du thuyền.

Rõ ràng gặp mặt, vẫn còn nhỏ như , bây giờ đột nhiên biến thành chồng cô, chuyện còn còn khiến cô khó tin hơn cả việc lúc khi cô thấy đứa cháu đang học cấp ba của bất ngờ sinh hai đứa con.

Trước đây cô luôn tự xưng là chị ở mặt Tạ Trì cũng là bởi vì trong tiềm thức, cô vẫn cảm thấy Tạ Trì chính là một em trai.

…. Ấy , Tạ Trì hề nhỏ chút nào hết.

 

 

Loading...