Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:46:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nghe gọi là "Miểu Miểu", mặt Kim Mê nóng bừng lên.

Rõ ràng ba đều gọi cô như , từ trong miệng Tạ Trì trở nên mập mờ như thế?

Nhất định là vấn đề của Tạ Trì.

Vốn dĩ Kim Mê chỉnh đèn ngủ tối tạo bầu khí lãng mạn khơi dậy cảm xúc để hôn nhưng bây giờ cô cảm thấy bầu khí lãng mạn quá mức .

sang chỗ khác, ho khan, cố ý chuyển chủ đề: " đón nhận phận của em cũng quá nhanh đó."

Mẹ cô thì thôi , một trẻ tuổi từng tiếp nhận giáo d.ụ.c tinh như Tạ Trì thể dễ dàng đón nhận như ?

Tạ Trì lên trần nhà: "Ai ? Anh chuẩn tâm lý lâu đấy."

Nghe giọng điệu của , Kim Mê bỗng buồn , cô đầu về phía Tạ Trì.

Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ, góc nghiêng gương mặt của Tạ Trì trở nên nhu hòa hơn nhiều so với ban ngày, mái tóc đen ngắn cũng xõa xuống bên tai một cách tự nhiên, Kim Mê , cảm thấy bầu khí mà đến .

Cô nhớ vẻ mặt dày của Tạ Trì khi hôn , dũng cảm tiến lên hôn thật nhanh lên mặt .

Gương mặt Tạ Trì mềm mại hơn những gì cô tưởng tượng, hơn nữa da , rõ ràng bình thường thấy dưỡng da nhưng vẫn đủ ẩm, mịn màng.

Sau khi hôn , Kim Mê nhanh ch.óng chui trong chăn, Tạ Trì ở bên cạnh hình như phản ứng kịp, giữ nguyên tư thế ngẩn một lúc mới đầu cô: "Em mới ?"

"..." Kim Mê căng thẳng nắm c.h.ặ.t hai tay chăn, cô nhớ kỹ nguyên tắc chỉ cần hổ thì hổ sẽ là khác, cố tỏ bình thản : "Không gì, chỉ là hôn một cái thôi, định báo cảnh sát đấy chứ?"

Tạ Trì: "..."

Anh ngờ cô tỏ vẻ cây ngay sợ c.h.ế.t như nên ngẩn một lúc mới mở miệng : "Em tự tin như thì dám hôn thêm một nữa ?"

"..." Kim Mê sống hai kiếp, đầu tiên cô chủ động hôn một đàn ông, cho dù tính cả lúc phim thì đó cũng là đầu tiên!

bây giờ rõ ràng là Tạ Trì đang khiêu khích , nếu lúc cô nhượng bộ thì sẽ bắt chẹt cả đời!

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng ngắn ngủi nhưng kịch liệt, Kim Mê một nữa thẳng dậy, lấy thế nhanh như chớp kịp bịt tai hôn lên môi Tạ Trì.

Chỉ điều lúc cô chuẩn rút lui, Tạ Trì lập tức giơ tay lên giữ gáy cô, đảo khách thành chủ.

Hơi thở của hai đan xen , nóng đến bỏng cháy, trong nụ hôn thể kiềm chế của Tạ Trì, Kim Mê cuối cùng cũng hiểu căn bản khiêu khích mà là dụ cô tròng.

Quả nhiên là một đàn ông quỷ kế đa đoan!

từ lúc nào Tạ Trì xoay đổi vị trí cho , bộ đồ ngủ của hai cũng xốc xếch trong quá trình . Đầu ngón tay của Tạ Trì luồn trong mái tóc cô, vẫn vững vàng giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u cô, cho cô một chút cơ hội trốn chạy nào.

Cũng giống như , cuối cùng cũng là Tạ Trì chủ động dừng . Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Kim Mê giam giữ đang th* d*c. Cô cứ nghĩ sẽ lao phòng tắm tắm như nhưng dậy trực tiếp rời khỏi phòng.

Kim Mê: "..."

Không nào cũng phanh gấp như thế gây tổn hại gì cho thể của tổng giám đốc Tạ .

nghĩ sai .

Trước khi thở của cô kịp bình , Tạ Trì trở về phòng.

Trên tay cầm một chiếc hộp nhỏ cực kỳ bắt mắt.

Kim Mê: "..."

Tạ Trì bước lên giường một nữa, mở chiếc hộp trong tay , cuối cùng cũng lấy giọng của từ trong kinh ngạc: "Không chứ, trong nhà thứ ?"

Mua từ lúc nào? Lại là ai mua?

Tạ Trì mở một cái, : "Trước khi kết hôn chuẩn sẵn chỉ là chúng bao giờ dùng tới."

Kim Mê: "..."

"Cũng may là vứt , thử , còn hết hạn sử dụng".

Kim Mê: "..."

Thứ cô quan tâm cái .

"Chuyện đó, tổng giám đốc Tạ..."

"Có gọi là ba cũng vô ích." Tạ Trì một nữa cúi xuống, ch.óp mũi khẽ cọ đầu mũi cô: "Đêm nay em là chủ động mà."

Kim Mê: "..."

Lúc Tạ Trì hôn cô một nữa, tay Kim Mê chạm vết sẹo .

Tạ Trì thương gì, duy nhất thương cũng là vì tìm Đặng Chấn Văn, trúng một phát đạn.

Vết thương bây giờ lành nhưng vết sẹo vẫn còn.

Đầu ngón tay cô vô tình chạm khiến thể Tạ Trì khẽ run lên, đó tiến gần cô hơn.

Đây lẽ là giấc ngủ sâu nhất trong đời của Tạ Trì, khi tỉnh dậy sáng hôm trời gần trưa.

Hôm nay là ngày việc, nếu như bình thường đến giờ mới dậy, Trần Giác tìm tới cửa từ lâu, hôm nay trong biệt thự chẳng động tĩnh gì.

Anh đưa tay xoa tóc, Kim Mê đang dựa cũng tỉnh dậy theo.

Cô luôn thể chuẩn xác chui vòng tay của Tạ Trì khi chìm giấc ngủ.

Tối hôm qua lúc Tạ Trì ôm cô tắm xong, rõ ràng là cô mệt tới nỗi mí mắt cũng nâng lên nổi, buổi sáng lúc tỉnh , cô tiến trong vòng tay .

Tạ Trì vô thức cong môi cô mở mắt : "Anh đ.á.n.h thức em ?"

Kim Mê quen khi thức dậy Tạ Trì bên cạnh, dù hai cũng thường ngủ cùng .

cơn đau truyền tới khi cử động khiến cô tỉnh dậy ngay lập tức.

Giấc ngủ hôm qua khác với những giấc ngủ thường ngày!

Nhịp tim của Kim Mê đột nhiên tăng lên, vẻ mặt cũng biến thành mất tự nhiên, nhanh ch.óng rút tay chân từ Tạ Trì .

Cứu mạng, tại khi ngủ say cô luôn coi Tạ Trì là nơi an nhất?

"Sao thế, cảm thấy khó chịu ở ?" Thấy sắc mặt cô , Tạ Trì giơ tay kiểm tra nhiệt độ trán cô: "May mắn là sốt."

"..." Kim Mê ngẩng đầu , với : "Em quả thực sốt, là do dê thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-79.html.]

Tạ Trì sửng sốt, đó rũ mắt mỉm .

Tâm trạng vẻ vui.

Ồ, hóa mắng cũng thể khiến vui vẻ như ? Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Thế thì từ nay về cô cứ mắng như , cần cực khổ như tối hôm qua.

Tạ Trì đủ cuối cùng cũng dừng nhưng trong ánh mắt khi về phía cô vẫn còn chút ý : "Đêm qua tính đúng ? Anh kiềm chế bản lắm ."

Kim Mê: "..."

Vậy còn thế nào nữa!

Kim Mê dậy khỏi giường, cầm lấy áo khoác khoác lên phòng tắm tắm.

Trước khi ngủ Tạ Trì tắm cho cô một nhưng chỗ nào cô cũng thấy đau nhức nên tắm nước nóng một nữa.

Lúc gương, cô mới thấy những dấu vết cơ thể , tất cả đều do Tạ Trì đêm qua để .

... Không , thấy bả vai cũng cào trầy ít chỗ, cũng thiệt.

"Miểu Miểu." Tạ Trì tới bên ngoài phòng tắm, ở cửa gõ cửa: "Em chứ?"

Tạ Trì thật sự lo lắng, tuy đêm qua kiềm chế nhưng dù sức lực của cũng lớn, lúc khống chế , thể sẽ thương.

"Em , em tự tắm rửa, về phòng tắm ."

Tạ Trì gì nhưng Kim Mê thấy một tiếng trầm thấp.

Kim Mê: "..."

Cô vẫn thích vẻ lạnh lùng của hơn.:)

Sau khi Kim Mê tắm rửa xong, lúc đang chọn quần áo trong phòng đồ, cô mới nhận sắp đến giờ ăn trưa.

Bình thường chỉ cần cô ở nhà, Gia Quả nhất định sẽ đến đ.á.n.h thức cô dậy đúng giờ dẫn nó ngoài chạy bộ, hôm nay nó yên lặng thế?

Kim Mê nghĩ lẽ cô ngủ quá say nên quản gia dắt Gia Quả ngoài , cũng để trong lòng nữa.

Lúc đến phòng khách, cô thấy Tạ Trì đang chơi Gia Quả và Trần Giác đang bên cạnh .

"Trợ lý Trần, đến từ lúc nào thế?" Kim Mê bước xuống cầu thang, Gia Quả nhào về phía cô nhưng Tạ Trì nhanh tay ngăn nó , cho nó như ý.

"Gâu gâu!" Gia Quả bất mãn đầu kêu lên phản đối Tạ Trì, Kim Mê tới bên cạnh Gia Quả, Tạ Trì buông Gia Quả .

Kim Mê v**t v* trấn an Gia Quả, liếc Trần Giác, Trần Giác mỉm với cô nhưng vẫn giấu vẻ lúng túng mà đang cố gắng che giấu: " đến đón tổng giám đốc ."

Kim Mê nhướng mày: "Giờ mới đến đón ? Cũng sắp tới giờ cơm trưa ."

Trong nụ của Trần Giác còn gì đó khác: "Cho nên đến đây từ sáng sớm."

Kim Mê: "..."

Cô dường như, hình như hiểu gì đó .

Cho nên Trần Giác đợi ở đây cả buổi sáng !!!!

Trong đầu Kim Mê chợt hiện lên một bài thơ... Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều*.

*Hai câu thơ của Bạch Cư Dị trong bài Trường hận ca.

Dịch thơ (Tản Đà):

Đêm xuân vắn vủn ngần

Ngai rồng từ đấy chậm phần vua

... Cô nữa!!

"Cậu mợ ơi, cơm trưa chuẩn xong, bây giờ dọn cơm lên ?" Dì Chu tới hỏi bọn họ như thường ngày.

Thân thể Kim Mê cứng đờ.

Nếu Trần Giác thì quản gia và dì Chu chắc chắn cũng ! Cho nên hôm nay mới để Gia Quả tới ồn bọn họ!

rời khỏi ngôi nhà !

Dường như cô đang nghĩ gì, Tạ Trì đột nhiên mở miệng với cô: "Bình tĩnh , chúng là vợ chồng hợp pháp."

Kim Mê: "..."

Bởi vì thể mặt dày như Tạ Trì cho nên cô luôn cảm thấy lạc lõng với thế giới .

"Trần Giác cũng ở đây ăn cơm cùng ."

"Vâng sếp."

Ba bàn ăn cơm nhưng còn yên tĩnh hơn cả khi Kim Mê ăn cơm một .

Kim Mê cắm đầu cắm cổ ăn, ngay cả ánh mắt cũng đối diện với hai bọn họ, Trần Giác dám tùy tiện mở miệng cho nên vẫn luôn giữ im lặng.

Trước giờ Tạ Trì ăn cơm đều im lặng, cũng chỉ lo gắp thức ăn cho Kim Mê, dù đây cũng là sở thích duy nhất của bàn ăn.

"Em no ." Kim Mê ăn xong đồ ăn trong bát, đặt bát đũa xuống : "Hai cứ ăn từ từ nhé."

Tạ Trì cô rời khỏi phòng ăn như đang chạy trốn, nhịn .

Trần Giác: "..."

Anh vẫn thích vị tổng giám đốc lạnh lùng hơn.

"Bên phía Đặng Chấn Văn tiến triển gì mới ?" Sau khi Kim Mê , Tạ Trì mới hỏi Trần Giác về chuyện Đặng Chấn Văn. Trần Giác lắc đầu với : "Hiện tại tin tức gì chính là một tin , chứng tỏ nhà họ Vương còn tìm thấy ."

"Ừ." Lần thực sự đám Thẩm Xác hành động nhanh, mặc dù tiết lộ hành động cụ thể của phía cảnh sát cho nhưng trải qua thất bại , bọn họ chắc chắn rút ít bài học.

"Vẫn cần theo dõi hành động của đám Vương Cảnh Bình và Vương Cảnh Sanh."

"Anh yên tâm, chúng vẫn đang để mắt đến bọn họ. Cảnh sát cũng dõi theo từng hành động của bọn họ, sẽ để bọn họ trốn thoát." Một khi Đặng Chấn Văn sa lướt, hai em nhà họ Vương nhất định sẽ tìm cách chạy trốn nhưng cảnh sát đời nào để bọn họ toại nguyện.

Tạ Trì gật đầu, thêm gì nữa.

Kim Mê chiếc ghế treo ngoài vườn hoa, sưởi nắng chiều ấm áp. Tạ Trì một bộ âu phục lịch sự cùng Trần Giác khỏi nhà.

Lúc ngang qua Kim Mê, Tạ Trì dừng , cô: "Chiều sẽ về sớm, chờ về chúng cùng ăn tối."

 

 

Loading...