Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:46:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Mê xong, thư phòng tĩnh lặng đến đè nén.
Sắc mặt Tạ Trì thản nhiên nhưng chỉ đang cố gắng khống chế tâm trạng sôi sục trong lòng: “Em bản đang gì ? Hai mươi năm , em mới ba tuổi, em thể mặt tại hiện trường?”
“Anh ý của em như thế.” Kim Mê tin Tạ Trì đoán đáp án từ sớm, chẳng qua đáp án khó mà khiến khác tin tưởng, cũng thể nào chứng minh: “Người ở hiện trường lúc đó Mạnh Xán Nhiên mà là bản em.”
Tạ Trì mím môi, bàn tay bên siết c.h.ặ.t trong vô thức: “Bản em là ? Em em Mạnh Xán Nhiên ?”
Trên cô quá nhiều sơ hở, cũng quá nhiều chuyện thể giải thích rõ ràng nhưng nếu như cô Mạnh Xán Nhiên mà là Kim Mê, thì tất cả đều thể lý giải rõ ràng .
Chẳng qua chuyện kỳ quái thực sự tồn tại ?
Kim Mê , đáp án ấp ủ trong lòng từ lâu: “Trên Ngôi Sao hai mươi năm , em gặp đang thương nên đưa về phòng, băng bó vết thương cho . Lúc đó vì để dỗ , em còn cho kẹo, chọn một viên nhân dâu tây, thực lòng em cũng bất ngờ, suy cho cùng năm đó mới chỉ tám tuổi em phong thái của một chủ tịch lạnh lùng bá đạo .”
Tạ Trì: “...”
Đây là trọng điểm ?
còn chuyện gặp Kim Mê du thuyền cho ba , hơn nữa chi tiết như kẹo dâu tây cũng chỉ hai họ .
“Xuống thuyền bao lâu, em thấy một đàn ông lẻn phòng .” Năm đó chuyện xảy quá nhanh, chỉ thấy khuôn mặt đàn ông vỏn vẹn mấy giây nhưng cô vẫn nhớ rõ: “Ngày đó em ngủ ngon lắm nên bước , em thấy tiếng động. Lúc đầu em tưởng nhầm nên bật đèn đầu giường lên, xem chuyện gì, ngờ tới ngay khi đèn sáng lên, em thấy một đàn ông xa lạ trong phòng . Em vốn chẳng kịp nghĩ nhiều, đ.á.n.h em ngất , đợi khi tỉnh nữa, em trong bệnh viện , bên cạnh còn trai lạ mặt đang nữa.”
Anh trai lạ mặt: “...”
Tạ Trì mất một thời gian mới thể tiêu hóa hết tin tức trong lời cô, cố giữ giọng điệu bình thản: “Thế là em thấy mặt ?”
“ thế.” Kim Mê gật đầu: “Lúc đầu em là ai nhưng khi phát hiện các đang điều tra Đặng Chấn Văn, em cho rằng là Đặng Chấn Văn nên mới bày mưu tính kế để xem xem Đặng Chấn Văn mặt mũi thế nào.”
“... Hóa là thế.” Tạ Trì vẫn luôn nghĩ mãi thông tại Mạnh Xán Nhiên quen Đặng Chấn Văn, bây giờ thể giải thích rõ ràng : “Người ?”
“Không .” Nói đến đây, Kim Mê nhíu mày thật c.h.ặ.t: “Em cũng khá bất ngờ, điều , nghĩ kỹ , lẽ chuyện thực sự liên quan đến nhà họ Vương, bởi vì b.út ghi âm trong phòng em biến mất khả năng hung thủ năm đó lấy .”
“Bút ghi âm?” Tạ Trì nhớ tới nhân viên phục vụ khó khăn lắm mới tìm thấy: “Lúc đó, khi em giúp xử lý vết thương, be còn cố ý bảo mang quà tới cảm ơn em. Lúc đến đó, em trong phòng nhưng một nhân viên phục vụ cứ lảng vảng cửa phòng em, đang tìm cây b.út ghi âm đó.”
“Vậy thì đúng , chắc chắn nhà họ Vương vì cây b.út ghi âm đó nên mới g.i.ế.c diệt khẩu.” Kim Mê đột nhiên cảm thấy c.h.ế.t oan quá, cô vốn nội dung trong cây b.út là gì!
Nhìn vẻ mặt cô, Tạ Trì cũng đoán bảy, tám phần chuyện: “Em nội dung trong cây b.út?”
“Đã , lúc đó hai em nhà họ Vương mời em ăn cơm, em còn cố tình mang theo cây b.út đó để phòng ...”
“Em mang một cây b.út ghi âm theo để phòng ?” Nhìn cô, Tạ Trì lời của cô chọc tức đến bật . Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Kim Mê câm nín, cô thẳng lưng theo bản năng để khiến bản lý hơn: “Nếu như đó xảy chuyện gì, em còn b.út ghi âm bằng chứng mà!”
“... Thôi , dù chuyện đó em cũng chẳng trốn .” Nhớ tới chuyện , Tạ Trì tiếp: “Em kể nốt .”
Kim Mê: “...”
Chuyện trách cô ? Rõ ràng là hai em nhà họ Vương !
“Bởi vì bàn cơm xảy chuyện gì nên em ném chuyện cây b.út ghi âm đầu, nó vội. lẽ là trong lúc em vệ sinh, hai bàn bạc gì đó, lo lắng em ghi âm .”
Tạ Trì hỏi: “Sao hai họ em mang b.út ghi âm theo?”
“Chuyện em cũng rõ lắm nhưng hai họ đúng là hiềm nghi lớn nhất. Còn cái trong phòng em...” Khoảng thời gian , Kim Mê cũng nhiều suy đoán về phận nhưng nhà họ Vương thể nào chỉ một sát thủ là Đặng Chấn Văn: “Chắc là nhà họ Vương phái tới, suy cho cùng họ cũng ăn lớn, thể nào chỉ một tay sai.”
Tạ Trì tán thưởng cách phân tích , Đặng Chấn Văn là át chủ bài của nhà họ Vương nhưng trong tay bọn họ vẫn còn những khác mà: “Dáng vẻ thế nào, em tả xem.”
“Ờ...” Kim Mê nghĩ một lát, đó hình dung : “Là một đàn ông mặt mũi bình thường, gì lạ, lẫn trong một đám , em chẳng thèm .”
Tạ Trì: “...”
là thích hợp sát thủ.
“Chuyện rõ ràng, hẳn là sẽ chạy nước ngoài tìm Đặng Chấn Văn nữa nhỉ?” Cô chuyện b.ắ.n s.ú.n.g sẽ tái diễn, hơn nữa Tạ Trì cũng chắc sẽ may mắn như .
Đặng Chấn Văn là mắt xích quan trọng nhất trong vụ án nhà họ Vương, Tạ Trì nhắm nhà họ Vương nhiều năm như thế, sẽ để Đặng Chấn Văn chạy mất nhưng chừng sẽ nguy hiểm hơn .
“Chắc chắn nhà họ Vương sẽ thuê g.i.ế.c Đặng Chấn Văn, nếu như phía cảnh sát tới muộn...”
“Nếu như cảnh sát cũng hết cách, thì thể gì?” Không đợi xong, Kim Mê ngắt lời: “Hơn nữa em thấy cảnh sát Thẩm đáng tin cậy, chúng vẫn nên tin tưởng họ thể đưa Đặng Chấn Văn về .”
Nhớ tới đây Kim Mê còn kết bạn wechat với Thẩm Xác, ánh mắt cô của Tạ Trì cũng đổi: “Thẩm Xác liên lạc với em nên em mới chạy tới thật cho em ?”
“Cũng gần như thế, cảnh sát Thẩm cũng lo lắng cho lắm, xem điều tra vụ án cũng đủ mệt , còn lo lắng cho nữa.”
Tạ Trì nhếch môi với cô: “Hình như em ấn tượng về đấy nhỉ?”
“Đương nhiên , lúc còn nhỏ, gì cô gái nào sùng bái cảnh sát chứ?” Ban đầu Kim Mê còn thêm vài câu nhưng thấy ánh mắt Tạ Trì cực kỳ quái lạ, cô kịp thời dừng : “Vậy em đây.”
Cô nhưng Tạ Trì phía kéo cô . Kim Mê đầu, đang túm cánh tay , cô hỏi: “Anh còn chuyện gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-78.html.]
“Còn một chút chuyện.” Tạ Trì mặt lạnh tanh: “Tối nay ngủ cùng .”
Kim Mê: “...”
Lúc cũng sắp tới giờ ngủ , Kim Mê tới phòng tập luyện một lúc, đó về phòng tắm rửa chuẩn ngủ. Tạ Trì bàn giao công việc với Trần Giác xong, đang định cúp điện thoại thì Trần Giác gọi: “Sếp, thực sự định tìm Đặng Chấn Văn nữa ?”
Trần Giác theo cạnh Tạ Trì nhiều năm , cố chấp với chuyện , lúc gió thổi cỏ lay gì, chạy nhanh ai bằng, là thời điểm quan trọng, mà nữa.
Anh nghĩ cũng thấy lạ.
“Sao hả, lắm ?”
“Đương nhiên nhưng ... Sẽ cố ý với rằng để đẩy , đó một nhỉ?” Lần lúc họ gặp trận b.ắ.n s.ú.n.g ở nước ngoài, hai đều thương, lẽ sếp để dâng mạng nên mới cố ý bảo theo cùng.
Lúc đầu Tạ Trì cũng đẩy Trần Giác nguy hiểm nữa thật, chỉ là trợ lý đặc biệt thôi, cần bán mạng cho . mà bây giờ thực sự nữa: “Cảnh sát Thẩm cố ý cảnh cáo , cho tự ý hành động.”
“... Anh tin lời của ?” Trần Giác đau lòng, bây giờ sếp của họ thèm tìm một cái cớ đàng hoàng nữa : “Có nào cảnh sát Thẩm khuyên ? Anh bao giờ ?”
“...” Tạ Trì im lặng một lúc, cũng cảm thấy lý do của hời hợt: “Lần .”
Trần Giác nắm c.h.ặ.t điện thoại, trong lòng chắc lắm: “Sếp, thật cho , nếu tối nay chắc chắn ngủ nổi. Bây giờ ngoài chặn cửa nhà .”
“...” Tạ Trì sợ chạy đến chặn cửa nhà thật, thở dài : “Mạnh Xán Nhiên cho .”
Trần Giác: “...”
Sao nhiều chuyện, cứ nhất quyết hỏi cho lẽ gì?
“Được , sếp ngủ ngon ạ.” Trần Giác dứt khoát cúp máy.
Người đàn ông chìm trong bể tình đổi , ai gì cũng chẳng bằng vợ một câu.
Trước đây nhiều thế cũng khuyên nổi, bây giờ một câu của cô Mạnh thôi, ngoan ngoãn ở nhà .
Ha, đúng là đàn ông.
Tạ Trì tắm xong, lúc về phòng, thấy Kim Mê nên mới gõ cửa phòng cô.
“Cửa khóa, .” Kim Mê đang sấy tóc, cô một câu. Tạ Trì mở cửa, , đó quen cửa quen nẻo lên giường.
“...” Kim Mê cất máy sấy tóc đó bước tới bên giường: “Anh mất ngủ ?”
“Gần đây mới đỡ hơn chút, điều ngủ cùng em mới ngon.” Tạ Trì vén chăn, ngay ngắn giường cô.
Kim Mê góc nghiêng hảo của nhớ tới kế hoạch dang dở của . Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Đến tận bây giờ cô còn hôn Tạ Trì thành công.
Hay là nhân lúc hôm nay thiên thời, địa lợi, nhân hòa, cô giải quyết chuyện luôn nhỉ?
Cô chỉnh đèn ngủ tối xuống một chút chứ tắt hẳn , đó bên cạnh Tạ Trì.
Anh vẫn ngay ngắn, lên trần nhà, thất thần, trong lòng đang nghĩ gì.
Động tác của Kim Mê nhẹ, cô dựa gần , xoắn xuýt hôn chỗ nào.
Tạ Trì đột nhiên : “Vậy em nên gọi em là gì?”
Ngay khoảnh khắc chuyện, Kim Mê ngay ngắn giống , đó che giấu suy nghĩ của : “Cái gì cơ?”
Tạ Trì đầu qua, ánh mắt khuôn mặt cô dịu dàng: “Gọi em là Mạnh Xán Nhiên là Kim Mê đều kỳ lạ.”
“...” Kim Mê ngờ dáng vẻ sầu não của là vì đang xoắn xuýt vấn đề : “Chỉ là cách gọi thôi mà, gọi thế nào thì gọi.”
Ánh mắt Tạ Trì khẽ động, toát ý xa: “Vậy thì học theo em, gọi em là cục cưng nhé?”
Kim Mê: “...”
Cô mới chỉ gọi như thế một thôi đấy!
“Hay là gọi tên mụ của em , gọi Miểu Miểu.”
“Miểu Miểu?” Tạ Trì nhớ dì Phan gọi cô như thế thật. “Chữ Miểu nào thế?”
“Chữ Miểu ba bộ thủy.”
Tạ Trì hiếu kỳ hỏi: “Em ngũ hành thiếu thủy ?”
“... Ngũ hành của em thiếu tiền, thầy bói bảo em gặp nước phát tài nên ba em mới đặt cho em cái tên sáu chữ thủy.”
Tạ Trì bật , đó cô, gọi một tiếng: “Miểu Miểu.”