Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:46:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai mươi năm , du thuyền Ngôi Sao.
Tạ Trì say sóng. Kế hoạch của cả nhà bọn họ vốn là máy bay về nước cơ, ai ngờ đột nhiên nhận thư mời của du thuyền nên giữa chừng đổi sang thuyền.
Sau khi du thuyền lái biển, phong cảnh xung quanh chẳng gì đổi. Tạ Trì thật sự gì để thưởng thức.
Lúc thuyền cập cảng, một ngôi nữ lên thuyền.
Ba hào hứng chạy xem đó. mãi đến khi về phòng hai bọn họ vẫn bàn xong việc nên lên xin chữ ký .
Sau khi trở về Tạ Trì cảm thấy càng ngày càng choáng váng. Cậu uống một viên t.h.u.ố.c chống say phòng nghỉ.
Hai ngày tiếp theo, Tạ Trì thường xuyên thấy cái tên Kim Mê . Đến lúc mới hoá trừ ba thì chiếc thuyền còn nhiều fan của Kim Mê đến thế.
Bây giờ chỉ cảm thấy bực bội vì triệu chứng say sóng của chẳng vẻ gì là sẽ lên.
Vì say sóng nên hai ngày nay mồm miệng Tạ Trì nhạt thếch. Cậu nghĩ chắc chắn đây sẽ là cuối cùng trong cuộc đời thuyền.
"Sao con say sóng nặng nhỉ?" Mẹ Tạ Trì trong phòng ăn bóc vỏ quýt cho : "Con ăn quýt , hẳn là sẽ thể hơn một chút."
Tạ Trì uống t.h.u.ố.c chống say nhưng chẳng thấy chút tác dụng gì thì ăn quýt khoẻ lên ? vẫn mặt mày bình tĩnh nhận lấy múi quýt cho miệng: "Đáng lẽ lúc đầu chúng nên máy bay."
Du thuyền chậm thì thôi , còn Tạ Trì khó chịu nguyên hai ngày nữa. Tâm trạng càng ngày càng tệ .
Nghe , ba Tạ Trì lập tức phân tích cho lợi ích của việc du thuyền: " nếu du thuyền thì chúng gặp Kim Mê ?"
"..." Tạ Trì khẩy: "Ba, là ba chuyện Kim Mê sẽ lên thuyền từ nên mới cố ý gạt con du thuyền đấy chứ?"
"Như thể là gạt ? Cảnh biển ? Hải sản ngon ?"
"Toàn là ba ăn ba hưởng chứ con say sóng miếng nào ?"
"..." Ba Tạ Trì nghẹn lời đống vỏ hải sản trong cái đĩa mặt: "Vậy ít nhất thì con cũng một trải nghiệm khó quên, đủ để thêm hai trang bài báo cáo kỳ nghỉ ."
"..." là khó quên thật. Sau giáo viên mà đề [Hãy kể một câu chuyện khó quên của em] thì chắc thể đến khi nghiệp tiểu học luôn.
"Nào nào, ăn tôm , đỡ cho con cứ bảo là ba ăn." Ba Tạ Trì gắp một con tôm lên, cố ý chấm thật nhiều nước chấm mới thả đĩa của Tạ Trì.
Cậu chỉ cúi đầu liếc một cái chứ động đũa: "Con ăn ."
"Có con định ăn gì ..."
Ông định dạy dỗ Tạ Trì mấy câu thì Tạ Trì bên cạnh khuyên can: "Thôi , tối nay là xuống thuyền , chờ về nhà chúng dẫn con ăn đồ ngon."
Tạ Trì nhấp hai ngụm nước chanh dậy khỏi ghế: "Con ăn nữa, con về phòng đây." Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Ba Tạ Trì bắt đầu phát biểu ý kiến: "Con cứ ở ì trong phòng như nên mới càng choáng đấy. Hay là con lên boong hóng chút gió ngắm cảnh biển chút ?"
"Sau đó ói boong ạ?" Tạ Trì liếc ông một cái mở cửa phòng ăn ngoài.
Đến khi đóng cửa , vẫn còn thoáng thấy tiếng than thở của ba . Cũng là cố ý chọc giận ba, chỉ là ít nhiều gì Tạ Trì cũng chút oán trách kẻ đầu sỏ dẫn lên thuyền.
Nhất là hai ngày nay khó chịu vô cùng trong khi ba ngày nào cũng ăn no ngủ say, còn gặp ngôi nữ thích nữa.
Vì đang khó chịu mà ăn gì nên cơ thể Tạ Trì gần như vô lực. Trên đường về phòng, còn đo đất một , lúc té xuống đầu gối đụng cái thùng rác bên cạnh nữa.
Thấy m.á.u chảy , Tạ Trì ôm đầu gối xổm đất, sâu sắc cảm thấy đây thật sự là du lịch bết bát nhất trong cuộc đời.
Cơn đau nhói chân khiến nhíu mày, điều triệu chứng say sóng cũng vì mà biến mất một cách thần kỳ.
"Em dậy ?" Một giọng nữ đột nhiên vang lên phía . Tạ Trì ngẩng đầu lên ngẩn cô gái mặt.
Trên cô mặc một chiếc váy dài, mái tóc đen dày xõa vai. Ánh đèn hành lang rơi lên vai cô trông như ánh mặt trời boong ngày đó , nhẹ nhàng mơ mộng.
Đây chính là ngôi nữ mà ba bối rối nhiều ngày nay nhưng vẫn dám xin chữ ký.
Đây là hành trình cá nhân của Kim Mê nên mặc dù nhưng ba sợ quấy rầy cô.
"Em chị hả?" Người đối diện cúi xuống đỡ dậy dẫn tìm ba .
Tạ Trì cô đỡ lên bèn dùng một chân thẳng , điều tìm ba .
Nếu chuyện khi giận dỗi rời khỏi phòng ăn ngã cho m.á.u tươi đầm đìa thì ba sẽ nhắc mãi cho mà xem.
Thế nên cuối cùng theo Kim Mê về phòng cô .
Bóng lưng in hằn trong ký ức của Tạ Trì nhiều năm.
Phòng Kim Mê cách phòng nhà bọn họ xa, đều là loại phòng đắt nhất du thuyền.
Sau khi phòng khách, Tạ Trì sô pha chờ Kim Mê lấy hộp cứu thương. Cậu vô thức đ.á.n.h giá cảnh xung quanh.
Phòng du thuyền đều giống cả, chỉ là Kim Mê ở trong phòng mấy ngày nên bên trong nhiều món đồ thuộc về cô hơn.
Ví dụ như bàn một tập kịch bản và một tấm áp phích lớn của cô.
Kịch bản ghim thành một tệp. Tạ Trì mở đại một trang nào đó đoán là cô xem qua vì đó nhiều ký hiệu gạch bằng b.út đỏ.
Hình như đây là một bộ phim điện ảnh đề tài võ hiệp thì . Tạ Trì liếc qua qua hai cái ánh mắt tấm áp phích bên cạnh thu hút.
"Đây là áp phích của chị đấy. Thế nào, em thích ?" Giọng Kim Mê vang lên Tạ Trì hồn. Kim Mê đặt hộp cứu thương xuống bàn uống nhỏ thuận tay cầm cây b.út ký tên ở bên cạnh lên, ký xuống tấm áp phích đưa cho : "Cho em ."
Tạ Trì sửng sốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-73.html.]
Thế nên cứ mà lấy cái chữ ký mà ba mãi dám xin hả?
Có điều đây là chữ ký lấy bằng bản lĩnh của mà, chắc chắn sẽ nhường cho ba .
"Cảm ơn." Tạ Trì giơ tay nhận lấy tấm áp phích cuốn kỹ lưỡng, nghĩ xem lát nữa giấu vali hành lý kiểu gì để ai .
Kim Mê xuống, lấy t.h.u.ố.c sát trùng và bông gòn , vì cúi đầu nên mái tóc dài xõa xuống mặt cô.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, làng mi cong dài của cô khẽ run lên mấy cái, vẻ mặt tập trung nghiêm túc. Nhìn từ cách gần thế , Tạ Trì bỗng nhiên hiểu tại ba thích cô.
Cô thật sự , trông như tác phẩm nghệ thuật mà Nữ Oa .
Lúc bông gòn thấm nước sát trùng đột nhiên chạm miệng vết thương, Tạ Trì đau đến mức hít hà.
Kim Mê ngước mắt lên một cái vươn tay lấy cái đĩa đầy kẹo bàn uống qua.
Vỏ ngoài của loại kẹo cực kỳ dễ thương và đủ màu sắc, tất cả đều là kẹo nhập khẩu.
Mặc dù vẻ mùi vị cũng tệ nhưng Tạ Trì cứ cảm giác như Kim Mê đang dỗ như con nít.
Ấy, quên mất đúng là một bạn nhỏ tám tuổi thật. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Vì chút bướng bỉnh và đối xử như trẻ con nên lúc đầu Tạ Trì đưa tay nhận kẹo. Thế nhưng cảm giác đau rát đầu gối càng ngày càng rõ ràng. Cậu mất mặt kêu đau Kim Mê nên cuối cùng vẫn thò tay đĩa cẩn thận chọn một viên kẹo.
Là kẹo vị dâu tây thích.
Chuyện thích vị dâu ngay cả ba cũng nhé.
Dù thì ở trường cũng mang hình tượng nghiêm túc lạnh lùng, nếu để các bạn thích vị dâu thì chắc sẽ cho đến khi nghiệp mất.
Kim Mê ngước mắt lên mở viên kẹo vị dâu , khẽ một tiếng đó dán cho một cái băng cứu thương màu hồng lên đầu gối.
Tạ Trì cứ mà ôm vết thương sát trùng rời .
Kim Mê gọi nhân viên phục vụ đưa về phòng. Cậu cầm tấm áp phích chữ ký Kim Mê tặng , mới một đoạn dừng .
"Sao ?" Nhân viên việc dừng bước theo Tạ Trì, còn khom lưng hỏi : "Cháu đau chân hả? Hay là để chú bế cháu về nhé?"
"Không cần ." Tạ Trì lắc đầu: "Cháu đường, cháu thể tự về."
"À, bà Hoàng đang chờ cháu trong phòng ăn đấy, để chú dẫn cháu tới phòng ăn?"
"Không , chú là giám đốc hẳn là công việc bận rộn chứ nhỉ? Chú cứ việc của chú , một cháu tự lo ." Tạ Trì cực kỳ điều .
Giám đốc im lặng chốc lát. Rõ ràng là bạn nhỏ mới tám tuổi mà hành xử y như ông chủ bọn họ , sắp xếp việc rõ ràng.
"Vậy cũng , nếu cháu cần gì thì thể hỏi bất cứ nhân viên phục vụ nào thuyền nào nhé."
Giám đốc Tạ Trì nên cuối cùng vẫn rời . Sau khi đuổi , Tạ Trì tới phòng ăn mà về phòng , giấu tấm áp phích của Kim Mê vali của cái , còn quên đổi mật mã mới.
Quả nhiên lúc thấy vết thương đầu gối , ba lầu bầu nhất định cảm ơn bụng giúp đỡ mới .
Mắt Tạ Trì chớp chớp, cuối cùng chủ động tiếp nhận công việc : "Để con , con tự sẽ thành ý hơn một chút."
Cậu thể để ba giúp là Kim Mê , nếu thể sẽ giữ nổi tấm áp phích đang giấu trong vali mất.
Nghe Tạ Trì , ba bèn chuẩn một ít quà cảm ơn để tự đưa qua.
Mặc dù Tạ Trì còn nhỏ nhưng trưởng thành sớm hơn những đứa trẻ cùng lứa, việc luôn chủ đích nên ba quen với việc để chuyện của .
Lúc xách hộp quà đưa cho tới cửa phòng Kim Mê, Tạ Trì thấy một nhân viên phục vụ đang lén lút gì đó.
Kẻ cứ qua quanh cửa nhưng . Cửa phòng Kim Mê đang mở nhưng hình như bên trong ai.
"Xin chào." Tạ Trì gần lưng chào hỏi một tiếng.
Nhân viên phục vụ sợ hết hồn, mặt mũi tái nhợt hoảng loạn đầu : "Xin, xin chào, xin hỏi quý khách cần giúp gì ?"
Tạ Trì liếc thẻ tên n.g.ự.c gã hỏi: " đến tìm quý cô ở đây, xin hỏi cô bên trong ?"
Có lẽ vì Tạ Trì chỉ là một đứa con nít nên nhân viên phục vụ nhanh ch.óng lấy bình tĩnh. Gã cúi đầu liếc túi giấy Tạ Trì xách trong tay : "Bây giờ vị khách ở phòng ở đây."
Tạ Trì nghi ngờ nghiêng đầu: "Thế cửa phòng mở ?"
Nhân viên phục vụ : " cũng phát hiện hình như vị khách ở phòng quên đóng cửa nên qua để kiểm qua."
"À, ?"
" , là bé chờ thêm lát nữa tới nhé." Nhân viên đóng cửa phòng Kim Mê với : "Quý khách nhỏ, ở phòng nào? Hay là để đưa về nhé?"
"Không cần, cảm ơn." Tạ Trì xách túi giấy xoay rời . Nhân viên phục vụ lưng thở phào nhẹ nhõm cũng rời khỏi đó.
Cuối cùng món quà đó ở mãi bên cạnh Tạ Trì đến tận khi xuống thuyền vẫn tặng . Mà nhân viên lén lút vẫn cứ Tạ Trì cảm thấy đáng ngờ.
Lúc xuống thuyền với ba , Tạ Trì thấy nhiều phóng viên bờ, vẻ như cũng nhận tin Kim Mê ở thuyền nên cố ý đến đây để chặn đường cô.
Bọn họ mới xuyên qua đám thì đám phóng viên lập tức trở nên ồn ào. Tạ Trì đầu , quả nhiên thấy Kim Mê khỏi thuyền.
Rất nhiều ánh đèn flash máy ảnh đột nhiên xuất hiện bờ biển. Vệ sĩ và nhân viên của Kim Mê hộ tống cô đến tận xe.
Mấy ngày , tất cả các kênh truyền thông đều cùng đưa một tin sốt dẻo.
Ngôi nữ nổi tiếng Kim Mê đột ngột qua đời tại nhà riêng.