Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hứa Gia Thượng mặc đồ ngủ con thỏ, giữa Tạ Trì và Kim Mê.

Lớn đến chừng tuổi, đây là đầu tiên ngủ cùng ba .

Thấy bé nhắm mắt ngủ ngoan ngoãn, Kim Mê nhỏ giọng hỏi Tạ Trì bên : “Chẳng mất ngủ ? Có Thượng Thượng bên cạnh, thấy quen ?”

“Tạm .” Nói , Tạ Trì cũng nhắm mắt bắt đầu chuẩn ngủ: “Cô cũng ngủ sớm một chút .”

“… Ừ.”

Mặc dù miệng đồng ý nhưng Kim Mê vẫn lưng về phía Tạ Trì âm thầm chơi di động một lát mới nhắm mắt ngủ.

Sáng hôm , Tạ Trì tỉnh dậy , thấy Hứa Gia Thượng và Kim Mê vẫn đang ngủ say bên cạnh, ánh mắt Tạ Trì cũng dần dần trở nên mềm mại.

Anh và Mạnh Xán Nhiên vốn là vợ chồng giả, bây giờ thêm một đứa con giả… họ ngủ chung giường với , cảnh tượng vô cùng hài hòa.

Cứ như thể họ vốn là một gia đình.

Anh nhắm mắt chợp mắt thêm một lát, khi Kim Mê và Hứa Gia Thượng tỉnh dậy, mới theo họ rời giường.

Hôm nay Kim Mê lịch trình, Tạ Trì cũng ở nhà ngày cuối tuần, thế là Hứa Gia Thượng ngoài ăn đồ ăn nhanh: “Nghe gần đây mới mắt món hamburger nhân thịt bò rau mùi, ăn thử ạ?”

“Cái gì? Hamburger nhân thịt bò rau mùi á?” Kim Mê nhất thời tỉnh táo tinh thần: “Vậy thì cần thiết ăn thử một chứ!”

“Vậy thì cả nhà ăn . Nghỉ đông cửa hàng còn nhập thêm đồ chơi mới nữa ạ.” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Thấy hai con bắt đầu lên kế hoạch cho ngày nghỉ hôm nay, Tạ Trì thể nhắc nhở một câu: “Kính thưa nữ nổi tiếng , lỡ như cô cánh paparazzi chộp ảnh thì xong đời đấy nhé.”

“…” Kim Mê lập tức nản lòng nhưng chẳng mấy chốc, cô nghĩ một cách khác: “Thế , đặt một phòng riêng ở Thiên Hạ Cư trong đó chờ cha con , hai cha con mua hamburger, mua về mang đến Thiên Hạ Cư ăn là .”

Tạ Trì : “Thiên Hạ Cư cho phép mang đồ ăn bên ngoài .”

“…” Kim Mê im lặng trong chốc lát: “Ngay cả sếp Tạ cũng hả?”

“…” Tạ Trì khẽ thở dài, bóp ấn đường : “Để thử xem.”

“Oh yeah!”

Ba rời khỏi nhà theo kế hoạch. Để cánh phóng viên ẩn nấp trong bóng tối chộp ảnh, Kim Mê vẫn xe ngoài một .

Hứa Gia Thượng và Tạ Trì cùng trong một chiếc xe, đến cửa hàng đồ ăn nhanh mua hamburger .

Xe chạy đến nửa đường, Tạ Trì nhận tin nhắn của vệ sĩ, thông báo rằng phát hiện xe bám đuôi xe của mợ chủ.

Tạ Trì bèn đổi tuyến đường của xe, chạy về phía Thiên Hạ Cư.

Kim Mê bước xuống xe thì nhận thấy đang theo dõi . Cô ngoảnh đầu tìm kiếm mà theo nhân viên phục vụ, tiến thẳng về phía phòng riêng đặt .

Nơi là Thiên Hạ Cư, lưng cô còn vệ sĩ của Tạ Trì theo, hẳn là sẽ dám xằng bậy gì .

Sau khi đến phòng riêng, cô đẩy cửa bước phòng xuống một .

Trên bàn bày nước chuẩn sẵn cho cô. Kim Mê gọi nhân viên phục vụ mà tự cầm ấm , rót ít nước tách.

Kim Mê nâng tách lên uống một ngụm thì bỗng tiếng ồn ào truyền tới từ bên ngoài, còn hét lên “buông !”.

Lông mày Kim Mê khẽ nhúc nhích, cảm thấy giọng quen quen, bèn mở cửa phòng riêng.

Bên ngoài, hai vệ sĩ lực lưỡng đang đè một đàn ông lên tường. Thấy rõ gương mặt của ông , Kim Mê kinh ngạc tháo chiếc kính râm mặt xuống: “Ba?!!”

Tạ Trì dắt Hứa Gia Thượng một bên: “?”

Ba?

Một phút , trong phòng riêng mà Kim Mê đặt .

Cô và cha ruột của cô – Kim Thận, cùng với Tạ Trì, Hứa Gia Thượng im lặng quanh bàn.

Bầu khí vô cùng quái dị, Kim Thận cử động bả vai vệ sĩ đau, quan sát ba mặt: “Không thể ngờ đấy nhỉ, nữ Mạnh Xán Nhiên đang nổi tiếng gần đây chồng và con luôn .”

Kim Mê: “…”

Cứu! Rốt cuộc vì chuyện thành thế ?

Tự nhiên ba của cô đổi nghề sang paparazzi giới giải trí là ?

“Ông là ai? Tại theo dõi cháu?” Hứa Gia Thượng đàn ông xa lạ mặt . Trước từng thấy khuôn mặt trong cảnh tượng tiên đoán nhưng vì trong cảnh tượng chỉ mỗi , mà đây là ai nên để bụng cho lắm.

Thì mà ông đang theo dõi của .

Kim Thận thấy một đứa trẻ như Hứa Gia Thượng mà cũng nghiêm mặt công nhận là giông giống tổng giám đốc Tạ bên cạnh bé: “Lẽ hỏi mấy câu mới đúng. Mấy thoạt thiếu tiền, còn lừa gạt tiền của già? Không sợ sét đ.á.n.h hả?”

Kim Mê: “…”

Khoan , kẻ l.ừ.a đ.ả.o mà ông , là cô đấy chứ???

“Mẹ cháu mới lừa tiền của ông nhé!” Hứa Gia Thượng lớn tiếng cãi Kim Thận.

“…” Kim Mê ha ha, tự tin bằng bé: “ nghĩ chắc trong chuyện sự hiểu nhầm nào đó…”

“Hiểu nhầm?” Cô lên tiếng, Kim Thận lập tức chĩa mũi dùi về phía cô: “ điều tra hết , cô lừa Phan Tuệ Chân chuyển mấy chục triệu cho cô ? Ngay cả căn biệt thự Kim Hải , bà cũng chuyển sang cho cô tên bằng cách gửi tặng! Hồi còn lừa rằng biệt thự đó vẫn còn, nếu dạo gần đây cứ thấy bà là lạ nên điều tra một phen thì chắc của cải trong nhà sẽ lừa hết sạch!”

Kim Mê: “…”

Tạ Trì cụp mi mắt, ánh mắt cũng dừng Kim Mê. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Anh rõ chuyện mấy chục triệu là thế nào nhưng hai cái tên biệt thự Kim Hải và Phan Tuệ Chân đặt cạnh , khó để liên tưởng tới Kim Mê.

Sau khi Kim Mê qua đời, căn biệt thự ở Kim Hải của cô chuyển dời sang cho lên, mà tên là Phan Tuệ Chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-64.html.]

Thế mà bây giờ, Phan Tuệ Chân chuyển căn biệt thự đó cho Mạnh Xán Nhiên ư?

thật sự thể giải thích.” Kim Mê uống một ngụm dịu cổ họng mới với Kim Thận: “Biệt thự là do dì Phan cho mượn để mở phòng việc…”

“Như cô mà gọi là mượn hả? Cô cũng cho mượn một căn thử xem?”

“… Dì Phan cảm thấy dì hợp duyên, cho nên nhận con nuôi.”

Kim Mê còn hết thì nữa Kim Thận ngắt lời: “Con gái nuôi? thấy bà coi cô là con gái ruột thì !”

Kim Mê: “…”

Nói cũng sai.

“Mấy ngày nay điều tra tin tức của cô , cô xem một ngôi nổi tiếng như cô, còn là cô cả nhà họ Mạnh nữa, cứ lừa gạt tiền bạc của già thế hả? Bây giờ trả tiền cho ngay, thì sẽ báo cảnh sát!”

“Chú Kim.” Tạ Trì vẫn luôn im lặng lúc bỗng lên tiếng: “Nếu đương sự trong chuyện là dì Phan thì chi bằng chúng mời dì Phan đến đây để đối chất với .”

Kim Mê: “…”

Không cần thế!

“Anh đừng thêm…”

“Được thôi, để xem cô định lừa gạt bà kiểu gì!” Kim Thận nữa ngắt lời Kim Mê, trực tiếp gọi điện cho Phan Tuệ Chân.

Sau khi Kim Thận tìm Kim Mê, Phan Tuệ Chân lập tức bắt taxi đến Thiên Hạ Cư. Vừa đẩy cửa phòng riêng , bà ngây ngẩn tại chỗ Tạ Trì và Hứa Gia Thượng bên bàn.

“Hai là…?”

Kim Thận nhạo một tiếng, với bà : “Đây là con rể nuôi với cháu ngoại nuôi của em đấy, em ?”

Kim Mê: “…”

biến mất khỏi nơi .

Phan Tuệ Chân sững sờ, khó tin về phía Kim Mê: “Miểu Miểu, con kết hôn ?”

Kim Mê cắm mặt xuống bàn đối mặt với tình huống , trái Kim Thận thấy cái tên “Miểu Miểu” thì lập tức nhảy cẫng lên: “Em còn gọi cô là Miểu Miểu hả? Em thật sự coi cô là con gái của chúng ?”

Nghe , Kim Mê bất mãn về phía ông : “Sao? Chú quản trời quản đất chẳng lẽ còn quản tên ở nhà là Miểu Miểu hả?”

Kim Thận: “…”

? Một kẻ l.ừ.a đ.ả.o như cô mà còn hung hăng hơn cả nạn nhân là ông ?

“Cô…”

“Chuyện quan trọng!” Cuối cùng Kim Thận cũng khác ngắt lời một . Rất hiển nhiên, lúc tâm tư của Phan Tuệ Chân tập trung cái tên ở nhà, bà vẫn còn nhớ Mạnh Xán Nhiên bằng tuổi Miểu Miểu, năm nay mới hai mươi ba: “Đứa bé là con của các con hả? Trông thằng bé ít nhất cũng bốn năm tuổi . Năm năm con mới mười tám thôi mà!”

Kim Mê: “…”

Nghe lời nhắc nhở của bà , Kim Thận cũng nhận điểm mù . Nếu Mạnh Xán Nhiên đẻ đứa bé năm mười tám tuổi thì tức là lúc cô m.a.n.g t.h.a.i chỉ mới mười bảy…

Ánh mắt của ông và Phan Tuệ Chân đồng loạt về phía Tạ Trì, trong mắt tràn ngập bốn chữ “ bằng cầm thú”.

Tạ Trì: “…”

“Không , đứa bé là do bọn con sinh, nó là con nuôi của bọn con.” Kim Mê vội giải thích.

“Hơ, cô định lừa ai hả?” Kim Thận khinh thường: “Vừa thằng bé cứ luôn miệng gọi cô là đấy nhé.”

“… Thượng Thượng cực kỳ thích chúng nên thằng bé gọi chúng là ba , chuyện chú cũng nhúng tay hả? Chú là cảnh sát vũ trụ ?”

“…” Kim Thận phát hiện cảm khác cà khịa cứ như từng quen . Ông quan sát cô gái trẻ mặt một lát, tiếp tục tán phét với cô nữa: “Được, thế thì chúng trò chuyện về mấy chục triệu và biệt thự Kim Hải mà cô lừa gạt của vợ .”

Phan Tuệ Chân : “Chính em tự nguyện chuyển tiền cho Miểu Miểu, biệt thự cũng là do em tặng cho con bé, em nhận con bé con gái nuôi nên tất nhiên tặng quà gặp mặt cho nó.”

Những lời khiến Kim Thận câm nín. Ông bình tĩnh một lát mới lên tiếng: “Cho dù em tặng quà gặp mặt cho cô thì cũng cần tặng nhiều đến thế? Rõ ràng là em tẩy não, lừa !”

Kim Thận thật sự thể ngờ rằng bây giờ vẫn còn kiểu l.ừ.a đ.ả.o mới tinh như thế , đóng giả con của già neo đơn lừa hết sạch tài sản của họ! Quả thật đáng giận!

“Chuyện cần thiết báo cảnh sát để cảnh sát phân xử.” Ông cầm điện thoại lên định báo cảnh sát. Kim Mê bước tới bấm tắt điện thoại của ông với ông : “Chú Kim, chúng ngoài trò chuyện riêng .”

Kim Thận ngẩng đầu cô, vẻ mặt đề phòng: “Sao? Bây giờ cô định tẩy não cho một hả?”

Ông vẫn còn nhớ lúc nãy cô gái bước ngoài, bỗng dưng gọi một tiếng ba.

Kim Mê mỉm với ông : “Chuyện , nghĩ chắc chú sẽ mặt .”

“Hừ.” Kim Thận khẩy một tiếng, thẳng lưng ghế: “Kim Thận đây cả đời thẳng ngay, chuyện gì mà dám cho khác ?”

“Thế thì .” Kim Mê mỉm : “Không chú còn nhớ một hàng xóm tên là dì Đường…”

“Ấy !” Kim Thận phắt dậy từ ghế, kéo cô ngoài: “Chúng ngoài chuyện .”

Nhân viên phục vụ dẫn họ một phòng nghỉ nhỏ. Kim Mê trong phòng, nhíu mày Kim Thận: “ còn nhớ hồi lớp 7, hôm trực ca đêm, tan học về nhà thì thấy dì Đường hàng xóm đang ở nhà , dây dưa lôi kéo với chú…”

“Dây dưa lôi kéo là cái quái gì? Cô dùng từ cho cẩn thận , đó là do dì Đường của cô cảm thấy khỏe nên định đưa bà đến bệnh viện! dây dưa với bà nhé!”

“À, hình như là chuyện như …”

“Cái gì mà hình như? Sự thật chính là như thế!” Nói đến đây, cuối cùng Kim Thận cũng nhận thấy gì đó là lạ: “Sao cô chuyện ? Ngay cả chuyện mà cô cũng điều tra hả?”

Kim Mê trả lời: “Chỉ chú và Kim Mê mới chuyện , ngay cả dì Phan cũng , thì điều tra ở ?”

“… Từ chỗ dì Đường?”

“Bà cũng dùng chuyện để lừa gạt chú một con gà rán với một cái bánh ngọt, cộng thêm một ly coca cỡ siêu bự.”

Kim Thận: “…”

 

 

Loading...