Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:44:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Gia Quả vẫn đang ngoài vườn hoa phơi nắng. Quản gia lau móng cho nó sạch sẽ mới thả nó nhà.

Thấy Gia Quả tới, Kim Mê lập tức giơ tay đón: "Samoyed, tới bên ."

"Gâu!"

Gia Quả nhấc chân định thì Tạ Trì : "Gia Quả, tới đây."

"Gâu!"

Bước chân của Gia Quả quẹo sang phía Tạ Trì, Kim Mê gọi to hơn: "Samoyed!"

Tạ Trì: "Gia Quả."

"..." Gia Quả hai bọn họ cho bối rối.

Quản gia Gia Quả ngơ ngác tại chỗ mà trong lòng khỏi cảm thán. Cậu chủ và mợ chủ cãi gây khó dễ cho một con ch.ó gì chứ.

Sau đó Tạ Trì gọi Gia Quả một tiếng nữa, thế là nó chạy về phía . Anh giơ tay xoa xoa đầu Gia Quả liếc Kim Mê đối diện.

Chân mày của Kim Mê giật một cái. Cô nghiêm mặt chằm chằm chú ch.ó bên chân Tạ Trì: "Samoyed, giận nhé! Cho con thêm một cơ hội chọn nữa đấy!"

"Gâu gâu." Gia Quả cô kêu lên hai tiếng đột nhiên vọt khỏi vị trí bên chân Tạ Trì, tốc độ nhanh đến nỗi kịp cản .

Kim Mê ôm lấy Gia Quả chạy qua chỗ đắc ý với Tạ Trì: "Thấy , Samoyed thích hơn nhé."

Vừa xoa xoa Gia Quả trong lòng như thưởng cho nó: " là một chú ch.ó thông minh. Sau con theo sẽ ăn ngon uống say!"

"Gâu!"

"..." Nhìn cảnh tượng "mẫu từ t.ử hiếu" , Tạ Trì thầm lạnh trong lòng.

Anh vẫn luôn tưởng rằng thứ nuôi là một con ch.ó. Hôm nay mới hoá nó là một con sói mắt trắng*.

*Sói mắt trắng chỉ sự phản bội cũng như câu “nuôi ong tay áo”.

Dì Chu gần đó cũng than thở, nhịn mà bất bình giùm Tạ Trì: "Cậu chủ nuôi Gia Quả lâu như mà tình cảm kém hơn mợ chủ mới tới mấy ngày nay ư?"

Quản gia đáp: "Cũng chắc là vấn đề tình cảm. Thật thì ch.ó là một giống loài cực kỳ thông minh. Chúng thể phân biệt ai là địa vị cao hơn trong nhà, đó nịnh nọt đó."

Dì Chu câm nín chớp mắt một cái: "Cho nên Gia Giả đây..."

"Chắc là nó cảm thấy mợ chủ mới là đầu chuỗi thức ăn trong cái nhà ."

Dì Chu: "..."

Nói như hình như chủ vẻ càng t.h.ả.m hại hơn.

Tạ Trì Gia Quả chọc tức no bụng nên cơm ăn xong lên tầng thư phòng . Kim Mê thản nhiên xuống ghế ăn sáng tiếp. Cô đút cho Gia Quả bên cạnh một con tôm trắng thì Vương Đông Ni gọi điện tới.

"Chị Đông Ni , chuyện gì ?" Kim Mê bấm nhận tiện tay xiên quả cà chua nhỏ trong đĩa lên.

Giọng Vương Đông Ni vẻ khá vui vẻ, cứ như gặp chuyện gì vui : "Cô ? Cô lên hot search kìa."

"Hot search á?" Kim Mê nuốt quả cà chua xuống gật đầu đại: "À, đó thì ?"

"... Màn biểu diễn sân khấu của cô tối qua tệ nên bây giờ ấn tượng của cư dân mạng về cô cuối cùng cũng bắt đầu đổi sang chiều hướng tích cực hơn ."

"Đó chẳng là chuyện đương nhiên ?"

"..." Vương Đông Ni từ đương nhiên của cô cho nghẹn lời, mấy câu khen ngợi cũng phun nữa: "Cô đừng kiêu ngạo quá, mặc dù bây giờ giúp cho cô nhưng mắng cô cũng ít , nhất là fan của Thẩm Thịnh Tinh, cô mà mắt những đó."

Chuyện Mạnh Xán Nhiên tỏ tình với Thẩm Thịnh Tinh gây náo động nhỏ. Sau đó tin tức cô tự sát truyền ngoài nên fan hâm mộ của Thẩm Thịnh Tinh hận cô c.h.ế.t , chỉ ước gì cô cút khỏi giới giải trí luôn .

Ngoài fan của Trịnh Mỹ Việt cũng nhắm hết mũi dùi về phía cô, sợ cô sẽ hot hơn idol của bọn họ. Có điều Trịnh Mỹ Việt và Mạnh Xán Nhiên đều là do Vương Đông Ni dẫn dắt nên cô cố ý chuyện .

Kim Mê hừ khẽ một tiếng, giọng tràn ngập vẻ khinh thường lọt tai Vương Đông Ni: "Vậy bọn họ t.h.ả.m thiết lắm đây. Sau sẽ càng ngày càng lên. Nếu bọn họ thật sự ưa thì... Cũng chỉ thể chịu đựng thôi."

Vương Đông Ni: "..."

Sao khi viện, ngôn từ của Mạnh Xán Nhiên cứ như chứa kim thế nhỉ?

Vương Đông Ni cố gắng bình tĩnh chuyện tiếp: "Bên đoàn phim liên hệ với , ý nhắm cô đến vai nữ chính. Mặc dù đây chỉ là một bộ phim chiếu mạng ít vốn nhưng bây giờ cô nhận vai chính tệ ."

Kim Mê nhíu mày suy nghĩ một hồi mới đáp: "Chị gửi kịch bản qua đây cho , xem cái ."

Tuy rằng Vương Đông Ni cảm thấy với tình hình hiện tại của Mạnh Xán Nhiên thì tư cách chọn kịch bản nhưng nghĩ thì lưng cô còn nhà họ Mạnh mà, khi nhà họ Mạnh chịu rót tài nguyên cho cô Mạnh Xán Nhiên thì ? Nghĩ nên cô những lời đó.

Hôm nay Tạ Trì tới công ty nhưng vẫn ít chuyện cần xử lý. Sau khi kết thúc một cuộc họp hội nghị qua video, liếc đồng hồ, thấy mười hai giờ rưỡi .

"Thưa sếp."

Giọng của Trần Giác truyền từ trong tai . Tạ Trì ừ một tiếng mới mở miệng: "Nói ."

" điều tra Mạnh Xán Nhiên cẩn thận nhưng tra chỗ nào đáng ngờ cả. Nhà họ Mạnh và nhà họ Vương cũng hề qua phương diện ăn. Hẳn là nhà họ Vương xúi giục ."

Tạ Trì tựa lưng ghế nhẹ nhàng day day ấn đường: " mấy ngày nay cô đổi lớn, cứ như biến thành một khác ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-6.html.]

Trần Giác cũng cảm thấy kỳ lạ, điều thật sự tra Mạnh Xán Nhiên từng tiếp xúc với nào: "Vậy tra thêm chút nữa xem . Nếu đúng là cô cấu kết với khác thì thể nào sạch sẽ chút dấu vết ."

"Ừ, chiều nay về bên nhà cũ, nếu chuyện gì thì gọi thẳng điện thoại cho nhé."

"Vâng." Trần Giác đáp một tiếng chút yên lòng hỏi: "Sếp , thật sự dẫn Mạnh Xán Nhiên cùng hả? Cô cũng tự t.ử vì đàn ông khác , đừng bà cụ tức quá nguy hiểm đến tính mạng..."

Tạ Trì đáp: "Là bà nội gặp cô , trùng hợp là cũng đang xem cô sẽ diễn kịch như nào mặt bà nội."

"Được ... Vậy sếp ăn cơm , ăn nhanh chút nhé sếp." Trần Giác quan tâm tới sức khoẻ của sếp nên dong dài: "Vừa lúc họp thấy vẻ mặt lắm. Không tối qua mất ngủ đấy chứ? Ban ngày nên uống ít cà phê chút..."

"Trần Giác." Tạ Trì kịp thời cắt ngang: "Anh cũng ăn cơm ."

"... Vâng thưa sếp." Trần Giác thở dài trong lòng cúp điện thoại. Cứ tưởng sếp kết hôn sẽ thêm một chăm sóc, ai mà ngờ sếp cưới một bà cô về nhà. Vợ sếp chuyện gì vớ vẩn là cảm ơn trời đất lắm .

Thấy Tạ Trì xuống, dì Chu lập tức lệnh cho phòng bếp bưng cơm trưa lên: "Cậu chủ, thức ăn vẫn còn nóng, ăn bây giờ luôn ạ?"

"Ừ." Tạ Trì tới bàn ăn xuống, thấy Gia Quả nên hỏi: "Gia Quả ?"

Dì Chu chần chừ chốc lát mới đáp: "Gia Quả đang ngủ trưa tầng với mợ chủ ạ."

Tạ Trì: "..."

Anh đúng là lắm mồm mới hỏi câu :).

"Bọn họ ăn trưa ?"

Dì Chu gật đầu một cái: "Mợ chủ ăn trưa khá sớm, ăn xong thì chơi với Gia Quả một hồi lên tầng ngủ trưa."

Tạ Trì trầm ngâm chốc lát hỏi: "Sáng nay cô gì?"

Dì Chu đáp: "Mợ chủ vẫn luôn tập luyện trong phòng thể d.ụ.c ạ."

Tạ Trì: "..."

Chuyện khác thường chắc chắn trá.

Kim Mê cũng tập luyện nhưng cô hết cách . Cơ thể của Mạnh Xán Nhiên chỉ thể lực kém mà ngay cả nền tảng cũng . Còn nhiều thứ cô cần luyện tập.

Có điều nhanh thì việc chẳng thành, rèn luyện cũng tiến hành theo thứ tự. Nghĩ đến việc buổi tối còn gặp bà nội Tạ Trì nữa nên Kim Mê quyết định sẽ giữ chút sức, chiều nay kịch bản chứ rèn luyện.

Bốn giờ chiều giúp việc lên nhắc nhở cô nên chuẩn để lên đường. Kim Mê quần áo quyết định tới phòng để đồ chọn bộ khác.

Phòng để đồ trong phòng ngủ chính lớn, bên trong là quần áo của Mạnh Xán Nhiên cả. Kim Mê một vòng thấy phần lớn là hàng hiệu, phong cách giống với phong cách của Thẩm Thịnh Tinh. Kim Mê là bản Mạnh Xán Nhiên thích loại quần áo là vì thấy Thẩm Thịnh Tinh mặc nên thích nữa, chung là cô thích lắm.

Cũng may quần áo trong phòng để đồ nhiều, phong cách khác cũng thiếu nên Kim Mê chọn một chiếc váy dài hợp gu xuống bàn trang điểm.

Đồ đạc của Mạnh Xán Nhiên ở nơi chẳng thiếu gì. Kim Mê trang điểm cho theo kiểu bình thường cô dùng nhất, đó kẹp kiểu tóc khác.

Gặp lớn nhất là nên dùng phong cách đơn giản thanh lịch. Kim Mê hài lòng gật đầu với trong gương một cái giơ lọ nước hoa trong tay lên ngửi.

Nước hoa bàn là những loại đang thịnh hành cả, bề ngoài trong khá ưa nhưng đối với Kim Mê mà thì mùi quá nồng. Cô thích lắm nên xịt nước hoa luôn.

Xem chờ lúc nào rảnh chút trung tâm thương mại chọn một chai nước hoa mới , cũng mua thêm quần áo nữa.

"Đi thôi." Kim Mê xuống tầng với Tạ Trì đang ghế sô pha. Tạ Trì ngẩng đầu lên. Sau khi thấy cách ăn mặc của cô, vẻ mặt đổi: "Hôm nay cô phục cổ quá ha."

Kim Mê với : "Chẳng là fan hâm mộ của Kim Mê ? Hẳn là đây là phong cách cô thích chứ nhỉ?"

Tạ Trì thoáng cong môi xì một tiếng: "Cho nên?"

"Cho nên gần đây cũng thích phong cách ." Cô phòng khách, Gia Quả cũng chạy theo xuống tầng tới bên cạnh Tạ Trì vẫy đuôi.

Tạ Trì hừ một tiếng với nó: "Bây giờ mới nịnh nọt ba ? Chậm con trai."

Anh vòng qua Gia Quả ngoài. Thấy ba để ý đến , hai tai Gia Quả tiu nghỉu cụp xuống. Kim Mê xoa xoa đầu nó tới mặt Tạ Trì: "Anh còn hơn thua với một con ch.ó cơ ?"

"Chó ? Chó nào?" Tạ Trì đáp: "Nhà chỉ một con sói mắt trắng thôi."

Kim Mê: "..."

Quả nhiên sếp Tạ ngây thơ ai bằng.

Xe đưa bọn họ tới nhà cũ chờ sẵn bên ngoài. Sau khi lên xe, Kim Mê tự thắt dây an cho . Tạ Trì xuống bên cạnh cô, im lặng nguyên cả đường. Kim Mê ngoài ngắm phong cảnh một hồi cất tiếng gọi : "Sếp Tạ, bà nội như thế nào?"

Tạ Trì mở mắt liếc cô một cái: "Trước hai gặp mà."

"... quên ."

Tạ Trì cô một hồi đó : "Bà nội là thủ đoạn nhất nhà họ Tạ. Hồi còn trẻ bà gặp thần g.i.ế.c thần, gặp Phật g.i.ế.c Phật. Bây giờ bà lớn tuổi nên càng bướng bỉnh hơn, động tí là ném xuống vịnh Tam Cầm cho cá ăn. Cũng chỉ ông nội hồi còn sống mới cản thôi."

Kim Mê: "..."

Cô im lặng hồi lâu với Tạ Trì: "Cái đó, câu hỏi chút. Chắc ở thời đại g.i.ế.c là phạm pháp nhỉ?"

Khoé miệng Tạ Trì cong lên thành một nụ dễ nhận . Anh sang chỗ khác: "Bà nội chuyện chúng kết hôn nhưng cô thì đầu tiên là công khai tỏ tình với Thẩm Thịnh Tinh, đó tự sát vì ... Cô xong đời ."

Kim Mê: "..."

Nói nữa cô nhảy khỏi xe đấy.

 

 

Loading...