Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì ngày mai lịch trình việc nên Kim Mê cố tình đặt sẵn chuông đồng hồ báo thức.
Thời gian báo thức sớm hơn giờ cô thường dậy để chạy bộ buổi sáng, thế nhưng lẽ do đặt chuông quá sớm nên nó thể đ.á.n.h thức cô tỉnh.
Tuy nhiên, tiếng chuông đồng hồ khiến Tạ Trì bên cạnh cô tỉnh ngủ.
Anh mở to hai mắt, im lặng về cái điện thoại di động vẫn kiên trì ngừng phát nhạc chuông, dậy và cầm lấy nó, dí sát lỗ tai Kim Mê.
Kim Mê lập tức giật tỉnh dậy.
"Anh cái quái gì đấy?" Cô xoa lỗ tai từ giường dậy, cảm giác trong não cứ ong ong tiếng chuông báo thức gà gáy.
Tạ Trì lúc mới lòng ấn tắt chuông báo thức, trả điện thoại cho cô: "Chuông báo thức của cô kêu nhưng cô thấy. Khỏi cảm ơn , chút chuyện nhỏ, tốn nhiều công sức."
Kim Mê: "..."
Ai thèm cảm ơn chứ? Rõ ràng đang trả thù!
"Nếu tỉnh thì thể tắt báo thức tự gọi dậy mà?" Kim Mê mỉm .
Tạ Trì cũng học theo cô, gương mặt mỉm : "Nếu thế chẳng chuông báo thức của cô phát huy tác dụng của nó ?"
"..." Nụ gương mặt Kim Mê cứng đờ, cô khi Tạ Trì đ.á.n.h thức sẽ trở nên bực dọc khi rời khỏi giường, nhưng ai mà chẳng một công chúa nhỏ chứ?
"Vậy chúng chia phòng ngủ , đảm bảo chuông báo thức của luôn phát huy công dụng của nó."
Tạ Trì: "..."
"Chẳng hôm nay cô chụp ảnh tạp chí ? Giờ còn ?" Tạ Trì cực kỳ vụng về chuyển trọng tâm câu chuyện.
hiệu quả khá .
Bởi Kim Mê lập tức bò dậy, bỏ lỡ một giây phút nào mà lao về căn phòng của . Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Sáng sớm hôm nay chắc chắn thời gian dắt ch.ó dạo, Kim Mê sửa soạn cho bản xong thì xuống lầu, ở bàn ăn ăn bữa sáng đơn giản. Do hôm nay lớp trang điểm của cô do bên tạp chí phụ trách nên Kim Mê trang điểm nữa, cô đeo khẩu trang và đội mũ chuẩn ngoài thì Gia Quả quấn lấy.
"Mẹ ngoài việc, đợi lát nữa bảo dì Chu dẫn con dạo nhé." Kim Mê duỗi tay v**t v* lông xù Gia Quả, Gia Quả vẫn níu kéo cô , sủa “gâu gâu” nũng.
"Gia Quả, đây." Tạ Trì từ lầu xuống, vẫy tay với Gia Quả, gọi nó đến bên : "Cô , lát nữa sẽ dẫn nó ngoài."
Kim Mê liếc mắt Gia Quả Tạ Trì v**t v* thoải mái, nhanh ch.óng ngoài.
Tạp chí [Duyệt Tú] đầu trong nước mấy năm nay, ban biên tập riêng một tòa nhà văn phòng việc riêng. Sau đợt biến động nhân sự trong công ty, kèm theo việc kinh doanh tạp chí vấn đề, tập đoàn Kinh thị biển hiệu [Duyệt Tú] văn phòng việc và cho thêm một ekip về hạng mục khác dọn .
Nhân viên việc trong tạp chí sắp xếp đến trụ sở của tập đoàn, chỉ chừa cho bọn họ ba văn phòng. Lúc đó, Lý Hồng lo ba văn phòng đủ sức chứa hết nhóm đông như bọn họ, nhưng vấn đề giải quyết nhanh ch.óng, bởi vì tập đoàn Kinh thị bắt đầu cắt giảm bớt nhân viên việc trong [Duyệt Tú].
Đầu tiên, tổ tạo hình trang phục cắt giảm hơn phân nửa, đó là nhiếp ảnh gia và chuyên viên điều chỉnh ánh sáng đến biên tập viên tạp chí, cuối cùng, nhân viên còn chỉ đủ hai văn phòng.
Nếu do Lý Hồng cố gắng đấu tranh thì khả năng ngay cả studio bọn họ cũng giữ nổi.
Kim Mê từng chứng kiến thời kỳ huy hoàng nhất của Duyệt Tú, cho nên hôm nay, khi cô trong văn phòng ở nơi hẻo lánh nhất trong tập đoàn Kinh thị, cô thể nào bình tĩnh nổi.
Trong văn phòng chất đống nhiều tạp chí, thể thấy tạp chí ở khắp nơi, giá quần áo giản dị cửa sổ đẩy trong góc, bên treo từng hàng váy đủ màu sắc.
Lý Hồng ở bàn việc trong cùng văn phòng, cô đang điện thoại.
Lý Hồng vẫn luôn mặc trang phục thời thượng và thanh nhã, cho dù hiện tại tạp chí [Duyệt Tú] nghèo túng nhưng khi cô trong văn phòng chen chúc như thế vẫn duy trì phong độ của chủ biên tạp chí thời trang nên .
Thấy Triệu Nghệ Nam và Kim Mê bước , cô chuyện điện thoại, gật đầu với bọn cô, dường như ý bảo hai chờ một chút.
Triệu Nghệ Nam dẫn Kim Mê trong, xuống đối diện với Lý Hồng. Lý Hồng chuyện điện thoại xong thì mới ngẩng đầu hai : " lúc studio bên liên hệ, sắp xếp gần như xong xuôi hết , lát nữa sẽ đích sang bên đó kiểm tra. Hôm nay, chúng tranh thủ chụp xong cảnh trong studio, ngày mai, đợi xác nhận hành trình chụp ngoại cảnh vấn đề hậu trường gì xong sẽ báo cho hai . À đúng , vì bên vòng cổ chỉ tài trợ cho chúng chụp trong nhà nên ngày mai trang sức sẽ đổi thành những thứ khác. bàn bạc xong với phụ trách bên tập đoàn Hứa Thị, bọn họ sẽ tài trợ cho chúng ."
Cô nhanh một tràng dài, tác phong việc khác gì so với năm đó.
"Bên thành vấn đề, khi nào thì bắt đầu trang điểm?" Triệu Nghệ Nam hỏi cô .
"Hiện tại thể bắt đầu luôn, nhưng phía vòng cổ hẹn chín giờ sáng sẽ đưa đến, đích tiếp." Lý Hồng xong ấn điện thoại bàn, nối máy với một chuyên viên trang điểm: "Tiểu Lâm, Mạnh Xán Nhiên đến , thể dẫn cô trang điểm."
"Được."
Lý Hồng gọi điện thoại xong thì với Kim Mê và Triệu Nghệ Nam: "Lát nữa sẽ lấy trang phục và vòng cổ mang đến cho hai , nếu hai vấn đề gì thì thể thảo luận với chuyên viên tạo hình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-59.html.]
Cô mới dứt lời thì điện thoại vang lên, Tiểu Lâm từ bên ngoài bước , tìm thấy Triệu Nghệ Nam và Kim Mê, dẫn hai phòng trang điểm ở cách vách.
Vì hôm nay, chuyên viên tạo hình vẫn thấy chiếc vòng cổ lục bảo ngoài đời thật nên chỉ thể tham khảo những tạo hình mạng internet. Sau khi vòng cổ đưa đến, lập tức khiến cho ban biên tập túm tụm ngắm .
Chiếc vòng cổ đ.á.n.h giá cao chỉ bởi bản ngọc lục bảo giá trị xa xỉ mà thiết kế sản phẩm là một điểm sáng lớn, nó đập vỡ ấn tượng "già dặn" mà ngọc lục bảo mang , thiết kế trẻ trung giàu thở nghệ thuật. Ngoại trừ màu xanh lục bắt mắt, chiếc vòng còn nhiều màu sắc k*ch th*ch thị giác, tạo hình con bướm càng cho bộ thiết kế trở nên uyển chuyển, sinh động, nhẹ nhàng hơn.
Đây là lời bình đó Kim Mê xem ban giám khảo trong cuộc thi đưa .
Ngoài giá trị vật chất mà bản nó , chiếc vòng còn giá trị nghệ thuật cực kỳ cao, từ bước thiết kế đến bước tạo thành phẩm, bước nào cũng một cách mỹ tuyệt đối.
Nhân viên bảo vệ trang sức của tập đoàn Hứa Thị canh giữ bên cạnh, chỉ thể ngắm , cuối cùng, may mắn duy nhất là Kim Mê thể đeo chiếc vòng lên cổ.
Vì để tạo hình của cô trông vẻ quá đơn giản, Hứa Thị còn đặc biệt đưa đến hoa tai và lắc tay phối hợp, bên cạnh nhân viên lén hóng hớt, cô và nhà họ Hứa quan hệ gì.
Bộ đầu tiên, tạo hình của Kim Mê theo phong cách Trung Quốc cách tân, bản Kim Mê cực kỳ thích phong cách , nhất là lúc lựa chọn màu sắc tạo hình phối với đồ trang sức, màu đen và màu xanh lục của ngọc lục bảo phối với , tạo cảm giác thời thượng.
Nhiếp ảnh gia là bên ngoài do Lý Hồng mời đến cứu viện, thật cũng chính xác lắm, bởi vì nhiếp ảnh gia đó vốn là nhiếp ảnh gia át chủ bài của tạp chí [Duyệt Tú], chẳng qua tạp chí xuống dốc, đành tìm con đường khác.
Lần về để giúp đỡ, phần lớn là nể mặt Lý Hồng và vòng cổ, thế nhưng biểu hiện của Kim Mê khiến cảm thấy bất ngờ.
Năng lực biểu hiện cảm giác thời thượng của cô mạnh, cảm giác ống kính cũng , cô cần biểu cảm tư thế đặc biệt gì, chỉ cần Kim Mê ở đó thôi là như một trang tạp chí thời trang mới lò.
Loại khí chất cực kỳ hiếm thấy, sáng nay, khi thấy trang phục chụp ảnh lo lắng, liệu Mạnh Xán Nhiên mặc gây t.h.ả.m họa , nhưng thực tế chứng minh, rằng cô thể dễ dàng mặc những bộ đồ đơn giản thật .
Trong vòng hai ngày, Kim Mê chụp tổng cộng ba bộ đồ, còn chạy đến địa điểm chụp ngoại cảnh cực kỳ xa xôi ngay cả bản đồ trong điện thoại di động cũng định vị , cuối cùng cũng kết thúc chụp ảnh .
"Em phục sát đất , Lý Hồng tìm nơi như thế ? Chị còn trâu bò hơn cả vệ tinh." Trên đường về nhàm Kim Mê vẫn còn lải nhải chuyện đó. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Triệu Nghệ Nam cạnh cô, nhiếp ảnh gia phát mấy tấm ảnh ban đầu của cô, đầu thèm ngẩng lên chút nào, đáp: "Lúc thì còn gọi một tiếng Lý chủ biên, chớp mắt thành Lý Hồng."
Kim Mê bĩu môi tiếp lời, cô dựa gối ghế nhắm mắt thư giãn: "Chụp ảnh hai ngày còn mệt hơn so với phim hai ngày, ngày mai em sẽ ngủ sang ngày kế thì mới thể tỉnh táo ."
" là mệt một chút nhưng ảnh chụp xong hiệu quả ." Triệu Nghệ Nam thuận tay đưa cho Kim Mê một tấm ảnh gốc: "Cô đừng nơi đó bằng ánh mắt bình thường, trong ống kính của nhiếp ảnh gia, nó khác biệt lắm."
Kim Mê chạm tấm ảnh và xem xét, đúng là như hai nơi khác biệt trong mắt cô, cực kỳ giống những điểm tham quan của nổi tiếng mạng đang lừa đăng ký: "Nếu nơi phát triển hơn, nó thể trở thành điểm du lịch nóng, lừa đổ về đây."
"Cô đừng thế, đợi khi tạp chí phát hành, chừng thật sự thể khiến một nhóm fan hâm mộ đổ về đấy."
"Chu choa, liệu Thái Vinh tức c.h.ế.t ?" Kim Mê nghĩ đến cảnh tượng đó, bỗng nhiên cảm thấy sự vất vả trong hai ngày nay đều xứng đáng: "Chị xem, chuyện năm đó liệu do nhà họ Vương giật dây, sai bảo Thái Vinh ?"
Bàn tay lướt điện thoại di động của Triệu Nghê Nam khựng một chút, cô mở miệng : "Không nữa, thế nhưng mấy năm nay, Thái Vinh thăng chức một mạch ở trong điện ảnh Vương Quan, chứng tỏ Vương Cảnh Sanh trọng dụng ."
Năng lực của Thái Vinh như nào, Kim Mê hiểu rõ. Bằng thực lực của , khả năng vị trí trong điện ảnh Vương Quan, nhà họ Vương bao giờ đối với đến thế mà lý do.
Mấy năm nay Tạ Trì vẫn đối phó với nhà họ Vương, Thái Vinh bên quan hệ với nhà họ Vương, thế nên ngày đó xông phòng cô Đặng Chấn Văn, nhưng khắp nơi lộ bóng dáng của nhà họ Vương.
"Chị Nam, lúc Kim Mê gặp nạn, một du thuyền xa hoa để về nước, chị còn ấn tượng chứ?"
Điều cho hành động của Triệu Nghệ Nam đột ngột khựng . Cô cất điện thoại, nghiêng đầu cô và hỏi: "Sao cô ?"
"À thì, hành trình công khai mà? Hơn nữa vẫn thể tìm thấy bản tin đưa đó." Tuy rằng lúc Kim Mê ý đồ công khai, với độ nóng của của cô thời điểm đó vốn chẳng sự riêng tư nào đáng , cô lên thuyền truyền thông đưa tin.
"Em nhớ rõ ràng lúc đó bản tin , hai em nhà họ Vương cũng ở du thuyền."
" , Kim Mê còn ăn cơm với bọn họ."
"Thế chị còn nhớ rõ chi tiết về ngày hôm đó ?" Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Đỉnh lông mày của Triệu Nghệ Nam giật giật, cô Kim Mê như tìm manh mối nào mặt của cô: "Cô chi tiết gì? Bữa tiệc ngày đó tham dự, những chuyện cụ thể, tuy nhiên..."
"Tuy nhiên thế nào?" Kim Mê vô thức thẳng dậy, ngay cả giọng điệu cũng trở nên căng thẳng.
Triệu Nghệ Nam trầm ngâm một lúc với cô: "Danh tiếng của hai em nhà họ Vương , thật Kim Mê ăn cơm cùng bọn họ nhưng cách nào từ chối . Cô lo lắng sẽ chuyện phát sinh bàn ăn nên mang theo một cái b.út ghi âm ."
Kim Mê sửng sốt. Một câu của Triệu Nghệ Nam khiến cô bừng tỉnh khỏi giấc mộng. là lúc đó cô mang theo một cái b.út ghi âm trong túi! Cô ghi gì cả, chẳng qua chỉ là cách thức để bảo vệ bản , nhưng thể cái b.út ghi âm vô tình ghi điều then chốt gì đó!
Trong bữa cơm đó, cô từng toilet một , lúc đó cô cầm túi xách mà để nó ở chỗ . Chờ đến khi cô , hai em nhà họ Vương dường như gặp vấn đề gì đó, cô thấy bèn lấy cớ rời , hai họ cũng khó cô.
Bởi vì cả bữa cơm xung đột nào xảy nên cô cũng hề để tâm đến cái b.út ghi âm đó.