Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Kim Mê ngay, thế giới vẫn còn những tạp chí con mắt tinh tường: “Đây là tạp chí nào thế?”

Triệu Nghệ Nam : “[Duyệt Tú].”

“Ồ! Đây xem là tiêu chuẩn cho tạp chí thời trang trong nước, doanh bán hàng năm vẫn luôn đầu!” Kim Mê quá quen thuộc với tạp chí [Duyệt Tú], cô mời xuất hiện trang bìa của tạp chí nhiều , kể cả những ấn bản ở nước ngoài. Bởi vì lúc [Duyệt Tú] cũng sức ảnh hưởng nhất định thị trường quốc tế, cho nên công ty của cô còn lấy đây bàn đạp để mở rộng mức độ nổi tiếng của cô nước ngoài.

Tuy nhiên, kế hoạch còn kịp thực hiện thì cuộc đời của cô đột ngột chấm dứt.

Triệu Nghệ Nam xong thì im lặng một lúc lâu, đó mới hỏi cô: “Đã bao lâu cô quan tâm đến tạp chí thời trang thế?”

“… Hả?” Kim Mê tại hỏi như , nếu tính theo thời gian của cô thì ngày cô xảy chuyện, cô vẫn còn tạp chí thời trang, nhưng nếu tính thời gian theo cách của Triệu Nghệ Nam thì hẳn là cô tạp chí thời trang 20 năm .

“Ừm… Đã một thời gian.” Cô trả lời một cách mơ hồ.

Dường như tiếng thở dài của Triệu Nghệ Nam ở đầu bên điện thoại: “Nếu Duyệt Tú vẫn là Duyệt Tú của lúc thì cô cho rằng sẽ đến lượt cô xuất hiện trang bìa của tạp chí nhà họ ?”

Kim Mê: “…”

Sao đến lượt cô! Ở độ tuổi của cô, cô chính là nữ nghệ sĩ xuất hiện nhiều nhất trang bìa tạp chí của Duyệt Tú!

“20 năm , quả thật [Duyệt Tú] chính là tạp chí thời trang hàng đầu, nhưng mấy năm nay, do tái cơ cấu công ty và một vấn đề trong kinh doanh, [Duyệt Tú] tập đoàn Kinh Thị vứt bỏ, nhân viên ban biên tập cũng cắt giảm nhiều , chỉ còn kém một bước nữa là ngừng xuất bản mãi mãi.”

Kim Mê: “…”

Sao như thế!

Duyệt Tú từng là tạp chí thời trang hàng đầu, là cành cao khiến nhiều thể với tới, thế nhưng bây giờ lưu lạc đến nông nỗi thế ư?!

“Vậy tổng biên tập Lý còn việc ở đó nữa ?” Kim Mê và tổng biên tập tạp chí Lý Hồng chút quen , Lý Hồng lớn hơn cô vài tuổi, là phụ nữ đầu trong các xu hướng. Lần đầu tiên khi Kim Mê thấy cô cảm giác rằng cô là kiểu hòa đồng, khi tiếp xúc một thời gian thì mới phát hiện, mặc dù trong công việc, cô vô cùng khó tính và nghiêm khắc, nhưng lúc chuyện riêng thì dễ tính, ít nhất đối với cô, cô giống như một chị, giúp đỡ cô nhiều.

Triệu Nghệ Nam ba chữ ‘tổng biên tập Lý’ từ trong miệng cô thì chút kinh ngạc: “Cô gì về tình hình hiện tại của Duyệt Tú, nhưng thật tổng biên tập tạp chí của nhà là Lý Hồng luôn cơ đấy.”

“… Ha ha ha, do cô nổi tiếng mà.” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“Quả thật cô nổi tiếng, nếu bởi vì cô còn kiên trì tiếp tục [Duyệt Tú] thì lẽ ban quản lý cấp cao của tập đoàn sớm cho hủy bỏ ban biên tập từ lâu .” Duyệt Tú thể kéo dài tàn cho đến hôm nay, tất cả là dựa sự duy trì của Lý Hồng: “Tập đoàn Kinh Thị dự định ngừng cung cấp ngân sách cho [Duyệt Tú], đây cũng là cơ hội cuối cùng của Lý Hồng.”

Kim Mê sửng sốt một chút: “Ý chị là gì?”

“Ý chính là, Lý Hồng đặt tất cả niềm hy vọng cô, nếu doanh bán của tạp chí kỳ vẫn đạt yêu cầu, [Duyệt Tú] lập tức sẽ biến mất thế giới .”

Kim Mê: “…”

Không chứ, tại áp lực dồn hết lên cô thế ?

“Tổng biên tập Lý… Coi trọng em đến như ?” Tuy rằng cô cũng đề cao bản , nhưng đời cô và Lý Hồng vốn từng tiếp xúc với , thì tại Lý Hồng đặt tất cả niềm hy vọng lên cô cơ chứ!

Triệu Nghệ Nam : “Tất nhiên vì tin tưởng cô, mà là tin tưởng .”

“Hả?”

từng dẫn dắt Kim Mê, bà tin tưởng ánh mắt của .”

Kim Mê: “…”

Vẫn nên trách cô vì quá xuất sắc.

hẹn lịch chụp hình xong hết , Thái Vinh sẽ thể tới đoạt cơ hội , cô thể yên tâm chụp ảnh.” Triệu Nghệ Nam sắp xếp các công việc tiếp theo một cách trình tự: “Thời gian chụp sẽ kéo dài từ hai đến ba ngày, tạp chí sẽ phát hành khi bộ phim truyền hình của cô phát sóng.”

Kim Mê hiểu, Lý Hồng đang đ.á.n.h cược, đ.á.n.h cược bộ phim truyền hình của cô sẽ đạt thành công lớn. Chỉ cần bộ phim truyền hình của cô trở nên nổi tiếng, thì chắc chắn nhân vật nữ chính như cô cũng sẽ nổi tiếng theo, từ đó sẽ dẫn đến thúc đẩy doanh bán của tạp chí.

Tổng giám đốc Lý mới thật sự là đang đầu tư.

“Sáng mai gặp mặt ở phòng việc, chúng sẽ cùng đến đó.” Triệu Nghệ Nam xong thì lập tức cúp điện thoại, Kim Mê đặt điện thoại xuống, cô vẫn còn đắm chìm trong sự hưng phấn.

chiếc ghế lười nhỏ cạnh cửa sổ để bình tĩnh , đó cầm lấy điện thoại, bắt đầu soạn tin nhắn gửi cho đạo diễn: “Đạo diễn Lưu, hãy cố gắng biên tập bộ phim cho thật nhé! Bộ phim trở nên thành công và nổi tiếng là phụ thuộc ông và bộ phận biên tập đấy!”

Đạo diễn: “…”

Liệu đây là áp lực đột ngột đến từ phía nhà đầu tư nhỉ?

“Đang biên tập, nếu cô cảm thấy yên tâm thì thể đích đến giám sát.”

Kim Mê tin nhắn mà đạo diễn gửi tới, thật sự thì cô cũng xem quá trình bọn họ cắt nối biên tập bộ phim, đang chuẩn hỏi thăm địa chỉ thì bỗng nhiên cô nhận một lời mời kết bạn WeChat.

Người gửi là Hứa Gia Thượng.

“Thượng Thượng?” Kim Mê chút bất ngờ, Hứa Gia Thượng mà cũng tài khoản WeChat hả?

Đối phương còn thêm lời nhắn ‘Mẹ, con là Thượng Thượng’, Kim Mê nửa tin nửa ngờ mà đồng ý kết bạn.

Hứa Gia Thượng lập tức gửi một tin nhắn thoại cho cô: “Mẹ ơi, con tài khoản WeChat! Sau con thể nhắn tin chuyện với !”

Giọng của vẻ vui, Kim Mê ấn nút microphone hỏi bé: “Thượng Thượng, ai đăng ký tài khoản giúp con thế?”

“Dạ, là bà ngoại đăng ký giúp con, bà ngoại còn mua thêm cho con một chiếc điện thoại trẻ em nữa.”

Kim Mê nhếch môi mỉm , trả lời bé: “Xem bà ngoại thương Thượng Thượng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-57.html.]

“Bởi vì con gửi tin nhắn cho nên bà ngoại mua cho con đó.” Tuy rằng một chiếc đồng hồ thông minh cho trẻ em, nhưng vẫn cảm thấy rằng nếu một chiếc điện thoại thì sẽ càng nhiều chức năng hơn: “Mẹ ơi, lúc ở nhà trẻ con vẽ một bức tranh, con gửi cho xem nhé.”

Kim Mê click mở hình ảnh mà gửi và , đó là một bức tranh màu nước, màu sắc phong phú, kết cấu hài hòa, điều hiếm thấy hơn nữa là các nhân vật và bối cảnh trong bức tranh đều vẽ một cách cẩn thận, khác xa với các bức tranh một cách vẽ nguệch ngoạc của những bạn nhỏ bình thường khác: “Wow, Thượng Thượng vẽ đó nha, con đang vẽ ba, và Thượng Thượng ?”

, giáo viên cũng khen con vẽ nữa đó .”

Sau khi giọng của bé, Kim Mê tiếp tục dặn dò: “ chơi điện thoại cho mắt, Thượng Thượng vẫn nên chơi ít nhé.”

“Dạ ạ, lúc ở trường mẫu giáo, con đều mang điện thoại theo.”

Hứa Gia Thượng gửi tin nhắn xong, lập tức thấy một đàn ông lạ mặt mặc âu phục bước tới. Hôm nay ông bà ngoại đến công ty, cũng dẫn theo cùng, rằng buổi trưa họ sẽ ăn cơm ở bên ngoài.

Trước mặt Hứa Gia Thượng đặt một ly sữa bò và một dĩa trái cây, bé cầm điện thoại, ghế sô pha trong khu vực nghỉ ngơi, gửi tin nhắn cho Kim Mê. Vốn dĩ bé chỉ tùy ý thoáng qua đàn ông, nhưng lúc chuẩn sang chỗ khác, thấy một hình ảnh.

Người đàn ông đang cùng khác về của bé, rõ ba chữ Mạnh Xán Nhiên.

Bởi vì bọn họ đang của bé, nên khi Hứa Gia Thượng ngẩng đầu lên nữa, ánh mắt mấy thiện cảm.

Thái Vinh đối diện với ánh mắt của bé thì khỏi sửng sốt.

Hôm nay, đến đây để tìm chủ tịch Hứa chút chuyện. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Tập đoàn Hứa Thị đang điều hành một thương hiệu trang sức đá quý, gần đây, một trong những món trang sức bằng ngọc bích của họ giành một giải thưởng lớn ở quốc tế, đang trưng bày ở khắp nơi thế giới.

Thái Vinh hiểu lắm về thiết kế đồ trang sức, nhưng chỉ riêng việc món đồ trang sức từ ngọc bích thì cho thấy nó giá trị nhỏ. Anh rằng chiếc vòng cổ kết thúc triển lãm và hộ tống về nước thành công. Hôm nay, đến đây, chính là mượn chiếc vòng cổ đó, để Kiều Chi thể đeo nó chụp ảnh tạp chí.

còn thấy nhà họ Hứa thì một tên nhóc trừng mắt chằm chằm.

“Nhóc là con nhà ai thế? Tại chằm chằm tao như ?” Mấy năm nay, Thái Vinh vẫn luôn nhận sự nâng đỡ của nhà họ Vương, công việc ở Điện ảnh Vương Quan vô cùng thuận lợi, thể hô mưa gọi gió, từ lâu quen với việc chuyện và việc một cách kiêu căng, tỏ là một con cao quý. Đối với chủ tịch Hứa, còn thể hạ thấp bản để nhờ vả ông giúp việc, nhưng một tên nhóc con cũng dám trừng mắt như , thể nhịn thì sẽ gọi là Thái Vinh.

Thư ký ở bên cạnh thấy tiếng động, vội vàng chạy . Sau khi thấy vẻ như Thái Vinh đang gây chuyện với Hứa Gia Thượng, cô lập tức càng trở nên lo lắng: “Tổng giám đốc Thái, chủ tịch còn đang mở họp, nếu qua bên chờ một lát nhé?”

mời Thái Vinh rời khỏi chỗ , sợ rằng xảy xung đột với Hứa Gia Thượng, đắc tội với Thái Vinh chỉ là chuyện nhỏ, nhưng “ông trời con” thì cô thể trêu .

Thái Vinh thấy Hứa Gia Thượng vẫn dùng vẻ mặt , nên cũng rời cùng thư ký: “Đây là con của thư ký nào? Đưa trẻ con đến nơi việc, đây là cách các quản lý nhân viên trong tập đoàn Hứa Thị ?”

“Việc quản lý nhân viên trong Hứa Thị đến lượt một ngoài như chú .” Hứa Gia Thượng - một đứa trẻ năm tuổi, mặc bộ quần áo trẻ em và đang chiếc ghế sô pha, lời thoại bá đạo, độc đoán nhất.

Thái Vinh lập tức thấy bối rối.

Anh còn tưởng rằng là chủ tịch Hứa họp xong nên , nhưng rõ ràng lời là do tên nhóc đối diện , thậm chí nó còn mang theo chút giọng điệu của trẻ con.

Đứng ở bên cạnh, thư ký dám gì, từ lúc chủ tịch mở họp cho đến bây giờ, “ông trời con” vẫn luôn giám sát ở đây, đều cố ý đến gây chuyện với bé, nhưng Thái Vinh thì ngược , còn vội vàng tới trêu chọc bé.

Đừng tưởng rằng bé chỉ năm tuổi thì cho rằng bé chỉ là một đứa trẻ bình thường!

Cậu bé chính là do đích hai vợ chồng chủ tịch bồi dưỡng! Hơn nữa, chỉ thông minh của bé còn siêu cao!

“Ồ, bình thường chắc tên nhóc như mày cũng xem ít các bộ phim truyền hình ?” Thái Vinh lạnh lùng : “Ba mày dạy cho mày lễ phép khi ở mặt của lớn ?”

Thư ký càng trở nên bối rối hơn, ‘ba ’ chính là bãi mìn! Mọi nhân viên đều , tuyệt đối thể nhắc đến chuyện ba của “ông trời con” !

“Tổng giám đốc Thái, nếu theo qua bên đó nghỉ ngơi nhé.” Thư ký cũng dám vẻ mặt của Hứa Gia Thượng, từ nhỏ từng gặp mặt ba của , vẫn luôn theo bên cạnh chủ tịch, tính cách cũng phần u âm hơn nhiều so với lớn.

Sao Thái Vinh thể bằng lòng rời , còn dự định giáo d.ụ.c một chút đứa trẻ mặt nữa. Ngay khi thư ký đang định gì đó thì bỗng nhiên cửa văn phòng chủ tịch mở , từ bên trong, ông ngoại, bà ngoại của Hứa Gia Thượng và hai giám đốc bộ phận bước .

Hai giám đốc bộ phận liếc mắt Thái Vinh một cái rời , lúc , Thái Vinh cũng rảnh quan tâm đến Hứa Gia Thượng, nở một nụ thật tươi, bắt đầu về phía ông ngoại của bé: “Chủ tịch Hứa…”

“Ông ngoại, bà ngoại.” Hứa Gia Thượng cầm điện thoại, từ sô pha nhảy xuống, chạy về phía hai họ: “Chú là ai thế ạ? Vừa chú vẫn luôn mắng cháu, cháu ba dạy dỗ.”

Thư ký: “…”

‘Ba chỉ là bãi mìn của Hứa Gia Thượng, nó cũng là bãi mìn của chủ tịch bọn họ. Nghe kể rằng con gái út của vợ chồng chủ tịch, tuổi còn trẻ kết hôn chớp nhoáng với một đàn ông, hai họ nhanh ch.óng con, kết quả là còn kịp sinh con thì hai họ ly hôn, ai cũng nuôi đứa bé .

Nhiều năm như , trong tập đoàn ai là từng gặp ba của Hứa Gia Thượng, họ đều đang sinh sống hạnh phúc ở nước ngoài, sớm quên đứa bé . Chủ tịch bọn họ cũng giả vờ như từng sinh đứa con gái , vẫn luôn giữ Hứa Gia Thượng ở bên cạnh.

Cũng rằng, bởi vì Hứa Gia Thượng thông minh, cho nên thể trong tương lai, bé sẽ kế thừa bộ tập đoàn Hứa Thị.

Hai vợ chồng chủ tịch thấy lời của Hứa Gia Thượng thì vẻ mặt nhanh ch.óng đổi, Thái Vinh đối diện cũng sửng sốt.

Cái gì, hóa đứa trẻ cũng là con của một thư ký nào đó, mà là cháu trai của chủ tịch Hứa? Quả thật nhà họ Hứa một chủ nhỏ, từ nhỏ ba … Hẳn chính là đứa bé đúng ?

“Tổng giám đốc Thái, quả thật Thượng Thượng của chúng ba dạy dỗ, dự định chúng dạy dỗ thằng bé ?” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

“…” Vẻ mặt bây giờ của Thái Vinh trở nên tái xanh, tại ít một câu cơ chứ: “Có lẽ là hiểu lầm, chủ tịch Hứa, ông đừng nóng giận, cũng rằng đây là cháu ngoại của ông.”

“Ông ngoại, bà ngoại, cháu thích chú .” Lúc , dường như Hứa Gia Thượng mới nhớ tới bản chỉ là một đứa bé, còn nũng.

Hai vợ chồng chủ tịch thương đứa cháu ngoại nhất, cũng kiêng kỵ nhất chuyện khác ba , bây giờ Thái Vinh vi phạm cả hai điều, cho nên bọn họ trực tiếp gọi nhân viên bảo vệ đến.

“Không , chủ tịch Hứa, ông thật sự hiểu lầm .” Thái Vinh tiến lên một bước để giải thích, nhân viên bảo vệ thấy thì nhanh ch.óng che mặt nhóm chủ tịch, đó trực tiếp đưa ngoài.

Chờ đến khi cửa thang máy đóng , Hứa Gia Thượng mới hỏi ông ngoại: “Ông ngoại, là do ông và bà ngoại hẹn gặp mặt ạ?”

Ông ngoại sờ đầu bé, : “Cậu mượn chiếc vòng cổ ngọc bích của chúng để đưa cho nghệ sĩ của chụp ảnh.”

Đôi mắt Hứa Gia Thượng sáng lên, ông : “Hình như của cháu cũng đang chụp ảnh, chúng cũng cho của cháu mượn nó nhé.”

 

 

Loading...