Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Kim Mê hầu như từng tự nấu cơm, hơn nữa cô vẫn còn đang giận Tạ Trì, ai cùng nấu cơm với chứ?

Tạ Trì cũng lên tiếng, như thể yêu cầu vô cùng khó khăn đối với .

Không khí trong phòng khách bỗng đông cứng , chỉ Hứa Gia Thượng vẫn dùng đôi mắt to tròn của , chăm chú Tạ Trì và Kim Mê.

“Ba nấu cơm.” Tạ Trì .

Kim Mê lập tức theo: “Mẹ cũng .”

Vấn đề ở trong mắt Hứa Gia Thượng đáng kể: “Không , con thể dạy cho ba .”

……

Bầu khí trong nhà chìm im lặng.

Tuy chuyện phát triển theo hướng thể ngờ , nhưng quản gia vẫn nhớ rõ mong ban đầu của bà cụ khi đưa Hứa Gia Thượng tới: xoa dịu quan hệ giữa chủ và mợ chủ.

Nấu cơm là cơ hội , nhất định nắm chắc.

“Cậu chủ và mợ chủ món gì thế, bảo phòng bếp chuẩn ngay đây.” Quản gia Tạ Trì và Kim Mê một cách chân thành, kiên nhẫn chờ bọn họ lên tiếng.

Kim Mê: “…”

Bữa cơm họ nấu ? Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Hai lớn đều gì, Hứa Gia Thượng bèn quyết định bọn họ: “Nếu ba đều nấu cơm, thì chúng mấy món đơn giản thôi, chẳng hạn như trứng xào cà chua là .”

Tạ Trì, Kim Mê: “…”

Không ảo giác của họ , cứ thấy như đang một đứa bé 5 tuổi xem thường nhỉ?

Quản gia gật đầu với Hứa Gia Thượng, đó lập tức bảo phòng bếp chuẩn nguyên liệu nấu ăn. Hôm nay bọn họ vốn định một bữa tiệc lớn, nhưng giờ cần nữa, họ sẽ nhường sân khấu cho chủ và mợ chủ biểu diễn.

Hy vọng đến buổi chiều thể thuận lợi ăn cơm trưa.

Lúc Kim Mê dắt Hứa Gia Thượng bếp, nguyên liệu nấu ăn chuẩn đầy đủ, dì Chu thậm chí còn vô cùng chu đáo mà in thực đơn cơm nhà cho họ dán lên cánh cửa tủ lạnh.

Kim Mê còn tỉ mỉ nghiên cứu một lúc, trứng xào cà chua, khoai tây thái lát xào dấm, chân giò hun khói xào ớt xanh, thịt tẩm bột chiên giòn (phiên bản nồi chiên dầu), bí đỏ chưng, canh trứng rong biển.

… Ừm, khoai tây thái sợi biến thành khoai tây thái lát, chân giò hun khói và thịt tẩm bột chiên giòn đều là đồ sẵn, đúng là “dạy theo trình độ”.

“Hai con .” Tạ Trì bất ngờ điện thoại gọi đến, Kim Mê định chờ , cô cầm lấy tạp dề mà quản gia chuẩn cho cô và Hứa Gia Thượng, đeo cho và cả cho bé.

Phải công nhận rằng quản gia đúng là vạn năng, mà ông tìm cả tạp dề cho trẻ nhỏ.

Vì phòng bếp xác suất nguy hiểm nhất định nên Kim Mê quyết định gánh vác trách nhiệm, cô tin bản mấy món mà dì Chu .

“Vậy phụ trách nấu, con sẽ cạnh hướng dẫn cho .”

“Được…”

“Mẹ đừng quên vo gạo nấu cơm đấy.”

“…” Cô quên thật.

Cô bỏ trứng gà trong tay xuống, tìm thấy gạo trong ngăn tủ, đang định múc gạo nồi cơm điện thì Hứa Gia Thượng kéo : “Mẹ đừng ở đây.”

Kim Mê ngẩn , cúi đầu bé: “Sao thế?”

“Đèn sắp rơi xuống .”

“Hả?”

Theo bản năng, Kim Mê ngẩng đầu đèn treo trần, đây bóng đèn chính, tác dụng chủ yếu của nó là để trang trí, bình thường cũng chẳng mấy khi bật lên. Lúc , chiếc đèn vẫn dính chắc trần nhà, hề chút dấu hiệu nào là sắp rơi xuống cả.

biểu cảm của Hứa Gia Thượng trông cực kỳ nghiêm túc, lúc bé kiên quyết kéo Kim Mê , biểu hiện giống một đứa trẻ mới chỉ 5 tuổi chút nào.

Kim Mê kéo sang một bên, cô đang định chuyện thì bỗng thấy “choang” một tiếng, chiếc đèn đột nhiên rơi xuống, mảnh thủy tinh văng đầy đất.

Kim Mê ngơ ngác chiếc đèn rơi vỡ vụn nền nhà, trong đầu vang lên cái “ầm”.

Tiếng vang lớn như chỉ quản gia và dì Chu kinh động mà đến cả Tạ Trì – đang bận điện thoại - cũng tới.

“Hai chứ?” Nhìn cảnh hỗn loạn trong bếp, Tạ Trì nhăn mày, lập tức kiểm tra xem Kim Mê và Hứa Gia Thượng thương .

Tiếng “ù ù” trong đầu Kim Mê dần biến mất, cô lắc đầu, chiếc đèn treo rơi đất: “May mà bọn ở đấy, đèn đột nhiên rơi xuống ?”

Quản gia : “Chắc là do đinh ốc lỏng, lát nữa sẽ tự kiểm tra xem . Cậu chủ, mợ chủ, phòng bếp cần dọn dẹp, hai cứ ngoài , đừng để mảnh thủy tinh thương.”

“Được.” Tạ Trì gật đầu, đưa Kim Mê và Hứa Gia Thượng ngoài.

Kim Mê còn nghĩ về lời ban nãy của Hứa Gia Thượng, Tạ Trì bộ dáng mất hồn mất vía của cô, bèn hỏi: “Cô thế? Bị thương ở ?”

“Không , chỉ là dọa chút thôi.” Kim Mê thật với , cô dắt tay Hứa Gia Thượng vườn hoa: “ đưa Thượng Thượng vườn phơi nắng một lát, vẫn còn công việc xong đúng , cứ kệ bọn , đợi lát nữa dọn dẹp phòng bếp xong gọi bọn .”

Tạ Trì quan sát cô thêm vài , tuy khó hiểu nhưng thấy cô thật sự thương nên gật đầu đồng ý.

Kim Mê dắt Hứa Gia Thượng đến ghế treo trong vườn, Gia Quả cũng theo đến đây. Xung quanh ai khác, Kim Mê cúi đầu đứa trẻ bên cạnh, cất tiếng hỏi: “Thượng Thượng, ban nãy con là đèn sắp rơi xuống?”

Hứa Gia Thượng cũng ngẩng đầu cô: “Con thấy ạ.”

Mày Kim Mê giật giật, lúc cô ngẩng đầu lên , cô rõ ràng hề thấy cái đèn dịch chuyển một tí nào, bé thấy : “Con thấy đèn đang đong đưa ?”

Hứa Gia Thượng lắc đầu: “Con thấy đèn rơi xuống.”

“…” Kim Mê ‘tiêu hóa’ thông tin một lúc lâu mới miễn cưỡng chuyển lời thành cách dễ hiểu hơn: “Ý con là con thể tương lai?”

Hứa Gia Thượng vẫn dùng đôi mắt to sáng của để cô, chỉ là dường như trong mắt bé ẩn chứa chút cảm xúc khác: “Nếu con cho thì giữ bí mật giúp con ạ?”

“Đương nhiên .” Kim Mê giơ ngón út : “Chúng ngoéo tay nhé.”

Hứa Gia Thượng học theo, bé dùng ngón út của móc lấy ngón út của cô: “Con vẫn luôn thấy mấy hình ảnh kỳ lạ, tình huống như lúc nãy từng xảy , con kể cho ông ngoại bà ngoại, nhưng bọn họ nghĩ đó chỉ là trùng hợp, nên con kể cho ông bà nữa.”

Kim Mê: “…”

Nếu bản cô xuyên đến 20 năm , hơn nữa còn tỉnh trong thể khác thì cô cũng sẽ tin tưởng những lời .

Nếu Hứa Gia Thượng là trưởng thành thì lẽ cô sẽ nghi ngờ bé động tay động chân với chiếc đèn từ , nhưng bé mới chỉ là một đứa trẻ 5 tuổi, khả năng trèo lên cao để động chạm đến cái đèn mà ai nghi ngờ.

Cô âm thầm lấy bình tĩnh mới hỏi tiếp: “Ngoài hình ảnh thì còn cái gì nữa ?”

Hứa Gia Thượng gật đầu: “Đôi khi còn tiếng ‘keng, keng, keng’.”

Kim Mê: “…”

Từ từ, chẳng lẽ là tình tiết phổ biến ở thời đại – hệ thống??

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-54.html.]

Hứa Gia Thượng mới năm tuổi mà hệ thống trói định? Đây xem là lao động trẻ em ??

Đầu óc Kim Mê rối bời trong giây lát, cô còn điều chỉnh cảm xúc thì Hứa Gia Thượng bên cạnh đột nhiên nghiêm túc nắm lấy tay cô, giống y hệt như lúc ở trong bếp: “Mẹ ơi, con thấy t.a.i n.ạ.n xe!”

Kim Mê: “…”

Có cần chơi lớn đến thế hả! Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Nhịp tim cô tăng lên, sắc mặt Hứa Gia Thượng thì trắng bệch, giống như thật sự thấy cảnh tượng đáng sợ, nếu tất cả chỉ là do bé đang diễn kịch thì cô gọi bé là thiên tài.

Từ từ, diễn ?

“Thượng Thượng, con thấy hình ảnh gì thế, thể hình dung cho ?” Cô một đứa trẻ 5 tuổi hiểu hình dung là gì , nhưng Hứa Gia Thượng cũng giống đứa trẻ 5 tuổi bình thường.

Hứa Gia Thượng mím môi, kể từng câu từng câu: “Là buổi tối, bầu trời đen xì, xe đ.â.m núi, khỏi xe, là m.á.u…”

Càng tả, sắc mặt bé càng tái nhợt nhưng Kim Mê khá nhiều manh mối qua lời kể của bé: “Con lúc đấy khác gì với bây giờ ?”

Hứa Gia Thượng suy nghĩ một lát, cô, : “Hình như trẻ hơn bây giờ, giống học sinh cấp ba.”

“Mẹ mặc quần áo gì thế?”

“Ừm… Mặc váy hoa, còn để tóc mái.” Hứa Gia Thượng mái tóc dài rẽ ngôi của cô, cảm thấy hoang mang những hình ảnh thấy giờ đều xảy ở tương lai, thấy ở trong quá khứ?

Cuối cùng Kim Mê cũng thể thở phào nhẹ nhõm: “Đấy là cảnh phim mà tối nay , sợ c.h.ế.t.”

“…” Hứa Gia Thượng im lặng trong giây lát, lông mày bé vẫn nhăn : “Mẹ là đóng phim như TV ạ?”

, đều là giả thôi, nên Thượng Thượng đừng lo lắng nhé.”

Hứa Gia Thượng đóng phim là gì, nhưng bé vẫn thấy lo lắng, dù gì thì cảnh tượng mà thấy cũng quá chân thật.

“Ba đến .” Hứa Gia Thượng từ xa thấy Tạ Trì đang về hướng vườn hoa, bèn kéo Kim Mê đang cạnh . Kim Mê Tạ Trì, hỏi : “Phòng bếp quét dọn xong hết ?”

“Ừ, giờ thể nấu cơm .” Ban nãy, Tạ Trì đích kiểm tra mối nối của chiếc đèn, thấy dấu vết do con phá hoại, hẳn đó chỉ đơn giản là sự cố ngoài ý : “Mấy hôm nay, sẽ bảo họ kiểm tra hết đồ đạc trong nhà, cái nào cũ hoặc lỏng lẻo đều sẽ giải quyết kịp thời, tránh việc xảy tình huống như hôm nay.”

“Vậy là , đúng là bây giờ thi công khá cẩu thả.” Mấy hôm cô còn thấy bài đăng vòng bạn bè, nhà lát gạch men sứ còn bong gạch , rõ ràng mới lát hai, ba năm.

Khóe miệng Tạ Trì giật giật, vốn giải thích cho cô rằng vật liệu xây dựng, trang trí trong nhà đều là đồ chất lượng nhất, hơn nữa đội thi công còn chọn lựa cẩn thận. Trong quá trình thi công, Trần Giác còn đến giám sát họ nhiều , nhưng nghĩ cái đèn rơi xuống, im lặng.

Ba một nữa trong phòng bếp, đeo cùng một mẫu tạp dề. Kim Mê sợ bọn họ quên nấu cơm nên cô bắt tay vo gạo , Tạ Trì thì lấy trứng gà khỏi tủ lạnh, chuẩn đ.á.n.h trứng.

“Trứng xào cà chua dùng ba quả trứng đủ ?” Anh hỏi.

Kim Mê vo gạo trả lời: “Chắc là đủ .”

Tạ Trì đập ba quả trứng bát, Hứa Gia Thượng thấy dùng đũa nhanh nhẹn đ.á.n.h trứng thì lên tiếng nhắc nhở: “Ba, ba tách hai chiếc đũa , đũa của ba dính như thế thì thật khác gì một chiếc đũa cả.”

Tạ Trì: “…”

Anh lời mà tách đũa , tiếp tục đ.á.n.h trứng.

Kim Mê thấy một đứa bé 5 tuổi dạy dỗ thì nhịn nổi , Tạ Trì liếc mắt cô, cô còn nhướng mày kiêu ngạo.

Hứa Gia Thượng hướng dẫn: “Mẹ, từng gạo cần cho nhiều nước , vạch trong nồi là .”

Kim Mê: “… Được.”

Lúc cô và Tạ Trì bắt đầu thái rau củ, họ sợ Hứa Gia Thượng d.a.o thương nên bảo ngoài . Trước khi , Hứa Gia Thượng vẫn còn lo lắng cho họ: “Ba cẩn thận, đừng cắt tay đấy.”

Kim Mê, Tạ Trì: “… Ừ.”

Hứa Gia Thượng ngoài, hai cùng thở phào.

Trong phòng bếp chỉ còn tiếng thái rau, dì Chu thật sự hiểu bọn họ, với kỹ năng dùng d.a.o của họ thì khoai tây thái lát đủ khó chứ đừng đến việc thái sợi.

“Không là trong bếp dụng cụ bào sợi ?” Kim Mê nhớ rõ cô từng thấy thứ , thể gọi là “thần khí” thái sợi khoai tây, măng tây.

Tạ Trì : “ hỏi dì Chu, bà bảo trong bếp , nhưng mới dùng dễ cắt tay, bà bảo chúng cứ cắt thành lát là , dù cũng là chúng ăn.”

Kim Mê: “…”

Dì Chu thật sự… Quá hiểu bọn họ.

Hai tạm thời gì nữa, Kim Mê theo hướng dẫn, cô cho thịt tẩm bột sẵn nồi chiên dầu, chờ nó chiên xong.

Tạ Trì thái xong một củ khoai tây, ngước mắt cô một lát, giống như đang đắn đo chuyện gì: “ Thẩm Xác bảo cô hỏi về chuyện của Đặng Chấn Văn.”

Kim Mê: “…”

Sao đội trưởng Thẩm mách lẻo với Tạ Trì y như trợ lý Trần cơ chứ?!

Cô mím môi, trả lời, Tạ Trì cũng im lặng một lúc, đó hỏi: “Rốt cuộc vì quan tâm đến việc liên quan đến Đặng Chấn Văn thế? Cô thật sự từng gặp ?”

Cuối cùng Kim Mê cũng : “Anh hỏi nhiều thế gì? Anh thì thể cho , nhưng đó cho xem ảnh Đặng Chấn Văn.”

Tạ Trì cố chấp trong chuyện đến , nhưng nếu chỉ xem ảnh Đặng Chấn Văn thì cũng thể: “Chỉ xem ảnh thôi ?”

“Ừm.”

thể cho cô xem, nhưng xem xong thì phép tìm hiểu chuyện nữa.”

Kim Mê một tiếng, ánh mắt mang theo vẻ buồn : “Hóa cũng chuyện nguy hiểm ?”

Tạ Trì cò kè mặc cả với cô: “Cô thì thôi, cứ coi như gì.”

Lời Kim Mê thấy quen tai, lúc bảo cô sờ cơ bụng hình như cũng như : “Được, Mạnh Xán Nhiên chắc chắn điều tra nữa.”

lời liên quan gì đến Kim Mê hết.

Tạ Trì – luôn bắt chẹt khác trong chuyện ăn – tin mấy lời ‘ma quỷ’ của cô. Anh lấy điện thoại , click mở một bức ảnh: “Người chính là Đặng Chấn Văn.”

Kim Mê cúi đầu màn hình điện thoại của , đàn ông trong ảnh diện mạo bình thường, thậm chí còn vẻ trầm lặng, thật thà, nếu Tạ Trì thì khó mà tin rằng chính là kẻ tay dính vài mạng .

đây kẻ xông nhà của cô khi đó. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Trái tim Kim Mê lập tức chìm xuống, cô còn nghĩ tóm chân tướng rằng Đặng Chấn Văn chính là kẻ nhà họ Vương sai g.i.ế.c cô.

Cho dù đến giờ cô vẫn tại nhà họ Vương ngứa mắt cô, nhưng chỉ cần bắt Đặng Chấn Văn là hết thảy chuyện đều sẽ rõ ràng.

Hiện tại cảnh sát theo dõi Đặng Chấn Văn, sớm muộn gì cũng sẽ bắt, cô thậm chí còn cần tự động tay, chỉ cần đợi cảnh sát bắt .

hiện tại thấy mặt Đặng Chấn Văn, kẻ xông nhà cô.

nhớ Đặng Chấn Văn từng phẫu thuật thẩm mỹ, đây là khuôn mặt ban đầu của ?” Kim Mê day day lông mày, cẩn thận quan sát khuôn mặt trong ảnh với mong chút dấu vết quen thuộc.

phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng đấy là chuyện khi trốn nước ngoài, trong ảnh là bộ dáng của khi phẫu thuật.” Tạ Trì chút hy vọng cuối cùng của Kim Mê biến mất.

tiếp tục ảnh chụp mà sang Tạ Trì đang ở đối diện: “Đừng điều tra Đặng Chấn Văn nữa, liên quan gì đến vụ việc của Kim Mê cả.”

 

 

Loading...