Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Trì thể hiểu nguyên nhân mà bà nội như nhưng nếu bà nội chỉ tìm một thứ để xoa dịu mối quan hệ giữa và Mạnh Xán Nhiên, bà chỉ cần tặng cho họ con ch.ó con mèo là , cần trực tiếp đưa một đứa bé đến đây.
“Bà ơi, bà đưa thằng bé đến đây, ông bà ngoại của nó ?” Con nít là thú cưng, huống chi còn là một đứa bé năm tuổi, là lứa tuổi cần lớn chăm sóc: “Lỡ thằng bé gặp chuyện gì ở nhà bọn cháu thì bà ăn thế nào với ?”
“Cháu cứ yên tâm, bà báo với ông bà ngoại của thằng bé , hai họ đều bảo để thằng bé đến chỗ cháu thì yên tâm, còn định cho Thượng Thượng nhận vợ chồng cháu ba nuôi chứ.”
Tạ Trì: “…”
Bên cạnh sofa, Kim Mê vẫn đang mắt tròn mắt dẹt đối diện với bạn nhỏ. Cậu bé mặc một chiếc áo hoodie dành cho trẻ nhỏ in hoa, một chiếc quần ca-rô nguyên bộ với áo, cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ thông minh dành riêng cho trẻ em.
Nhìn cách ăn mặc thì xem nhà bé vẫn chăm sóc cho bé đầy đủ, chẳng trách bé trông bảnh bao, gọn gàng đến thế.
“Mẹ.” Cậu bạn nhỏ mở đôi mắt to tròn của , gọi Kim Mê một tiếng .
Kim Mê: “…”
mà trông vẻ thông minh cho lắm. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Bên , cuối cùng Tạ Trì cũng gọi điện xong. Thấy cúp điện thoại tới, Kim Mê vội hỏi : “Hỏi rõ ràng ? Ba thằng bé là ai?”
Tạ Trì cầm di động bé sofa một cái kéo Kim Mê sang một bên, thuật lời của bà nội cho cô .
Nghe xong, Kim Mê cực kì tức giận, cô bao giờ thấy cặp cha nào vô trách nhiệm đến thế!
Cho nên bé ba là ai, vì bé thông minh, mà là vì bé thật sự bao giờ từng gặp cha ruột của !
Trời ạ, càng càng tức sôi m.á.u!
“Ý của bà nội là nhờ chúng chăm thằng bé mấy ngày. Cô cũng đừng bận tâm, trong nhà quản gia và dì Chu, còn nhiều hầu sẽ hỗ trợ chăm sóc cho thằng bé, cần cô tự tay việc.” Tạ Trì dứt lời, thấy bé vẫn sofa tò mò về phía họ, bèn tiến gần bé.
“Tên cháu là Thượng Thượng ?” Vừa bà nội gọi bé như : “Tên cháu là hai chữ nào? Cháu ?”
Cậu bạn nhỏ gật đầu, bắt đầu dùng ngón tay chữ trong khí cho xem: “Là chữ Thượng trong Cao Thượng (高尚) ạ.”
Tạ Trì hỏi tiếp: “Vậy tên đầy đủ của cháu là gì?”
“Tên con là Hứa Gia Thượng, chữ Gia trong Gia Tân (嘉宾 nghĩa là khách quý) ạ.”
Hứa Gia Thượng giới thiệu tên của xong, Tạ Trì phản ứng gì, Kim Mê bên cạnh kìm lòng đậu một câu: “Trời ạ, thế lúc cháu cô giáo phạt tên thì xong đời .”
Mặc dù tên của cô cũng chẳng hơn ai nhưng cái đơn giản dễ ! Lúc thi cử, khi cô bắt đầu câu đầu tiên trong bài thi thì các bạn học khác vẫn đang cặm cụi tên !
Hứa Gia Thượng cũng sang cô, với cô: “Mẹ, con cô giáo phạt tên ạ, con ngoan lắm.”
Kim Mê sửa cách xưng hô cho bạn nhỏ , cô là của bé nhưng thấy một bé ngoan ngoãn dễ thương gọi là , ai mà chịu nổi chứ!
Tạ Trì vẫn yên tại chỗ.
“Cô là cháu, chú cũng là ba cháu.” Nét mặt Tạ Trì một chút biểu cảm, đập tan giấc mơ của bạn nhỏ.
Hứa Gia Thượng vẫn ngoan ngoãn tại chỗ ngẩng đầu họ, song nước mắt bắt đầu dâng lên trong đôi mắt đỏ hoe: “Ba là ba của Thượng Thượng ạ?”
“…” Giờ thì ngay cả Tạ Trì m.á.u lạnh vô tình cũng chịu nổi: “Không .”
Nước mắt trong đôi mắt của Hứa Gia Thượng càng ngày càng nhiều. Cậu bé thút thít mấy tiếng, thấy nước mắt sắp chảy , Kim Mê vội vàng : “Chúng là ba của con đây! Con đừng !”
Giọt nước mắt gần chảy đến khóe mắt của Hứa Gia Thượng chợt khựng .
Tạ Trì im lặng sang cô.
“…” Kim Mê khẽ hắng giọng một tiếng, mặc dù trong lòng bồn chồn nhưng vẫn mạnh miệng: “Bọn con nít mà thì cứ gọi là trời sập đất nứt, nếu đêm nay ngủ yên giấc thì cứ chọc cho nó .”
Tạ Trì: “…”
Tuy rằng cũng sợ con nít nhưng vẫn tán thành với hành vi của cô: “Bây giờ cô dối thằng bé thì đây?”
“Chuyện để hẵng suy xét, hơn nữa bọn con nít dễ quên lắm, chừng mấy ngày nữa sẽ quên mất chúng là ai chứ.”
Chính Kim Mê cũng chột nhưng việc cấp bách lúc là trấn an bạn nhỏ, thể để bé òa : “Nào, lau nước mắt nhé.”
Cô lấy khăn giấy lau nước mắt cho Hứa Gia Thượng. Cậu bạn nhỏ cô, vui vẻ nở nụ : “Con cảm ơn ạ.”
“… Không gì.”
Tạ Trì mím môi, khẽ thở hắt một hỏi quản gia bên cạnh: “Chú thu xếp phòng cho thằng bé ?”
“Đã thu xếp xong , bà chủ cũng đưa mấy món đồ thường dùng của bé đến đây.”
“Thế thì . Tối nay thằng bé ăn cơm ?”
“Vẫn , chuẩn bữa ăn cho bé nhưng bé chờ vợ chồng chủ về để cùng ăn cơm.”
Tạ Trì thoáng qua bé nhỏ nhắn sofa, đó với quản gia và dì Chu: “Vậy thì chúng ăn cơm thôi.”
Kim Mê cũng ăn tối, cô lên lầu một bộ quần áo xuống lầu ăn cơm. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Nếu đứa bé thì hôm nay cô cũng sẽ như hôm qua, kêu dì Chu bưng đồ ăn lên lầu cho là . Chẳng qua lúc nãy khi cô lên lầu, Thượng Thượng còn với cô rằng bé sẽ chờ cô cùng ăn cơm, cho nên Kim Mê dám ăn riêng như khi.
Khi cô phòng ăn, quả nhiên Hứa Gia Thượng và Tạ Trì ngay ngắn bàn chờ , đồ ăn mặt vẫn đụng miếng nào.
Thấy Kim Mê đến đây, Gia Quả lập tức chạy gần dụi đầu chân cô, Hứa Gia Thượng cũng vui vẻ reo lên: “Mẹ!”
“…” Kim Mê ngờ chỉ mới hai mươi ba tuổi mà , cần chịu đau đớn khi sinh nở, hơn nữa thằng con “bùm” một phát lớn đến năm tuổi, thể tự mua xì dầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-53.html.]
“Nếu đến thì chúng ăn cơm thôi.” Tạ Trì cầm đũa gắp đồ ăn cho Hứa Gia Thượng .
Kim Mê kinh ngạc ghế. Người lúc nãy còn lạnh lùng họ là ba của Thượng Thượng, bây giờ tự xưng ba thuận miệng.
Tạ Trì giả vờ như thấy ánh mắt kinh ngạc của cô. Lúc nãy kêu Thượng Thượng ăn cơm nhưng bé cứ khăng khăng đòi chờ xuống lầu mới chịu ăn. Giờ trời tối lắm , họ là lớn nên ăn cơm trễ chút nhưng đối với trẻ con mà , chắc chắn bé đói bụng.
Quả thật Hứa Gia Thượng đói bụng, khi cả nhà bàn ăn đông đủ, bé cũng bắt đầu tập trung ăn cơm.
Kim Mê từng thấy bọn trẻ con thể quậy phá cỡ nào. Trước cô chỉ về nhà dịp tết Âm lịch, gặp mấy đứa con nít quỷ nhà họ hàng mà cũng chúng quậy phá đến mức chịu nổi, nếu mỗi ngày đều đối mặt với một đứa bé như thì khó để suy nhược thần kinh.
biểu hiện của Hứa Gia Thượng chín chắn hơn các bạn cùng trang lứa nhiều, hơn nữa chắc là vì những gì trải qua nên bé sợ sẽ “ba ” vứt bỏ, cho nên bé biểu hiện ngoan ngoãn, như thể chỉ lấy lòng “ba ”.
Rõ ràng Kim Mê từng ước gì đám con nít khắp thế gian đều thể trở nên thông minh, hiểu chuyện, ngoan ngoãn điều, song khi Hứa Gia Thượng mắt , bỗng dưng cô cảm thấy đau lòng vì sự ngoan ngoãn của bé.
Ngày xưa cô cũng từng gặp một đứa trẻ giống , đó là Tạ Trì hồi còn nhỏ, dù ngã trầy da cũng vẫn c.ắ.n răng rên một tiếng.
“Con đừng cắm đầu ăn mỗi cơm thế, ăn thêm nhiều đồ ăn một chút.” Kim Mê cầm đũa gắp mấy con tôm bóc vỏ bỏ bát cơm của bé: “Đây là món tôm mà ngày thường thích ăn nhất, Thượng Thượng cũng ăn thử xem.”
“Con cảm ơn ạ!”
“Không gì , rau xanh cũng ăn một ít nhé, kén ăn đấy.”
“Dạ .”
Có thể thấy Hứa Gia Thượng thích ăn rau xanh cho lắm nhưng vì Kim Mê tự tay gắp cho , bé vẫn bỏ miệng nhai mấy cái.
Tạ Trì bên cạnh cô, trong lòng cạn lời. Không hổ là diễn viên, mới đó mà nhập vai cực kỳ nhanh ch.óng.
Hứa Gia Thượng còn nhỏ nên ăn nhiều, bình thường chỉ cần ăn một bát cơm là đủ no nhưng hôm nay, bé thật sự đói là vì đồ ăn ở nhà quá ngon nên bé ăn hết hai bát mới buông đũa.
Sau bữa cơm, Hứa Gia Thượng chơi với Gia Quả một lát. Ông bà ngoại của bé nuôi thú cưng nên khi thấy chú ch.ó lớn bộ lông trắng muốt , bé cực kỳ tò mò và thích thú. Lông của Gia Quả bồng bềnh mềm mại, trắng phau như bông bưởi, xúc cảm lúc v**t v* cực kỳ tuyệt vời, chẳng mấy chốc bé say mê vuốt lông ch.ó kiềm chế .
Ban đầu thấy một nhóc xuất hiện trong nhà , Gia Quả còn đề phòng nhưng tính cách bẩm sinh của bé vốn gần gũi với con , khi chơi với bạn nhỏ một lát, chẳng mấy chốc hai đứa với .
Thấy đến giờ ngủ, Tạ Trì bèn bế Hứa Gia Thượng từ sàn nhà lên: “Được , ngày mai hẵng chơi tiếp, hôm nay con ngủ .”
“Dạ , ba.” Lần đầu tiên ba bế tay, đôi mắt Hứa Gia Thượng lấp la lấp lánh Tạ Trì: “Ba khỏe ghê!”
Tạ Trì: “…”
Bế một đứa trẻ năm tuổi mà coi là khỏe ư? Cho dù bế Mạnh Xán Nhiên hai mươi ba tuổi thì vẫn dễ như ăn cháo chứ.
“Con tự tắm rửa ?”
“Dạ !” Hứa Gia Thượng gật đầu thật mạnh: “Ông bà ngoại dạy con , con tự tắm rửa ạ.”
“Vậy hôm nay con tự tắm rửa một , thành vấn đề chứ?”
“Dạ, con tự ạ.”
“…” Cuối cùng Tạ Trì hiểu tại đắm chìm trong từng tiếng gọi “” của bé .
Căn phòng mà quản gia thu xếp cho Hứa Gia Thượng ngay bên cạnh phòng ngủ chính của Kim Mê. Ban đầu lúc thiết kế căn nhà , đây vốn là phòng dành riêng cho trẻ em chuẩn sẵn cho chủ nhỏ/cô chủ nhỏ tương lai.
Mặc dù Tạ Trì kêu Hứa Gia Thượng tự tắm rửa một nhưng cuối cùng, vẫn yên tâm bỏ mặc một đứa bé năm tuổi ở một trong phòng tắm nên vẫn luôn canh chừng ngoài cửa phòng tắm. Hứa Gia Thượng tự tắm rửa sạch sẽ, đồ ngủ bước từ phòng tắm: “Ba ơi, con tắm xong ạ.”
“Ừ.” Tạ Trì vươn tay cài một chiếc cúc áo bỏ sót cho bé, đó dắt bé đến bên giường: “Con ngủ một sợ ?”
Hứa Gia Thượng Tạ Trì một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu.
Cậu bé ngay ngắn giường, Tạ Trì lo rằng bé đến một nơi lạ lẫm thì sẽ sợ hãi, bèn mang con thỏ bông to bự trong phòng sang phòng bé, đặt bên cạnh bé: “Đây là con thỏ bông của , buổi tối để nó ngủ cùng con thì con sẽ thấy sợ nữa.”
Nghe đây là thỏ bông của , Hứa Gia Thượng lập tức ôm lấy con thỏ: “Con cảm ơn , con cảm ơn ba ạ.”
“Ừ, thì con nhắm mắt ngủ .”
Hứa Gia Thượng lời nhắm mắt , Tạ Trì lấy di động chụp một bức ảnh của bé gửi cho bà nội của : “Thằng bé ngủ , bà kêu ông bà ngoại của thằng bé đừng lo.”
Dù gì bé cũng là con nhà khác, để giám hộ của bé yên lòng, Tạ Trì định bụng mỗi ngày sẽ chụp mấy bức ảnh hoặc một đoạn video ngắn gửi cho họ, coi như báo tin bình an cho đối phương.
Gửi ảnh chụp xong, Tạ Trì bạn nhỏ ôm con thỏ bông ngủ say sưa một lát dậy, rời khỏi phòng.
Buổi tối, Kim Mê bận chuyện công việc nên thời gian chăm sóc Hứa Gia Thượng. Hôm cô xuống lầu thì thấy Tạ Trì và Thượng Thượng đang trong phòng khách, cùng chơi với Gia Quả. Ánh nắng ban mai êm dịu buổi sáng chiếu phòng khách, hòa lẫn tiếng ch.ó sủa và tiếng của trẻ con thỉnh thoảng vang lên, khung cảnh bỗng trở nên ấm áp đến lạ thường.
Thì khi Tạ Trì ba thì sẽ trông như thế .
Dường như thấy tiếng động, Tạ Trì sang Kim Mê: “Hôm nay cô đến trường ?” Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Ánh mắt Tạ Trì kinh ngạc. Thường thì giờ , cô đến trường từ lâu , hôm nay đến tận bây giờ mới ngủ dậy?
“Hôm nay cảnh ban đêm, đạo diễn kêu năm giờ chiều hẵng đến trường .” Đoàn phim sẽ cảnh đêm suốt hai ngày liền, đạo diễn kêu các diễn viên ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức, buổi tối hẵng đến trường việc.
đồng hồ sinh học của Kim Mê vẫn đ.á.n.h thức cô dậy từ lúc sáng sớm. Sau đó cô ngủ nướng thêm một lát, mãi đến khi thật sự thể thêm nữa thì mới dứt khoát rời giường.
“Vậy thì hôm nay, sẽ thời gian ở nhà chơi với Thượng Thượng ạ?” Hứa Gia Thượng hiểu cái gì là trường , cái gì là diễn cảnh ban đêm nhưng bé hiểu cụm từ “năm giờ chiều mới ngoài”, nghĩa là hôm nay ba đều sẽ ở nhà chơi với .
Kim Mê tới xuống, sờ đầu Gia Quả sáp gần chờ chủ nhân v**t v*: “Buổi tối mới nhưng hôm nay, con cần học hả?”
Năm tuổi, hẳn là đến tuổi học mẫu giáo mà nhỉ?
Hứa Gia Thượng : “Mẹ , hôm nay là thứ bảy, trường mẫu giáo mở cửa ạ.”
Kim Mê hiểu rõ “ờ” một tiếng, công việc của cô ngày nghỉ cố định nên cô sớm quên mất hôm nay là thứ mấy trong tuần: “Vậy thì Thượng Thượng chơi trò gì?”
Hứa Gia Thượng dậy, giơ tay lên: “Cô giáo kêu bọn con một bữa cơm với ba , hôm nay cả nhà thể cùng nấu cơm ạ?”