Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Mê lời xong, trong phòng trở nên yên tĩnh đến mức chút ngột ngạt.
Tạ Trì ở giường, cúi đầu, tóc mái rũ xuống ở mặt lưu một bóng mờ nhạt, che giấu vẻ mặt của .
“Cô thật sự c.h.ế.t nhưng điều đó nghĩa là chuyện kết thúc.” Giọng của Tạ Trì lớn nhưng cảm giác áp bách hiểu chút thở nổi: “ cứ nghĩ cô cũng là fan hâm mộ của Kim Mê, thể hiểu vì đây cô dáng vẻ rửa sạch nỗi oan khuất cho cô , thế mà tin là thật.”
Trong lòng Kim Mê nghẹn c.h.ế.t, đương nhiên cô rửa sạch nỗi oan khuất cho bản , nhưng đây là chuyện của riêng cô, cô liên lụy đến khác: “Chuyện của cô chắc chắn ẩn tình khác, nhưng cảnh sát, cũng của cô . Với tư cách là một fan hâm mộ thì nhiều , chẳng lẽ nhất định lấy tính mạng của mới công nhận ? Kể cả bản sợ nhưng cũng nên nghĩ vì của chứ, ? Nếu xảy chuyện gì thì ba , bà nội , bọn họ bây giờ?”
Tạ Trì gì nhưng môi mím thành một đường thẳng tắp. Anh cô đúng, mấy năm nay ba khuyên , bà nội khuyên , Thẩm Xác cũng khuyên , bọn họ đều đừng quan tâm chuyện nữa, nhưng mà nếu quan tâm thì còn ai sẽ quan tâm đây?
Cảnh sát điều tra nhà họ Vương cũng là vì Kim Mê, rốt cuộc chuyện năm đó thể lật bản án vẫn là một ẩn . Mà một chuyện đè nén trong lòng nhiều, nhiều năm.
Anh chỉ trả sự trong sạch cho Kim Mê, mà cũng đòi công lý cho bản .
“Cô chuyện của Kim Mê liên quan đến , chuyện của liên quan gì đến cô ?” Tạ Trì ngước mắt lên, ánh mắt cảm xúc gì về phía đối diện: “Chuyện của cũng cần cô quan tâm.”
“Được .” Kim Mê chọc tức đến nỗi bật , cô đúng là ăn no rửng mỡ quan tâm Tạ Trì tìm cái c.h.ế.t : “Chuyện của chủ Tạ như thật sự liên quan gì tới , ai quan tâm thì là ch.ó!”
Kim Mê xong thì nhanh ch.óng mở cửa ngoài, còn cố ý đóng cửa “rầm” một cái. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Sau tiếng vang lớn, trong phòng vẻ càng thêm yên tĩnh. Tạ Trì một giường một lúc, ấn gọi chuông để điều dưỡng tới dọn đồ ăn .
Khi Trần Giác tới thăm Tạ Trì, gặp điều dưỡng từ trong phòng của . Trần Giác thấy đồ ăn tay điều dưỡng dường như còn cả động đũa , nhíu mày hỏi: “Chuyện gì thế , hôm nay cơ thể của sếp thoải mái ?”
Rõ ràng hai ngày nay Tạ Trì thể ăn vài thứ, mặc dù đồ ăn hợp khẩu vị, Tạ Trì thích nhưng cũng sẽ giống hôm nay là hề động đũa tí nào thức ăn.
Điều dưỡng Trần Giác hỏi như thì thở dài theo: “ vệ sĩ ở cửa là cãi với cô Mạnh, lúc cô Mạnh còn đóng cửa rầm một cái, suýt nữa là cả phòng sập luôn .”
Trần Giác: “…”
Không chứ, cãi ! Tối hôm qua rõ ràng hai còn em em còn ngủ cùng mà!
“Với tình hình sức khỏe hiện tại của sếp ăn gì mà chứ?” Mặc dù một tay của Trần Giác đang bó bột nhưng vẫn ngoan cố dùng một cái tay khác nhận lấy đĩa đồ ăn ở tay điều dưỡng: “Để thử khuyên nhủ một nữa.”
“Vô dụng thôi, khuyên .” Điều dưỡng dáng vẻ cố hết sức của Trần Giác thì cũng chút thương cảm: “Vết thương của cũng cần chăm sóc, đừng tự giày vò nữa.”
Cô bưng mâm đồ ăn lùi về đằng , trong còn canh nóng, với một cánh tay của trợ lý Trần khéo cho đồ ăn rơi vãi ngoài.
“Vết thương của chỉ là vết thương nhỏ, chuyện sếp ăn cơm mới là chuyện lớn đó!”
“Tính tình của sếp các mà còn rõ ? Anh khuyên thì thể khuyên hả?”
Trần Giác: “…”
Xin , là bốc đồng .
Muốn cởi chuông thì cần buộc chuông, nếu sếp là do cô Mạnh chọc tức thì nên để cô Mạnh tới khuyên !
Trần Giác nghĩ thông suốt điều thì xuống nhà ăn ở tầng, tìm Mạnh Xán Nhiên, kết quả là xuống nhà ăn mới thì cô Mạnh cũng ăn bữa sáng mà trực tiếp tức giận thở phì phì luôn !
“…” Nên đây, hai hổ là vợ chồng, tức giận là đều ăn bữa sáng luôn!
Trần Giác lấy điện thoại từ trong túi , tìm tên Mạnh Xán Nhiên trong danh bạ gọi điện cho cô.
Kim Mê đang giận dỗi ở xe của tài xế Lý.
Cô hiểu nổi, lời cô vấn đề gì , dựa cái gì Tạ Trì tức giận như ? Cái c.h.ế.t của cô rõ ràng thì tức giận nhất nên là cô mới chứ!
Kim Mê đang nghĩ đến đây thì Trần Giác gọi điện thoại đến, lúc cô đang “giận cá c.h.é.m thớt, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng” nên cũng thấy tên của Trần Giác, cô trực tiếp tắt luôn điện thoại .
Trợ lý Trần kiên trì, khi Kim Mê tắt điện thoại thì lập tức gọi cuộc điện thoại thứ hai cho cô.
Kim Mê vẫn cúp máy vài giây.
Trần Giác thông minh , dứt khoát đổi thành gửi tin nhắn cho Kim Mê: “Cô Mạnh, mặc dù cô với sếp Tạ cãi vì chuyện gì, nhưng như thế thì cô nhường một chút .”
“...” Tại cô nhường Tạ Trì chứ! Anh thương giường, còn do tự chuốc lấy !
Trợ lý Trần: “ cô đang giận nhưng tức giận dễ nghẹn lắm, chúng vẫn nên nghĩ thoáng một chút.”
Kim Mê: “...”
Vậy mà trợ lý Trần khuyên khác.
Trợ lý Trần: “ mặt sếp Tạ xin cô một tiếng, chính cũng tức giận đến mức thoải mái còn gì, ngay cả bữa sáng cũng ăn luôn. Nếu cô hết giận thì giúp khuyên nhủ [đáng thương]. Sức khỏe bây giờ của sếp ăn cơm là [đáng thương].”
Kim Mê thấy Tạ Trì ăn sáng thì thật sự cũng mềm lòng một chút, nhưng cô nhanh nhớ lúc rời khỏi phòng của Tạ Trì để lời tuyên bố hùng hồn: “Sếp của các , chuyện của liên quan gì tới , cần quan tâm đến chuyện của . Vô cùng xin nhưng giúp [mỉm ].”
Trần Giác: “...”
Tạ Trì hổ là sếp của bọn họ, sếp tự lấy đá đập chân .
Trần Giác phiền cô nữa, Kim Mê xe tức giận thêm một lúc gửi tin nhắn cho trợ lý Tiểu Châu, bảo cô đợi chút nữa thì nhân tiện mang bữa sáng đến cho cô.
Mặc dù hôm nay Kim Mê cãi với Tạ Trì một trận nhưng cô cũng chút thu hoạch ngoài ý , bởi vì Kim Mê chuyện năm đó thể tránh liên quan đến nhà họ Vương.
Chỉ là Kim Mê với hai em nhà họ Vương chỉ tiếp xúc qua một ở du thuyền, mặc dù lúc cô thích hai , nhưng cô cũng nể mặt bọn họ và ăn cơm cùng mà. Chắc thể bởi vì cô rời giữa chừng nên bọn họ ghim trong lòng sát hại cô để thỏa mãn bản đó chứ?
Chuyện cũng quá bất thường , chắc chắn còn chi tiết nào đó cô bỏ qua mất. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Còn cả cái tên Đặng Chấn Văn , đầu tiên Kim Mê đến cái tên . cô phán đoán từ cuộc chuyện của Tạ Trì với cảnh sát thì là quan trọng nhất, khả năng là trong tay nắm giữ chứng cứ phạm tội của hai em nhà họ Vương.
Cô nghĩ tới đàn ông lạ mặt lẻn nhà lúc , liệu là Đặng Chấn Văn mà bọn họ ?
Lúc Kim Mê thấy hối hận, cô nên vội vàng cãi với Tạ Trì như , ít nhất cô cũng nên đợi khi hỏi rõ ràng thông tin của Đặng Chấn Văn mới cãi với !
Là do cô suy nghĩ thấu đáo.
hiện tại chuyện như , kể cả bây giờ cô mặt dày tìm Tạ Trì thì cũng chắc là sẽ đồng ý chuyện cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-49.html.]
Kim Mê với Tạ Trì cứ như thế mà chiến tranh lạnh, một chiến tranh lạnh là hai ngày.
Tâm trạng của Tạ Trì trong hai ngày thật sự , liên lụy đến cả điều dưỡng và vệ sĩ theo xung quanh cũng cẩn thận từng li từng tí, bọn họ sợ nếu cẩn thận chọc đến chỗ nào đó của Tạ Trì. Ngày tháng mà Trần Giác trải qua cũng là bao, dù Tạ Trì cũng còn trẻ, sức khỏe cũng hồi phục nhanh, mắt thể xuống giường , sức khỏe mà hơn một chút thì sẽ bắt đầu vội vàng việc.
Trong lúc ốm đau giường, dừng ít công việc, nhà họ Tạ cùng phía hội đồng quản trị vẫn luôn ngóng tình hình của , sợ Tạ Trì c.h.ế.t, mong Tạ Trì c.h.ế.t .
Cánh tay thương của Trần Giác ảnh hưởng đến cả xương khớp, lớp thạch cao tay còn gỡ thì xử lý công việc bằng máy tính , cho dù chỉ còn một cánh tay để gõ phím thì cũng gõ một bản báo cáo cho sếp của .
Điều dưỡng thấy dáng vẻ của Trần Giác cũng cảm thấy đáng thương, nhưng so với việc gõ bàn phím ở đây thì càng đối diện với gương mặt lạnh lùng của sếp nhà .
“Thưa sếp, hai ngày , là xin , nhận sai với cô Mạnh là việc sẽ qua thôi.” Trần Giác vẫn vì hôm hai cãi nhưng nếu cuộc chiến tranh lạnh mà kết thúc thì chịu khổ chịu nhọc đều là công ăn lương như bọn họ mà thôi: “Dù cô Mạnh cũng là phụ nữ, nhường cô chút .”
Tạ Trì cầm tài liệu trong tay, ngẩng đầu mà trả lời Trần Giác: “Việc qua lâu .”
Trần Giác: “…”
Vậy rốt cuộc là ai ngày nào cũng trưng bản mặt lạnh lùng giống như cả thế giới đều nợ tiền hả!
“Mau ch.óng sắp xếp một cuộc họp video, nếu vẫn lộ mặt thì phía hội đồng quản trị sẽ yên đấy.”
“… Vâng thưa sếp.” Mặc dù bây giờ sếp của bọn họ nắm giữ quyền hành lớn trong nhà họ Tạ, nhưng xung quanh đều là những lòng lang sói, chỉ cần tìm một chút cơ hội nào thì bọn họ cũng kéo Tạ Trì từ vị trí xuống.
Nghĩ đến đây, Trần Giác cảm thấy cô Mạnh nên cáu kỉnh với sếp như , việc ở bên ngoài thật sự gây phiền phức mà bây giờ ngay cả trong nhà cũng “cháy” nữa.
Mấy ngày nay Kim Mê vẫn luôn dồn hết tâm trí cho việc đóng phim ở trong đoàn phim mà nghĩ đến gì khác, vai diễn trong kịch bản của cô quan trọng, nếu cô thể đảm nhận vai diễn thì cả kịch bản đều sẽ sụp đổ.
Biểu hiện của Kim Mê vượt xa mong của đạo diễn, thậm chí ông còn cảm thấy cô hề giống đầu tiên đóng phim. Trên của Kim Mê sự ngây ngô, non trẻ của diễn viên mới, song ngược kỹ thuật diễn của cô vô cùng thuần thục, co giãn , ngay cả lời thoại đây Bùi Thận Tư phê bình thì trong thời gian tiến bộ vượt bậc.
Tất cả trong đoàn phim đều thấy biểu hiện của Kim Mê, trong lúc Vưu Tuyết chuyện với đạo diễn, còn nhắc tới kỹ thuật diễn của cô mang cho cô cảm giác như Kim Mê đang diễn.
Vưu Tuyết từng coi Kim Mê như đối thủ cạnh tranh một, mặc dù từng hợp tác với Kim Mê nào nhưng Vưu Tuyết từng lén nghiên cứu các tác phẩm của Kim Mê. Lúc Vưu Tuyết đối diễn cùng với Mạnh Xán Nhiên, cô phát hiện nhiều kỹ thuật diễn, thói quen diễn, thậm chí phương thức lý giải đối với nhân vật của cô khác gì Kim Mê.
Nếu bởi vì Kim Mê c.h.ế.t hai mươi năm thì Vưu Tuyết chắn chắn cho rằng Mạnh Xán Nhiên là học trò mà Kim Mê một tay đào tạo.
“Được , cảnh hôm nay đến đây là kết thúc, ngày mai sẽ ở trong nhà nữa.” Bởi vì tiến độ phim thật sự thuận lợi nên đạo diễn cho bọn họ nghỉ ngơi sớm.
Ngày mai bọn họ sẽ ở thành phố A lấy cảnh thực địa, nhân viên trong đoàn phim cũng cần ở khách sạn trong phim trường nữa, bọn họ về nhà thì thể về nhà, chỉ cần ngày hôm đúng giờ mặt ở phim trường là .
Kim Mê đương nhiên là về nhà, giường lớn đặt riêng của cô ngủ thoải mái hơn giường của khách sạn nhiều, hơn nữa Gia Quả vẫn đang ở nhà chờ cô.
“Về tài xế Lý sẽ phụ trách đưa đón chị đến phim trường, hàng ngày em chỉ cần chuẩn chạy xe bảo mẫu đến phim trường là .”
Kim Mê dặn dò vài điều với Tiểu Châu đang thu dọn đồ ở bên cạnh. Tiểu Châu cũng nghĩ nhiều, chỉ gật đầu đồng ý. Cô Mạnh Xán Nhiên là cô chủ của nhà họ Mạnh, trừ cô thì bên ngoài cô còn tài xế chuyên đưa đón, tài xế riêng như thì mỗi ngày Tiểu Châu chỉ cần tới lui phim trường với nhà ở là , vô hình trung cô cũng giảm bớt lượng công việc.
Đương nhiên Tiểu Châu sẽ thấy vui vẻ vì điều .
Kim Mê cầm lấy đồ của , đang chuẩn rời phim trường thì nhận tin nhắn mà Tạ Sơ Thời gửi đến cho cô.
Lần hai bọn họ nhắn tin cho , Tạ Sơ Thời vì chuyện của Ngô Thanh Thanh mà bóc phốt Tạ Trì với cô. Cách xa lâu như , cháu trai bỗng nhiên gửi tin nhắn cho cô, chỉ để cho cô đầu cô đang mọc cặp sừng dài mấy mét.
Kim Mê: “...”
“Bây giờ cô còn đang ở trong phòng của chú út em đây, mặc dù hai bọn họ là đang bàn chuyện công việc nhưng cửa phòng đóng, ai mà bọn họ gì ở bên trong chứ?”
Tạ Sơ Thời cực lực châm ngòi quan hệ giữa chú út với thím út của : “Nghe mấy hôm chị cãi với chú út của em ? Chuyện còn cho khác đục nước béo cò mà nhân cơ hội nhảy !”
“...” Rõ ràng là Kim Mê nhớ Tạ Sơ Thời cũng nổi tiếng, mà nổi tiếng thì đương nhiên bận rộn, tại từ sáng đến tối nhàn rỗi như thế ? Chắc là Hồng Như vẫn sắp xếp nhiều công việc cho Tạ Sơ Thời đây mà: “Hôm nay cũng thăm Tạ Trì ?”
Tạ Sơ Thời trả lời tin nhắn của cô: “ thế, ngờ em đúng lúc gặp Tô Mộng Phàm cũng đang ở đây, đến bây giờ em còn gặp chú út của em !”
Kim Mê cũng chút ấn tượng với Tô Mộng Phàm mà Tạ Sơ Thời nhắc đến.
Lúc ở Thiên Hạ Cư, ăn cơm với Tạ Trì chính là cô Tô nhỉ? Khi đó Kim Mê còn hiểu lầm Tô Mộng Phàm chính là tình trong mộng của Tạ Trì.
“Nói chừng đang thật sự bàn chuyện công việc thì , trẻ nhỏ như thì đừng ngóng linh tinh.” Kim Mê soạn xong tin nhắn thì lên xe của tài xế Lý.
Tin nhắn của Tạ Sơ Thời nhanh đến: “Tùy chị thôi, dù mọc sừng đầu cũng là em.”
Kim Mê: “...”
Cô trả lời Tạ Sơ Thời nữa, trực tiếp khóa điện thoại .
Tạ Sơ Thời dễ dàng gì mới về nhà cũ nên buổi tối chắc chắn ở ăn cơm. Tạ Sơ Thời sô pha, chơi game chờ ăn cơm, thấy tiếng bên ngoài một chiếc xe tới đây.
Tạ Sơ Thời theo bản năng ngó đầu thì thấy thím út của từ xe bước xuống.
Tinh thần của Tạ Sơ Thời lập tức nhạy bén, ha, ngoài mặt thì giả bộ thèm để ý, bây giờ còn thành thật qua đây ? Tốt quá , tối nay hóng hớt chuyện nữa .
Trần Giác từ tầng xuống, gặp Kim Mê đang nhà, sửng sốt một chút, lên phía hỏi: “Cô Mạnh, tự nhiên cô đến đây?”
Kim Mê còn kịp trả lời thì Tạ Sơ Thời chờ mà mở miệng: “Đương nhiên là đến đây bắt gian với đ.á.n.h ghen ! Chú út của ở trong phòng với Tô Mộng Phàm cả một buổi chiều đó!”
Trần Giác: “…”
Cậu Tạ thật đúng là sợ thiên hạ loạn mà! Đọc Full Tại Truyenfull.vn
“Cô Mạnh, cô đừng Tạ Sơ Thời bậy, cô Tô đang báo cáo công việc cho sếp thôi.” Trần Giác sợ hiểu lầm của hai còn giải quyết rõ ràng thì thêm một chuyện nữa, vội vàng giải thích với Kim Mê: “Hơn nữa gì chuyện cả một buổi chiều chứ? Rõ ràng cô mới trong phòng một lúc thôi mà!”
“Anh là trợ lý của chú út, đương nhiên sẽ giúp chú ! Thím út của thông minh như , sẽ các lừa gạt thế !”
Tạ Sơ Thời còn đang cố gắng hết sức để quạt gió thêm củi đám cháy, Kim Mê thấu tính toán trong lòng nhưng cô cũng hùa theo Tạ Sơ Thời náo loạn: “Hôm nay đến để bắt gian đ.á.n.h ghen gì cả, mà là bà nội gọi đến đây ăn cơm tối.”
Tạ Sơ Thời cam lòng : “Tới cũng tới , tiện tay bắt gian luôn chị!”
Trần Giác: “…”
Tới thì cũng tới còn thể dùng như đúng !
“Bắt gian cái gì cơ?” Giọng của Tạ Trì bỗng nhiên truyền xuống từ tầng, Kim Mê ngẩng đầu lên, cô thấy Tạ Trì mặc đồ ở nhà ở lan can, sắc mặt so với đó cũng lên ít.
Tạ Sơ Thời thấy Tạ Trì thì lập tức kinh sợ, nếu để chú út đang ở chỗ châm ngòi quan hệ vợ chồng của hai bọn họ thì Tạ Sơ Thời Tạ Trì sẽ dùng đến biện pháp nào để giải quyết : “Chú út, chú nhầm , chúng cháu đang thảo luận tối nay ăn cái gì mà!”