Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vết thương của Tạ Trì kỳ lạ, trong lòng Kim Mê quả thực ít nghi vấn, thế nhưng cô rõ bà nội chuyện : “Cháu trợ lý Trần rằng gặp vụ xả s.ú.n.g là do xui xẻo, nhưng cháu luôn cảm thấy phát s.ú.n.g dường như là nhắm bọn họ.”
Cô xong, bà nội Tạ Trì nhất thời phản ứng nhiều, chỉ nhấp một ngụm , đó dậy khỏi ghế: “Cháu ở đây chờ bà một chút.”
Kim Mê bà ngoài, bà định gì, nhưng nếu bà cụ bảo cô chờ ở đây thì cô sẽ kiên nhẫn chờ một lát.
Cô rót cho một tách nữa, mới uống nửa tách thì bà cụ .
“Cháu xem cái .” Bà đưa thứ đang cầm trong tay cho Kim Mê.
Đó là một cuốn sổ, như là dùng để vẽ vật thực, Kim Mê nhận lấy mở thì thấy một bức phác họa quen thuộc.
Trước đây cô từng thấy một bức phác họa trong phòng việc của Tạ Trì, bức tranh vẽ bóng lưng của một phụ nữ, cô vẫn luôn cho rằng đó là mối tình đầu của Tạ Trì, bây giờ cuối cùng cô cũng thấy khuôn mặt của con gái đó.
Chính là cô.
Nói cách khác, là cô của hai mươi năm , lúc cô còn là Kim Mê.
“Cái …” Cô lật thêm vài trang nữa thì phát hiện trong sổ là những bức phác họa như , kỹ thuật vẽ tính là xuất sắc, thậm chí một bức chỉ là vài nét b.út ít ỏi, giống như mới học đang luyện vẽ.
tất cả các bức vẽ đều là cô.
“Những bức … là Kim Mê?” Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên thôi sổ phác họa nữa mà về bà cụ ở phía đối diện: “Trước đây cháu Tạ Trì là fan của Kim Mê, ngờ…”
Thật đúng là fan chân chính ha.
Ánh trăng sáng của hóa là cô.
Cô tha thứ cho Tạ Trì vì dán tấm poster của lên. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
"Cháu cũng Kim Mê ?" Thấy cô thoáng qua nhận trong tranh là Kim Mê, trong lòng bà nội chút bất ngờ. Những bức đều do Tạ Trì vẽ khi mới bắt đầu học phác họa, đường nét và màu sáng tối đều ở mức trung bình, hình vẽ cũng giống lắm, nếu quen thuộc với Kim Mê thì lẽ nhận trong tranh chỉ trong nháy mắt.
Kim Mê : “Bức tranh ạ, tuy rằng vẻ vẫn thành thạo lắm nhưng phong thái của nhân vật nắm bắt , chỉ cần thoáng qua là thể nhận .”
Bà cụ nở nụ , cô : “Quả thực Tiểu Trì cũng chút tài năng bẩm sinh, lúc thầy giáo thật sự đ.á.n.h giá cao nó, thế nhưng nó chỉ coi đây như một sở thích, bận chuyện học hành nên cũng bỏ bê ít nhiều."
“Ồ, là ạ.” Kim Mê gật đầu, đó lật xem cuốn phác thảo trong tay: “ bà ơi, việc liên quan gì đến vụ xả s.ú.n.g ạ?”
Bà cụ gì, căn phòng chìm sự im lặng ngắn ngủi, bàn tay đang lướt qua cuốn phác thảo của Kim Mê bỗng nhiên dừng , cô đối diện: “Không đang điều tra chuyện của Kim Mê chứ ạ?”
Ánh mắt bà cụ đổi, bà vẫn đang do dự rốt cuộc nên chuyện cho cô , nhưng ngờ cô tự đoán : “Mấy năm bà mới rằng nó đang điều tra cái c.h.ế.t của Kim Mê, nó nước ngoài, bà còn hỏi chuyện nó, nhưng xét phản ứng của Trần Giác, chắc chắn đơn giản chỉ là bàn chuyện ăn.”
Kim Mê nhớ tới những lời Chử Anh Kiệt đó, đầu ngón tay cô như lạnh hơn một chút: “Anh tra gì ạ?”
Cô hãm hại năm đó là ai, nhưng nếu bọn họ thực sự ở nước ngoài, nghĩa là khả năng trong tay Tạ Trì thứ gì đó thể uy h**p họ.
Bản Tạ Trì cũng việc nguy hiểm nên từng nhắc đến chuyện với nhà. Trong tay nắm giữ đầu mối gì, bà cụ cũng rõ ràng lắm: “Nó bao giờ cho chúng chuyện , miệng Trần Giác cũng kín, hỏi cái gì cả. Bà lo nó sẽ rước họa nên mới để nó mau ch.óng kết hôn, nghĩ rằng nếu gia đình riêng của , trong lòng càng nhiều ràng buộc, nó sẽ chuyện nguy hiểm nữa.”
"..." Tâm trạng của Kim Mê chút phức tạp, nếu ngay cả cũng ngăn chuyện xảy thì Mạnh Xán Nhiên thể.
“Không ngờ vẫn xảy chuyện.” Điều mà bà cụ lo lắng nhất xảy . Bà nắm lấy tay Kim Mê, cô : "Bà thấy gần đây tình cảm giữa cháu và Tiểu Trì . Cháu cũng đấy, cháu hãy bà khuyên nhủ nó nhé."
Khóe môi Kim Mê mấp máy, cô nắm tay bà: "Được ạ, cháu cũng gặp nguy hiểm gì nữa."
Tuy rằng cô chuyện năm đó nhưng xét cho cùng đó là chuyện của cô, cô liên lụy tới Triệu Nghệ Nam, cô liên lụy đến Tạ Trì nữa, huống chi thể sẽ trả giá bằng mạng sống của .
Sau khi ăn tối xong, Kim Mê lên lầu xem Tạ Trì. Hiện tại Tạ Trì một ngày ba bữa đều chuyên nấu cơm nấu, đúng giờ sẽ đưa đến phòng , lúc Kim Mê đến tìm thì điều dưỡng mang khay đồ ăn của .
Kim Mê liếc , là Tạ Trì khẩu vị đơn giản là cảm thấy cơm của bệnh khó ăn nên khay còn dư gần một nửa.
Nhìn những món rau còn dư , chúng bỏ thực sự oan chút nào.
"Buổi tối chỉ ăn ít thôi ? Không đói ?" Cô về phía giường, đang dựa đầu giường. Lúc còn truyền dịch nữa, tinh thần cũng khá hơn một chút so với khi chiều, chỉ là sắc mặt vẫn tái nhợt.
Tạ Trì đầu cô, trả lời vấn đề của cô mà hỏi : “Buổi tối cô ăn gì ?”
Kim Mê xuống ghế, nhướng mày: “Ồ, ăn nhiều lắm, chắc .”
Tạ Trì: "..."
Anh nhẹ nhàng mím mím môi, tựa như hiểu: "Không diễn viên nữ các cô đều ăn uống điều độ ? Bây giờ cô vẫn đang phim đúng ? Ăn nhiều như sợ tăng cân ?"
“Không sợ.” Bộ dạng đắc ý của Kim Mê gợi đòn: “ phát hiện thể chất của dễ tăng cân, hơn nữa buổi tối còn tập thể d.ụ.c mà.”
"..." Tạ Trì đầu , mắt thấy lòng phiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-47.html.]
Kim Mê cảm thấy dáng vẻ của thú vị hơn nhiều so với vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày , cô nhịn bật : “Nếu ăn nhiều như thì chỉ cần dưỡng thương cho , sớm khỏe là .”
“ vốn gì nghiêm trọng cả, là do quá lên thôi.”
"... Anh trúng đạn mà còn nghiêm trọng? Anh thực sự mạo hiểm mạng sống của ?"
Tạ Trì nghiêng đầu như điều gì đó từ mặt cô: “Đây là chuyện ngoài ý thôi, là cô ai gì đó ?”
Kim Mê vốn khuyên đừng nên điều tra chuyện của cô nữa nhưng thấy sắc mặt lắm, cô bèn từ bỏ ý định: “Để ngày mai , hôm nay nghỉ ngơi .”
"... nghỉ ngơi cả ngày ." Vẻ mặt Tạ Trì bất đắc dĩ, thậm chí Kim Mê còn thể chút ý oán trách và nũng trong giọng của .
"Vậy cũng còn cách nào, bây giờ cơ thể cần nghỉ ngơi nhiều hơn." Kim Mê chợt nhớ đến bé mà cô gặp du thuyền, vẻ ngoài khi trưởng thành của bé thực sự trùng khớp với Tạ Trì của hiện tại.
Tạ Trì thấy cô đột nhiên chằm chằm , ánh mắt chất chứa một loại cảm xúc thể giải thích , vô thức lui : “Cô như gì?”
Lúc Kim Mê sờ lên cơ bụng của để ấn tượng sâu sắc trong lòng , khó trách lúc cảnh giác quá mức.
Kim Mê nhếch miệng, chút khinh thường : " thể gì hả? Cho dù gì thì cũng ."
Tạ Trì: "..."
"Khụ khụ…" Bởi vì cửa phòng đóng, quản gia ở cửa cố ý ho hai tiếng nhắc nhở bên trong: "Cô Mạnh, tối nay sắp xếp cho cô căn phòng ạ?"
Kim Mê bình tĩnh đầu , cô mà chút hổ nào: “Ồ, tối nay ngủ ở đây, thích ngủ chung với .”
Quản gia: "..."
Mối quan hệ giữa Tạ Trì và cô Mạnh thật đúng là đang tiến triển cực nhanh.
Ông tại chỗ Tạ Trì giường, thấy phản đối gì, bèn gật đầu : "Được, chúng giúp mợ chủ dọn đồ qua đây. ..."
" gì cơ?" Kim Mê tò mò ông .
Quản gia đưa tay lên che miệng, ho khan một tiếng: " cơ thể của chủ còn đang trong thời gian dưỡng bệnh, thể vận động mạnh."
Kim Mê: "..."
Cô nhếch môi, mỉm với quản gia: “Ông yên tâm , chủ Tạ Trì thích ngủ bình thường hơn.”
Quản gia sửng sốt một chút về phía Tạ Trì, trong mắt ông rõ ràng gì đó khác lạ.
Tạ Trì: "..."
Quản gia cung kính cúi chào hai rời , Kim Mê để gối của Tạ Trì sang một bên, chừa vị trí cho ngủ. Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Tuy chiếc giường cũng đủ cho hai nhưng lớn bằng chiếc giường đặt theo yêu cầu của Tạ Trì, nghĩ tới đây, Kim Mê nhớ đến chiếc giường lớn mới trong phòng : “Số tiền cho để giường rốt cuộc là vô ích, giường còn giao tới đoàn phim, lúc trở về lên ngủ một .”
Tạ Trì thấy cô vẻ tiếc nuối bèn : "Nếu cô ngủ giường đó thì thể bảo mang đến cho cô lắp một nữa."
“… Không cần .”
Trong lúc hai đang chuyện, giúp việc đưa quần áo và đồ vệ sinh cá nhân của Kim Mê tới, theo cùng cô còn bà nội.
Vừa khi quản gia tới đây, Kim Mê rõ ràng cảm thấy hề vấn đề gì, bây giờ đổi thành bà nội Tạ Trì, cô đột nhiên cảm thấy mất tự nhiên: "Bà nội, bà tìm chúng cháu việc gì ạ?"
Bà cụ mỉm bọn họ: "Không gì, bà chỉ tối nay Xán Nhiên ngủ ở đây nên mới tới xem thử thôi."
"..." Kim Mê ha ha, vén tóc qua bên tai như để giảm bớt sự hổ: "Nếu bà nội thấy tiện thì cháu sẽ ngủ ở căn phòng ạ."
"Không gì tiện cả, ở đây cùng Tiểu Trì, bà sẽ yên tâm hơn." Nụ mặt bà nội càng thêm ý vị sâu xa: " mà Tiểu Trì vẫn đang thương, cháu chú ý nhé."
"Vâng ạ ạ, tư thế ngủ của cháu ngoan lắm ạ!"
Tạ Trì xong bèn ngẩng đầu cô một cái, cô ngủ ngoan chỗ nào? Rõ ràng nhiều cô ngủ lăn lên mà.
cũng vạch trần cô mặt bà nội, bà dặn dò thêm vài câu rời khỏi phòng, còn quên giúp hai họ đóng cửa .
"Khụ, tắm đây." Kim Mê cầm lấy đồ bà nội đưa tới nhanh ch.óng bước phòng tắm.
Rõ ràng đây là đầu tiên hai ngủ chung giường, nhưng khi Tạ Trì thấy tiếng nước từ phòng tắm truyền , trái tim đập rộn lên.
Anh vô thức đặt tay lên trái tim , cảm nhận nhịp đập nhanh hơn rõ ràng lòng bàn tay.
Tuy rằng thừa nhận nhưng sự đổi là bởi vì Mạnh Xán Nhiên.
Giống như khi viên đạn găm cơ thể , cuối cùng nghĩ tới khi bất tỉnh dĩ nhiên cũng là cô.