Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Mê để trợ lý đưa cô đến thẳng nhà họ Tạ mà dừng giữa đường đổi sang xe của tài xế Lý.
Tuy Tiểu Châu cảm thấy khó hiểu nhưng cô cũng hỏi nhiều, chỉ về nhà theo lời Kim Mê bảo, hôm đến chỗ đón cô.
Trên đường lên núi, Kim Mê kiềm chế nổi, cô hỏi thăm tài xế Lý về tình huống của Tạ Trì nhưng chắc do đây là bí mật nên ông cũng rõ lắm.
Nếu hôm nay Kim Mê bảo tài xế Lý đưa cô đến nhà cũ của nhà họ Tạ thì ông cũng là sếp Tạ về nước.
Khác với đến nhà cũ lúc , bên ngoài tòa nhà nhiều vệ sĩ, xe của Kim Mê đến cổng ngăn . Sau khi cẩn thận xác nhận phận của xe, vệ sĩ liên lạc với trong nhà mới cho phép bọn họ .
Đợi đến khi xe dừng hẳn , Kim Mê mở cửa bước xuống xe, đúng lúc thấy Trần Giác đến đón cô.
Tay trái của Trần Giác bó thạch cao, mặt cũng dán băng gạc, Kim Mê thấy mà sửng sốt trong giây lát: “Trợ lý Trần cũng thương ?”
Vết thương mặt Trần Giác còn lành , lúc mở miệng chuyện, các cơ mặt cũng dịch chuyển theo thấy đau: “ chỉ vài vết thương nhỏ, là do bảo vệ sếp cẩn thận.”
Kim Mê nhất thời nên gì, Trần Giác chỉ là trợ lý của Tạ Trì, thẳng thì chỉ là nhân viên, công tác thôi mà thương đến như thê t.h.ả.m . Tạ Trì vẫn còn giường, suýt nữa nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là bản Trần Giác mà chừng những khác trong nhà họ Tạ cũng đều sẽ giận ch.ó đ.á.n.h mèo sang : “Chuyện trách , bây giờ Tạ Trì thế nào ?”
“Sếp đang nghỉ ngơi trong phòng, sức khỏe vẫn còn yếu, ban nãy xem thử thì thấy còn đang ngủ.” Trần Giác đưa Kim Mê trong thuật tình trạng của Tạ Trì cho cô : “Viên đạn b.ắ.n trúng chỗ nguy hiểm, vẫn cấp cứu kịp thời, mắt thì tình hình định.”
Trần Giác mấy lời vốn là để Kim Mê yên tâm nhưng nhắc đến đạn thì mà yên tâm cho : “Hai ngoài dẫn theo vệ sĩ ? Trị an nơi đó kém đến mà cũng dám sang đó bàn chuyện ăn?”
Ban nãy mới chỉ là ngoài cổng thôi mà bao nhiêu là vệ sĩ, cô tin Tạ Trì mang theo vệ sĩ nước ngoài.
Trần Giác khẽ mím môi, chọn chuyện thể với cô: “Vệ sĩ của chúng phép mang theo s.ú.n.g, bên họ cấm s.ú.n.g ống và chất gây nghiện nên chắc chắn an như ở trong nước, cũng do chúng xui xẻo mới gặp xả s.ú.n.g. Kẻ tình nghi cảnh sát bên đó bắt giữ, bọn họ là nghi ngờ là thành viên của tổ chức tội phạm nào đó, đây cũng đầu tiên bọn chúng thực hiện mấy vụ xả s.ú.n.g hàng loạt.”
Truyền thông trong nước thường đưa tin về các vụ xả s.ú.n.g ở nước ngoài, đúng là chuyện hiếm lạ gì, thậm chí còn dân mạng lấy nó trò đùa nhưng Kim Mê thể ngờ rằng một ngày Tạ Trì trở thành nhân vật chính.
“Dạo thấy ai đưa tin về vụ xả s.ú.n.g.” Cho dù gặp chuyện chỉ là một du khách bình thường thì cũng sẽ truyền thông đưa tin, huống chi là Tạ Trì? Anh nhiều vệ sĩ theo như , đây bình thường, tại viên đạn cố tình nhắm trúng ?
Kim Mê càng nghĩ càng thấy điều gì đó kỳ lạ trong chuyện . Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Trần Giác giải thích: “Tin tức là do chúng cố ý ngăn , phận của sếp Tạ đặc thù, chúng lo lắng nếu tin tức lộ sẽ cành đẻ cành con.”
Kim Mê : “Rốt cuộc thì sếp Tạ của các thù hằn với bao nhiêu thế?”
Trần Giác mím môi, trả lời, Kim Mê thấy thì cũng ép: “Xảy chuyện lớn như mà ai cho ?”
Trần Giác : “Sau khi sếp xảy chuyện, chúng giữ bí mật tin tức với khác, nước ngoài so với nước , chúng sợ xảy chuyện gì nên đợi sếp phẫu thuật xong, tình hình sức khỏe tương đối định thì lập tức bí mật sắp xếp máy bay đưa về nước. Chúng cũng đợi đến khi an xuất cảnh xong mới thông báo cho bà cụ.”
Tạ Trì vốn định giấu bà, sợ bà tuổi, chịu k*ch th*ch , nhưng xảy chuyện lớn như , ai dám giấu, huống chi bà cụ tham gia thì an của Tạ Trì cũng bảo đảm hơn.
Kim Mê nghĩ chuyện như chắc chắn càng ít càng nên cô cũng so đo thêm, Tạ Trì thể bình an về nước là : “Anh về mấy ngày ?”
“Hai ngày.” Trần Giác thấy hình như Kim Mê hề tức giận, nhưng vẫn sợ cô hiểu lầm nên giải thích thêm: “Sếp vốn định chờ sức khỏe hơn mới liên lạc với cô.”
Không ngờ cô gọi điện thoại đến để hỏi về tình hình của sếp, thật Trần Giác thấy bất ngờ.
Trước dù mười ngày nửa tháng gặp sếp thì Mạnh Xán Nhiên cũng chẳng thèm hỏi một câu, chẳng qua là một tuần liên lạc mà cô sốt ruột ?
Xem tình cảm của hai đúng là bước tiến lớn.
Trong lúc chuyện, bọn họ đến phòng Tạ Trì, cửa còn vệ sĩ đang gác, thấy là Trần Giác nên đó mới ngăn cản.
“Sếp Tạ đang ở bên trong, cô , nhưng lẽ vẫn đang ngủ.”
“Được, xem thế nào .” Kim Mê đẩy cửa , cô tới đây, bà nội xếp phòng khác cho cô ở, nên cô căn phòng bao giờ.
Phong cách trang trí phòng của Tạ Trì thống nhất, vẫn là những màu sắc đơn điệu và phong cách tối giản như cũ. Có lẽ vì đây là nơi ở khi còn học nên trong phòng nhiều đồ vật nhỏ hơn hẳn nhà tân hôn của bọn họ.
Bây giờ Kim Mê tâm trạng tham quan, cô thẳng đến chỗ chiếc giường lớn ngay giữa phòng. Tạ Trì giữa giường, tay còn cắm kim truyền dịch.
Sắc mặt trắng nhợt vì bệnh tật, dù nhắm mắt nhưng đôi lông mày vẫn nhăn , dường như ngủ mà vẫn chẳng thể thả lỏng.
Kim Mê ngờ mới chỉ gặp một thời gian mà thành như , cô xuống chiếc ghế cạnh mép giường, cầm lấy bàn tay .
Các khớp xương bàn tay Tạ Trì rõ ràng, đầu ngón tay lạnh lẽo, Kim Mê dậy giúp chỉnh chăn, bỗng cô thấy lông mi Tạ Trì rung rung.
Cô dừng động tác, khom lưng kỹ chút biến hóa nho nhỏ: “Tạ Trì?”
Hình như thấy tiếng cô gọi, lông mi Tạ Trì rung rung, từ từ mở mắt. Lúc thấy Kim Mê, còn ngây trong chốc lát, giống như hiểu vì cô xuất hiện ở đây. Một lát , khẽ cất tiếng hỏi, giọng khàn khàn: “Sao cô ở đây?”
“Anh còn hổ mà hỏi hả?” Kim Mê cầm lấy cốc nước gần đó, thấy nước vẫn còn ấm bèn đưa cốc đến bên miệng Tạ Trì: “Anh uống ít nước ?”
Tạ Trì ngậm ống hút, uống hai ngụm nước hỏi: “Cô vẫn trả lời câu hỏi của .”
“…” Kim Mê cạn lời, cô đặt cốc nước về vị trí cũ đầu giường, đó xuống ghế: “Anh mất liên lạc suốt một tuần, nếu vẫn tìm thấy chắc báo cảnh sát quá.”
Cô thẳng là Trần Giác cho cô nhưng Tạ Trì vẫn tự đoán : “Cô hỏi Trần Giác ? bảo là đợi một thời gian hãy liên lạc với cô …”
“Sao đợi sang năm liên lạc luôn ?”
“…”
Tạ Trì mím môi, lên tiếng, Kim Mê nể tình vẫn còn là bệnh nhân nên quyết định nhường : “Anh thấy thế nào ?”
“Không việc gì, c.h.ế.t .”
“…” Anh đúng là coi nhẹ sống c.h.ế.t quá ha: “Không bảo nhà phong thủy , còn gặp chuyện ?”
Tạ Trì trả lời, xả s.ú.n.g chuyện ngoài ý , khả năng cao mục đích của nó chính là . Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Người c.h.ế.t chắc chắn ai khác ngoài hai em nhà họ Vương, bọn họ càng cuống cuồng càng chứng tỏ tìm đúng hướng.
định mấy việc với Kim Mê, cô ít thì sẽ an hơn.
phản ứng của càng Kim Mê cảm thấy trong chuyện gì đó cô , chuyến nước ngoài của thật sự chỉ đơn giản là để bàn chuyện ăn thôi ?
“Xán Nhiên đến ?”
Bà nội bước phòng, Kim Mê thấy bà bèn vội vàng bước lên đỡ: “Bà nội, dạo bà khỏe ạ?”
“Bà vẫn khỏe.” Bà Tạ vỗ vỗ mu bàn tay cô, mắt Tạ Trì giường bệnh: “Nghe thời gian cháu vẫn luôn ở trong đoàn phim phim, hôm nay là dành riêng thời gian để tới đây ?”
“Vâng, cháu xin đạo diễn cho nghỉ, ngày mai cháu về đoàn phim.” Kim Mê đỡ bà xuống ghế: “Sức khỏe của Tạ Trì khôi phục thế nào ạ?”
“Bác sĩ bảo vết thương khôi phục , qua mấy ngày nữa hẳn là thể xuống giường , cháu đừng lo lắng quá.”
“Vậy thì quá ạ, bà cũng chú ý sức khỏe nhé.” Kim Mê dám nghĩ đến cảnh lúc bà cụ Tạ Trì b.ắ.n, bà gánh vác chuyện như thế nào.
“Yên tâm.” Bà nội vỗ tay cô, lúc hai đến nhà cũ ăn cơm, Tạ Trì còn bảo ly hôn, kết quả lâu , bọn họ những ly hôn, thậm chí còn càng thiết gắn bó hơn .
Trước đó bà ấn tượng với đứa cháu dâu nhưng hai gặp gần đây bà cảm thấy càng càng thuận mắt: “Nếu tới thì tối nay cháu cứ ở đây , buổi tối cùng ăn cơm.”
“Vâng ạ.”
“Vậy cháu cứ chuyện với Tiểu Trì tiếp , bà quấy rầy hai thanh niên nữa.” Bà cụ thấy Tạ Trì việc gì thì dậy rời , khi đóng cửa, Kim Mê về cạnh mép giường.
“Anh ngủ thêm một lát ?” Cô thấy mặt Tạ Trì quầng thâm mắt nhàn nhạt, chắc chắn là dạo ngủ ngon.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-46.html.]
là Tạ Trì thấy buồn ngủ, gật đầu nhắm mắt .
Kim Mê chờ ngủ mới dậy, quanh phòng của . Tạ Trì luôn bản là fan của Kim Mê, nhưng thấy dán poster của Kim Mê trong phòng, trong ngăn tủ một quả bóng rổ ký tên, vẻ trân trọng.
Kim Mê chữ ký quả bóng rổ, cô nhận bản ngôi bóng rổ đó là ai nên còn hứng thú với quả bóng rổ nữa. Bên cạnh tủ là một giá sách nhỏ, thiết kế trông , hình như giá sách là mấy quyển sách Tạ Trì khi ngủ, dễ hiểu hơn mấy quyển sách trong phòng việc cô thấy lúc nhiều.
Giữa mấy quyển sách một quyển album, trông bắt mắt, Kim Mê tò mò lấy album mở xem.
Trang đầu tiên là ảnh một em bé mới sinh quấn bằng vải trắng, bên cạnh tên và ngày sinh của , còn cân nặng lúc mới đời.
“Ồ, lúc mới sinh trông mắt tròn sáng.” Kim Mê thích thú xem tiếp, đây hẳn là album ảnh mà ba Tạ Trì cho , ảnh chụp sắp xếp theo thứ tự thời gian, vài tấm ảnh còn ghi chú bằng b.út màu ở bên cạnh.
Có thể thấy đây là đứa trẻ lớn lên tình yêu thương của ba .
“Lúc nhỏ rõ đáng yêu, lớn lên mặt lạnh như tiền thế ?” Kim Mê nhỏ giọng thầm, đó cô lật đến ảnh Tạ Trì năm tám tuổi.
Cô bé ôm quả bóng rổ trong ảnh, đầu óc vang lên cái ầm.
Cô vẫn nhớ bé .
Cô gặp bé ở du thuyền khi cô xảy chuyện.
Mắt Kim Mê tấm ảnh, đầu ngón tay đang đặt album khẽ run.
Cô lấy ảnh khỏi album, trong mắt thoáng vẻ tưởng tượng nổi. Đối với bé ảnh hai mươi năm năm trôi qua, nhưng đối với Kim Mê mà thì đó mới chỉ là chuyện lâu đây.
Sau khi thành buổi diễn ở nước ngoài, cô lên chiếc du thuyền xa hoa để về nước.
Vốn dĩ cô thể máy bay về nhưng công ty du thuyền nhiệt tình mời cô lên du thuyền của họ để về nước, bọn họ chỉ miễn phí chi tiêu của cô và Triệu Nghệ Nam mà còn cho cô cả bản quy hoạch hành trình du lịch hấp dẫn.
Lúc Kim Mê mới thành chuyến lưu diễn, cô tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi, tuy tốc độ của du thuyền chậm, giữa đường còn sẽ ngừng ở mấy cảng biển khác , nhưng lúc thể xem như đây là một chuyến du lịch thăm thú.
Sau khi Triệu Nghệ Nam bàn bạc với công ty, bọn họ đồng ý cho cô nghỉ phép một thời gian, nên hai bọn cô cùng bước lên du thuyền.
Đây vốn là tuyến đường cao cấp, nên hành khách du thuyền đa phần đều là những giàu hoặc là quyền, tuy lúc ở thuyền Kim Mê gặp một vài hâm mộ nhưng đều giữ chừng mực.
Cô gặp bé hành lang khi thuyền cập bến.
Trên đường từ nhà ăn về, cô thấy bé xổm mặt đất, đầu gối còn đang chảy m.á.u, vẻ thương khá nặng. chỉ cau mày ở đó, hề la hét lóc.
“Em lên ?” Kim Mê bước qua, dừng mặt . Cậu bé ngẩng đầu, ngây cô.
Kim Mê quen với biểu cảm của khi sắc của cô mê hoặc, mặc dù đối phương vẫn chỉ là đứa trẻ, Kim Mê vẫn thấy vui mừng vì ánh mắt bất ngờ và kinh ngạc của .
“Em chị ?” Kim Mê vén tóc, đó đỡ bé dậy: “Ba em , chị dẫn em tìm họ nhé?”
Cậu dậy bằng một chân, nên thể vịn Kim Mê: “Em cãi với ba , em tìm bọn họ.”
“…” Kim Mê cạn lời, quần áo thì vẻ như bé là chủ nhỏ của nhà nào đó, nên tính tình khó chiều cũng dễ hiểu: “Vậy em về phòng chị , chỗ chị hộp y tế, để chị bôi t.h.u.ố.c cho em.”
Cậu bé vẫn im nhúc nhích, Kim Mê cúi đầu , khẽ: “Em chị là ai mà ? Chị là Kim Mê, chị bắt cóc em đem bán .”
“…” Cậu bé im lặng một lát, đó rút tay khỏi tay cô: “Em tự .”
“Được, phòng chị ở ngay thôi, em theo chị.” Cô đỡ chủ nhỏ nữa mà về hướng phòng . Tới cửa, cô đầu , bé vẫn đang cô.
Cô mở cửa, để : “Chị lấy hộp y tế, em sô pha đợi chị một lát nhé.”
Kim Mê trong lấy đồ, lúc thì thấy đang ngẩn tấm poster bàn.
“Đây là poster của chị, thế, em thích nó ?” Kim Mê đặt hộp y tế lên bàn, cô cầm b.út bàn lên ký tên cái “roẹt” poster: “Tặng em .”
Cậu bé ngẩn , Kim Mê gói kỹ tấm poster đưa cho , đó cô lấy cồn khỏi hộp y tế: “Để chị khử trùng cầm m.á.u cho em , nếu miệng vết thương quá sâu thì tìm bác sĩ để bác sĩ khâu cho em mới .”
Trên du thuyền bác sĩ nhưng Kim Mê đến đó bao giờ, họ khâu vết thương .
“Không cần, em chỉ thương ngoài da thôi.”
Cậu bé với vẻ thoải mái, Kim Mê xổm sô pha, cô một cái lấy bông thấm chút cồn y tế, lau m.á.u đầu gối .
Cậu bé đau đến mức “xuýt” lên một tiếng, Kim Mê thu tay, cong môi với : “Giờ mới chứ, đau thì cứ thẳng, chị em mà.”
“…”
“À, chị kẹo .” Kim Mê thò tay xuống chiếc đĩa bàn, bốc một nắm kẹo nhân trái cây: “Đây đều là kẹo chị mua ở nước ngoài, ăn ngon lắm đấy, em chọn cái nào em thích .”
Ban đầu chịu lấy, đó lẽ là cảm thấy bôi t.h.u.ố.c đau đau nên chọn lấy một viên, bóc cho miệng.
“Được , m.á.u chảy nữa.” là vết thương của bé sâu, cô chỉ cần lấy băng cá nhân dán lên miệng vết thương là xong việc: “ an nhất thì em cứ bảo ba đưa em đến phòng y tế khám thử xem .”
Cậu bé ngậm kẹo trong miệng, cúi đầu băng cá nhân đầu gối .
Trên băng cá nhân hình mèo Hello Kitty to, hơn nữa nó còn màu hồng nhạt.
“Sao thế, em thích ?” Kim Mê sắp xếp hộp y tế, đó cô dậy, xuống sô pha: “Chị mà còn dùng đấy, em hời nhé.”
Cậu bé mím môi, lên tiếng, lúc bên ngoài tiếng gõ cửa, Kim Mê dậy mở cửa .
Người đến là một vị giám đốc mặc quần áo công sở, thấy Kim Mê, hỏi cô: “Chào cô Kim, giúp gì cho cô ?”
Lúc Kim Mê trong lấy hộp y tế, cô còn thuận tay gọi phục vụ phòng, ngờ bọn họ gọi giám đốc đến. như cũng , giám đốc trông vẻ đáng tin: “Trên thuyền ai lạc mất trẻ con ? Ban nãy nhặt một bé ở hành lang.”
Giám đốc: “…”
Cậu bé: “…”
Giám đốc thoáng qua đứa bé trong phòng, lập tức nhận đó là ai: “Đây là con trai cô Hoàng, ban nãy cô cũng gọi điện hỏi chúng .”
“Vậy là , mau đưa thằng bé đến chỗ ba nó .” Kim Mê nhớ kỹ tên giám đốc, đó mới đầu với bé: “Em đừng giận dỗi nữa, ba tìm thấy em nên chắc hẳn là giờ họ đang sốt ruột lắm.”
Cậu bé vẻ mấy tình nguyện, nhưng vẫn dậy, lúc còn quên cầm theo tấm poster mà Kim Mê cho .
Không lâu , du thuyền cập bờ, Kim Mê cũng gặp nữa.
Ai mà ngờ bé đó là Tạ Trì???
Gió bão cuồn cuộn trong lòng Kim Mê, bé cô gặp lâu chỉ chớp mắt lớn hơn cả cô, hơn nữa còn lắc trở thành chồng của cô.
… Sốc quá trời.
Vậy là vì gặp đó mà Tạ Trì trở thành fan của cô? Đọc Full Tại Truyenfull.vn
dán poster cô cho trong phòng! Cái đồ fan giả nhà !
Vừa nghĩ đến đây thì điều dưỡng gõ cửa, cô giúp Tạ Trì đổi túi truyền dịch. Kim Mê hỏi cô về tình hình sức khỏe của Tạ Trì, điều dưỡng trả lời khác mấy với những gì bà nội , lúc Kim Mê mới yên tâm, cô khỏi phòng cùng với cô .
Cô phòng khách, thấy bà cụ nên xuống uống cùng bà: “Bà ơi, cháu chuyện hỏi bà ạ.”
Kim Mê bà cụ đang đối diện , cô ấp úng, cô lời lẽ đường đột nhưng chuyện cô vẫn rõ ràng.
Dường như bà cô sẽ hỏi, biểu cảm của bà trông hề bất ngờ: “Cháu hỏi rốt cuộc tại Tiểu Trì thương ?”