Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Kế tiếp, bàn cơm im lặng hơn nhiều, gia đình bác cả kiếm chuyện gây sự, ngay cả thức ăn cũng trở nên hợp khẩu vị hơn.

Ăn cơm xong, Kim Mê vẫn quên về phòng ngủ của xé hết poster của Thẩm Thịnh Tinh xuống, đó tìm một chiếc chậu sứ lớn, đốt cháy bộ đống poster đó mặt Tạ Trì.

Nhìn ánh lửa cháy hừng hực trong chậu, Tạ Trì một câu như thể bâng quơ: “ thấy trong đống poster , nhiều tấm đều chữ ký của chính chủ, cô thật sự nỡ đốt cháy chúng ?”

“Có gì nỡ? Không đốt cháy hết còn thấy xúi quẩy chứ.” Kim Mê trả lời hề do dự, thậm chí trông vẻ mặt như thể chỉ giẫm lên đống poster mấy phát cho bõ ghét.

Tạ Trì im lặng chứng kiến cảnh .

Khi fan hâm mộ lưng với idol mà từng theo đuổi, thật sự bạc tình.

Đốt poster xong, cuối cùng Kim Mê cũng thành sứ mệnh, chuẩn theo Tạ Trì về nhà. Trước khi rời , ba Mạnh Mạnh kéo hai vợ chồng thì thầm một lát, tổng kết thì chỉ một mục đích chính: “Hai đứa cưới lâu , cũng đến lúc nên sinh một đứa con.”

“…” Kim Mê ngờ khi rời , ba còn tung tuyệt chiêu . Cô mỉm về phía ông trai đang bên cạnh xem kịch vui, chỉ giới thiệu với ba Mạnh Mạnh: “Ba , hãy mà xem, tên là Mạnh Văn Bác, năm nay 27 tuổi, độc cưới vợ. Ba cứ lo cho .”

Mạnh Văn Bác: “…”

Nếu thì nên cách xa hơn một chút mới đúng.

Mặc dù Kim Mê kéo Mạnh Văn Bác c.h.ế.t chùm nhưng Mạnh dễ lừa gạt như . Trước khi Kim Mê lên xe, bà vẫn kéo tay cô dặn dò: “Không giục con , chẳng qua khi nào con và Tạ Trì một đứa con thì con mới thể giữ c.h.ặ.t c.h.â.n .”

“… Mẹ, tác dụng gì .” Kim Mê nắm tay Mạnh, ngược khuyên nhủ bà : “Chỉ cần quyết tâm ly dị thì dù con vẫn ly dị bình thường, hơn nữa dắt theo một đứa con riêng thì sẽ khó mà bước nữa.”

Mẹ Mạnh: “…”

“Đi ?” Tạ Trì trong xe cuối cùng cũng lên tiếng hỏi một câu. Kim Mê buông tay Mạnh , thêm lời nào với bà mà vội vàng xe.

Trong bóng đêm, chiếc xe chậm rãi chạy khỏi hoa viên nhà họ Mạnh. Nhìn tòa nhà của nhà họ Mạnh càng ngày càng xa, Kim Mê khỏi thở phào nhẹ nhõm một .

“Không ngờ cô bắt đầu suy xét đến chuyện bước nữa đấy nhỉ.” Tạ Trì bỗng tuôn một câu như , rõ lúc đang cảm xúc như thế nào.

Kim Mê khỏi giật , nghĩ đến chuyện những gì với Mạnh đều Tạ Trì hết, cô cũng hổ: “Thì là để hù dọa mà. Chứ thì chẳng lẽ thật sự định sinh một đứa con với ?”

Khóe miệng Tạ Trì nhúc nhích, cuối cùng vẫn đáp một lời.

Kim Mê nghiêng , nghĩ rằng rõ ràng chuyện tối nay: “ nhé, bức tượng khắc đá kêu mua nhé, bắt trả tiền đấy.”

“…” Tạ Trì khẽ khẩy một tiếng, giọng trào phúng: “Đường đường là thiên kim nhà họ Mạnh, thế mà ngay cả mấy đồng bạc lẻ cũng đòi tính toán chi li ?”

“Anh đừng hòng hù dọa . Thứ thấy đắt tiền, chuyện chỉ cần ‘mấy đồng bạc lẻ’?” Nói đoạn, Kim Mê thầm nghĩ tối nay Tạ Trì giúp đỡ , như thì vẻ hợp với đạo , bèn lấp l**m: “Tất nhiên, cảm ơn vì hôm nay giúp . Nếu cần sự giúp đỡ của , mà giúp thì nhất định sẽ giúp hết sức !”

Tạ Trì liếc cô một phát: “Cô thể giúp chuyện gì?”

“… cho , đừng coi thường khác nhé. Biết sẽ việc gì đó cần giúp thì ?!” Lời kiểu gì cũng giống như đang hứa suông, suy nghĩ một lát, Kim Mê quyết định vẫn nên bày một chút thành ý: “Hay là mời ăn bữa tối?”

“…” Tạ Trì nhếch mép cô: “Cô hào phóng gớm nhỉ.”

“… Thế… Thế thì cho phòng ngủ thêm một đêm nữa ? Lần sờ cơ bụng của nữa, cần tiền!”

Trần Giác lái xe ở ghế suýt nữa thì cầm trượt vô lăng.

Ban đầu còn chăm chú lắng sếp Tạ nhà họ cãi với cô Mạnh như hai đứa học sinh tiểu học hăng say, ngờ cãi qua cãi , cuối cùng lòi nội dung gây k*ch th*ch cỡ !

Anh sai , đây là cãi như học sinh tiểu học, đây là trận cãi của trưởng thành từ mười tám tuổi trở lên!

Sắc mặt Tạ Trì đổi. Anh lơ đễnh liếc Trần Giác đang lái xe đằng , thấy Trần Giác ưỡn thẳng lưng, chăm chú đằng , vẻ vô cùng chính trực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-37.html.]

Thấy lời nào, Kim Mê còn tưởng hài lòng nên cho thêm một chút ưu đãi: “Thế thì hai đêm , tối đa là ba đêm, thể nhiều hơn.”

Trần Giác – vô cùng chính trực: “…”

Tạ Trì vốn thảo luận về chủ đề mặt Trần Giác nhưng thể thừa nhận rằng, lời đề nghị của Kim Mê sức hấp dẫn: “Ba đêm thì nhưng cô ngủ cùng .”

Kim Mê: “…”

Anh voi đòi tiên đấy nhé.:)

“Chẳng thích chiếc giường trong phòng của ? Thế thì cứ ngủ ở phòng , thu tiền .”

Trần Giác – vô cùng chính trực, bây giờ thật sự tài nào chính trực nổi nữa. Thì … thì sếp tổng của họ quan hệ như với cô Mạnh ư!

Quả nhiên cuối cùng sếp tổng vẫn gục ngã sắc !

“Yên tâm, sẽ , giống như hai thôi.” Tạ Trì thêm: “Cô chỉ cần ngủ bên cạnh .”

Nội tâm Trần Giác bắt đầu cháy hừng hực. Đừng tin lời ma quỷ của sếp cô Mạnh ơi, thế khác nào đám đàn ông luôn miệng kêu “ chỉ cọ bên ngoài chứ ”!

Trải qua một phen suy tính , Kim Mê ghế bèn gật đầu: “OK.”

Trần Giác: “…”

Cô Mạnh vẫn quá trẻ tuổi, hiểu bản chất của đàn ông.

Bởi vì tối nay hai ăn cơm ở nhà họ Mạnh, chậm trễ thời gian nên buổi tối, quản gia dẫn Gia Quả ngoài dạo. Lúc đêm khuya thanh vắng, Kim Mê và Tạ Trì cuối cùng cũng về nhà, Gia Quả vốn ngủ giờ tỉnh giấc, nức nở xông về phía hai .

“Gia Quả to xác cỡ nũng.” Kim Mê cửa, thành thạo v**t v* lông ch.ó. Dạo gần đây cô và Gia Quả chung sống với nên quen thuộc, cách v**t v* hề thua kém Tạ Trì chút nào.

Tạ Trì dép trong nhà, cũng khom lưng xoa đầu Gia Quả: “Được , ngủ thôi.”

“Gâu.” Gia Quả vẫn chạy theo , dường như ngủ.

Tạ Trì nuôi Gia Quả gần hai năm, cực kỳ hiểu tập tính của nó. Ngoại trừ nũng thích vẻ dễ thương, chú ch.ó còn bám , buổi tối cứ đòi khác ngủ cùng nó.

Trước Tạ Trì cũng từng cho nó lên giường ngủ với , giường của rộng, cho Gia Quả ngủ chung vẫn dư chỗ.

đêm nay .

“Ngoan ngoãn về phòng ngủ . Đêm nay ba ngủ chung với của con.”

Tạ Trì dứt lời, Kim Mê bên cạnh chợt cứng đờ.

? là cô đồng ý đêm nay sẽ ngủ chung với nhưng lời thốt từ miệng , vẻ là lạ thế nhỉ?

Quản gia và dì Chu bên cạnh cũng ngây ngẩn cả . Sức công phá của câu đối với họ chẳng thua kém Kim Mê chút nào. ngẫm thì đây đầu tiên chủ và mợ chủ ngủ cùng , về chừng chuyện như sẽ xảy càng ngày càng nhiều, họ mau ch.óng thích nghi mới .

Thế là hai bình tĩnh yên tại chỗ, chỉ Kim Mê mặt đỏ như gấc chín.

Tạ Trì nhận thấy sự đổi của cô. Lần cô v**t v* cơ bụng của to gan, thậm chí còn mượn chuyện đó để đe dọa tham gia bữa tiệc gia đình của nhà họ Mạnh, còn tưởng cô hổ là gì. Hóa cô cũng thẹn thùng ?

Tạ Trì dậy, kêu quản gia dắt Gia Quả về phòng riêng của nó, đó cố ý gần Kim Mê một chút, còn khom lưng để nhân nhượng cho chiều cao của cô: “Sao cô vẫn còn ngây đó? Về phòng tắm rửa , bây giờ ngủ.”

Dì Chu bên cạnh chỉ buông mắt chằm chằm sàn nhà, giả vờ như thấy gì hết. Vợ chồng trẻ tuổi, đúng là thời điểm nồng nhiệt như lửa.

 

 

Loading...