Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

để Kim Mê tham gia cuộc thi xem đổi ấn tượng về cô. Giờ đây chỉ kỹ năng diễn xuất của cô công nhận mà mức độ nổi tiếng mà cô nhận còn cao hơn nhiều so với những gì cô mong đợi ban đầu, vượt mức yêu cầu nhiệm vụ đề .

Trong tình huống , việc loại còn quan trọng với bọn họ nữa .

Kim Mê vẫn đang chải tóc, bên trong đạo cụ m.á.u giả thêm đường nên dính, mặc dù mặt lau sạch nhưng tóc vẫn xử lý hết, bây giờ cô chỉ mau ch.óng về nhà gội đầu: “Em tiếp tục tham gia cũng còn ý nghĩa gì nữa, về vẫn đối đầu với Ngô Thanh Thanh, lúc đó chúng xử lý thế nào?”

Triệu Nghệ Nam gật đầu, ý của cô cũng giống : “Vậy sẽ thương lượng với tổ chương trình về việc rút lui khỏi cuộc thi."

“Được , thế em về nhà gội đầu nhé, khó chịu quá mất.”

“Ừm… Về phần công việc sắp tới thì ngày mai chúng đến phòng việc .”

“Được.” Kim Mê dọn dẹp đơn giản đồ đạc để lái xe tới đón. Trên đường cô vẫn đang chải tóc, ước gì thể lấy một chai nước khoáng đổ lên đầu.

Trong lúc cô đang thật sự như thì tiếng chuông điện thoại lập tức cắt ngang.

Kim Mê cầm điện thoại lên và chìm yên lặng khi thấy chữ “Mẹ” hiển thị màn hình.

Người chắc chắn cô, cô to gan tới mức lưu tên của Phan Tuệ Chân trong danh bạ là . Người “ chắc chắn là của Mạnh Xán Nhiên .

Kim Mê thể thừa nhận rằng bây giờ cô đang hoảng sợ, cô trí nhớ của Mạnh Xán Nhiên, cũng hiểu gì về , gì với bà .

Tiếng chuông điện thoại vẫn đang kêu vang giống như giục giã cô, càng càng thấy cuống, vì Kim Mê hít một thật sâu bắt máy: “Mẹ ạ?”

“Xán Nhiên .” Giọng của từ trong điện thoại vang lên, giọng phần khá dịu dàng hiến Kim Mê thoáng nhẹ nhõm: “Mẹ với ba con về nước từ hai ngày .”

“À ạ, ba nghỉ ngơi cho khỏe nhé ạ.” Cô vợ chồng nhà họ Mạnh nước ngoài để công tác là du lịch nên dám nhiều, chỉ thể mấy câu quá sâu vấn đề.

Ở đầu dây bên Mạnh lên tiếng hỏi cô: “Dạo con thế nào ? Sức khỏe vẫn chứ hả?”

“Con ạ, con khỏe lắm, ba cần lo lắng cho con .”

“Vậy thì .” Mẹ Mạnh đến đó thì yên lặng, dường như tiếp theo nên mở lời thế nào: “Ngày mai nhà họ Mạnh một bữa ăn trong gia đình, ăn ở nhà ông nội của con và tất cả đều tới, con… Mẹ con với ông nội hòa hợp nhưng con vẫn nên .”

“Bữa ăn trong gia đình ạ?” Kim Mê thật sự bó tay tập, vấn đề là mối quan hệ giữa cô và ông nội mà là cô một ai trong nhà họ Mạnh cả, ngày mai cô thể giả vờ mất trí nhớ trời?

“Ừm, đều là nhà cả, con nhớ bảo Tạ Trì đến cùng nhé.”

Kim Mê: “...”

Bữa cơm nhà họ Mạnh thì cần mời một nhà họ Tạ tới .

“Được ạ.” Bên điện thoại, Kim Mê gật đầu : “ mà tổng giám đốc Tạ, ý con là Tạ Trì cũng bận bịu nhiều việc lắm, rảnh nữa.”

“Không rảnh cũng ăn cơm chứ?” Mẹ Mạnh thấy cô tìm lý do nên giọng nghiêm túc hơn nãy nhiều: “Chuyện của con với Thẩm Thịnh Tinh gây xôn xao lớn như , con nghĩ ông nội con đấy ? Nếu ngày mai mà Tạ Trì đến thì cái tin vợ chồng các con bất hòa càng chắc chắn hơn đấy, ông nội con kiểu gì cũng giận cho xem. Thôi nhiều lời, ngày mai dù thế nào con cũng đưa Tạ Trì tới.”

Kim Mê: “...”

mà từ sự cố bất ngờ buổi sáng hôm đó thì hai ngày nay cô gặp Tạ Trì .

“Con sẽ cố gắng…”

“Không gì hết, nhất định cùng .”

“Dạ…” Kim Mê mệt mỏi cúp máy thở dài một .

Thật sự cô hề xen chuyện của nhà họ Mạnh chút nào cả, nhưng bây giờ cô dùng phận của Mạnh Xán Nhiên nên thể nào phủi sạch mối quan hệ với gia đình họ. Ngày mai mà tới nhà họ Mạnh thì khác nào dê miệng cọp hết… Không , nhất định Tạ Trì , ở đó thì ít nhất cũng đỡ khiến cô thành đầu sóng ngọn gió, thể để cô xông đầm rồng hang hổ một .

Nghĩ đến đó, Kim Mê vô thức cau mày.

Từ bao giờ cô thể tin tưởng Tạ Trì như nhỉ?

Ở nhà họ Mạnh lạ lẫm, duy nhất thể mang cảm giác an cho cô là Tạ Trì.

Sau khi về tới nhà, việc đầu tiên mà Kim Mê giải quyết là về phòng gội sạch đầu. Đến khi đầu tóc nhẹ nhàng thoải mái thì cô cũng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Sau khi bộ đồ ngủ, Kim Mê thấy dì Chu chuẩn bữa tối xong xuôi bèn hỏi: “Tạ Trì về ạ?”

Dì Chu đáp: “Cậu chủ tối nay về nhà ăn cơm, chắc tăng ca ở công ty .”

“Ồ.” Kim Mê tới bàn xuống, cô cảm thấy Tạ Trì tăng ca mà là đang trốn tránh chính .

Chuyện xảy sáng hôm đó quả thực chút hổ, nhưng bọn họ đều là lớn mà, chẳng lẽ thể coi như chuyện đó từng xảy và bỏ qua ? Tạ Trì thể sống mà gặp cô suốt đời !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-33.html.]

Nếu là như bình thường thì tránh cô cũng mặc, song ngày mai tham gia bữa cơm ở nhà họ Mạnh, dù thế nào tối nay cô cũng bắt .

Khi ăn xong thì trời tối, Tạ Trì vẫn về, như thể tính toán thời gian . Kim Mê đưa Gia Quả ngoài dạo, v**t v* những chú ch.ó khác trong khu chung cư cùng Gia Quả.

Đôi giày da của Tạ Trì để ở cửa, quả nhiên là nhân lúc cô dắt ch.ó dạo thì về nhà!

Kim Mê lên đến phòng Tạ Trì gõ cửa một cái. Không thấy ai đáp , cô đưa tay lên gõ thêm hai cái nữa, đó để tay nắm cửa nhẹ nhàng vặn một cái.

Tạ Trì khóa cửa, cánh cửa cứ thế mở .

Kim Mê ngoài cửa, thò đầu gọi một tiếng: “Tạ Trì, trong đó ? tìm chút việc.”

Thoáng tiếng nước chảy vang lên từ trong phòng, Kim Mê đẩy cửa mấy bước trong nên cũng rõ âm thanh hơn.

Trong phòng tắm quả nhiên đang tắm.

Không gì bất ngờ thì đó chính là Tạ Trì.

Cô xoa xoa mặt, cố ý tìm một chỗ xuống, chuẩn Tạ Trì khi bước .

Một lúc , tiếng nước chảy trong phòng tắm im bặt.

Kim Mê vuốt quần áo và tóc, thẳng và chằm chằm về phía cửa phòng tắm.

Sau một tiếng sột soạt, Tạ Trì mở cửa bước khỏi phòng tắm.

Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo và phần cơ thể mặc gì cả.

Kim Mê sững sờ một lúc, đôi mắt cô thể kiểm soát nên cứ chằm chằm .

Tạ Trì chỉ cơ bụng mà cơ n.g.ự.c cũng kém chút nào! Rồi cả đôi chân dài chỗ tựa nữa, những giọt nước từ nhỏ xuống, vô tình trượt qua mắt cá chân thon dài.

Trong lúc cô mải mê ngắm mỹ nam tắm, đầu óc Tạ Trì nhất thời trống rỗng.

Sau đó ném chiếc khăn đang lau tóc mặt Kim Mê chút khách khí: “Mạnh Xán Nhiên, ở đây?”

“À, …” Tầm mắt của Kim Mê bỗng dưng chặn , đến khi cô kéo chiếc khăn khỏi mặt thì Tạ Trì về phòng tắm .

Kim Mê: “...”

Tổng giám đốc Tạ đúng là giữ nam đức.

Cô kiên nhẫn đợi bên ngoài một lúc, Tạ Trì mặc áo ngủ bước ngoài, vẻ tức giận còn tiêu tan vẫn còn hiện rõ mặt : “Sao cô tự tiện phòng của ?”

Đối mặt với sự chất vấn của , Kim Mê trả lời hùng hồn: “ gõ cửa , còn nữa, đổi giường, đổi phòng ngủ với mà còn dám hỏi thế hả?”

“...” Hai chuyện khác hả!

“Cô gõ cửa thấy, khác nào gõ chứ.”

“À, sẽ chú ý hơn.”

Tạ Trì: “...”

Anh hít một thật sâu, cách xa ba bước như cố ý giữ cách với cô: “Cô sợ mặc quần áo ?”

Kim Mê kinh ngạc : "Cái đó mới là sợ chứ, sợ?”

Tạ Trì: "..."

Nếu thể mặt dày như cô thì sẽ hổ về chuyện như .

"Rốt cuộc thì cô đây việc gì?" Tạ Trì siết c.h.ặ.t dây buộc quanh eo hơn một chút, ngã một khôn hơn một chút, hiện tại cảnh giác với Kim Mê.

Kim Mê , đôi môi cong lên mang theo ý lấy lòng: “Ngày mai ở nhà họ Mạnh một bữa ăn gia đình, đến đó với .”

Đôi mắt Tạ Trì giật, từ chối: “ .”

Kim Mê ngờ từ chối dứt khoát như , nhất thời cô phản ứng kịp: “Sao ? Anh suy nghĩ chứ.”

Tạ Trì đáp: “ thích tham gia mấy kiểu tiệc tùng như thế. Nhà họ Tạ ăn uống còn , huống hồ là nhà họ Mạnh?”

“...” Kim Mê cảm thấy cũng lý, là Tạ Trì. bữa ăn ngày mai nhất định đến với cô: “Nếu thì sẽ với bên ngoài là sờ cơ bụng của thôi mà cứng!”

 

 

Loading...