Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:45:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Mặc dù những lời Tạ Sơ Thời với Kim Mê một chút hù dọa cô nhưng những lời đó quả thực là từ những trong nhà họ Tạ. Cậu những lời thật bao nhiêu phần trăm, giả bao nhiêu phần trăm nhưng một điều thể khẳng định. Đó là ma vương Tạ Trì dễ chọc!

Tập đoàn Tạ Thị một ngày bao nhiêu là việc mà chuyện nhận khách mời trợ diễn nhỏ nhặt như thế đáng để chú út của đích nhắn tin hỏi thăm chứ?

Tạ Sơ Thời dùng tốc độ nhanh nhất trong đời để nhập tin nhắn hộp thoại.

Tạ Sơ Thời: Chú út ơi, chú cháu giải thích! Mọi chuyện như chú nghĩ ! Là Ngô Thanh Thanh tìm đến cháu, nhờ cháu giúp cô lúc biểu diễn thì cố tình trói thím út c.h.ặ.t một chút! Lúc đ.á.n.h thím cũng mạnh tay một chút! Bình thường, cô và cháu cũng chuyện một chút với , cháu thím út loại khỏi chương trình nên cô cảm thấy cháu chắc chắn sẽ giúp! Lúc cháu thấy kế hoạch của cô , cháu từ chối nhưng đó nghĩ , nếu cháu đồng ý, cô chắc chắn sẽ tìm khác. Lúc đó thím út sẽ gặp nguy hiểm mất! Vì cháu mới chịu đựng sự sỉ nhục mà giả vờ đồng ý!

Kim Mê thấy Tạ Trì đang ăn lẩu nửa chừng thì chằm chằm điện thoại, biểu cảm mặt cũng lộ vẻ khó hiểu, cô chút tò mò điều gì khiến biểu cảm như : "Tạ Sơ Thời trả lời ?"

“Trả lời .” Trả lời thì trả lời nhưng khó nên đưa thẳng điện thoại cho Kim Mê xem: “Cô tự xem .”

Thế là Kim Mê cầm lấy điện thoại của Tạ Trì hết đoạn văn dài ngoằng mà Tạ Sơ Thời gửi, đồng thời cô cũng lộ vẻ mặt khó hiểu giống như Tạ Trì.

Được , giờ cô lý do tại .

Nhìn lịch sử trò chuyện giữa Tạ Trì và Tạ Sơ Thời khiến tâm trạng của Kim Mê phức tạp. Tạ Trì chỉ với một câu bình thản mà đối phương tung hết lời khai .

Cô trả lời một câu "Biết " trong hộp thoại trả điện thoại cho Tạ Trì.

Tạ Trì thoáng qua màn hình điện thoại, đó khóa màn hình bỏ thêm một sợi ruột ngỗng trong nồi lẩu: “Cái cô Ngô Thanh Thanh đó, cô gì mà đắc tội cô ?”

Kim Mê cũng gắp một sợi ruột ngỗng lên bỏ nồi lẩu: “ chỉ bày tỏ một chút quan điểm cá nhân của về kịch bản của cô thôi. Không ngờ cô thù dai đến thế, còn định quậy sân khấu nữa.”

mà Ngô Thanh Thanh chắc chắn sẽ ngờ rằng Tạ Sơ Thời là cháu trai của cô. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Nhìn dáng vẻ hốt hoảng của Tạ Sơ Thời khi chuyện với Tạ Trì thì chắc chắn ngày mốt sẽ dám gì cô sân khấu nữa.

"May mà tiếng tăm lừng lẫy của sếp Tạ, lẽ là ngày mốt an ."

“…” Tạ Trì trầm ngâm một lát gắp sợi ruột ngỗng chín : “Không .”

Sau khi ăn một nồi lẩu thịnh soạn buổi tối, Kim Mê tự giác đến phòng gym để luyện tập thêm. Hôm nay, Tạ Trì cũng tới, mặc dù vẫn như khi im lặng tập với máy móc nhưng Kim Mê để ý thấy thỉnh thoảng lén cô.

Chuyện gì ? Chẳng lẽ sếp Tạ đột nhiên quyến rũ bởi sắc của cô ?

Kim Mê cố tình đợi đến khi lén cô thì nhanh ch.óng liếc qua, Tạ Trì ngẩn một chút, vẻ như ngờ rằng cô đột nhiên sang, đó giả vờ bình tĩnh chỗ khác.

Kim Mê nheo mắt , dậy về phía : “Anh lén lút chi ?”

Tạ Trì giả vờ bình tĩnh hỏi: “ ?”

"Ha, cũng bắt tại trận còn phủ nhận ?" Kim Mê nghĩ thầm trong lòng rằng lẽ lúc nãy cô nên dùng điện thoại chụp cảnh hồi nãy mới đúng: "Nói xem nào, đang ý đồ gì ?"

Tạ Trì dừng động tác đang tập, ngước mắt lên, tỏ vô cùng bình thản cô: “Không gì, chỉ là đổi phòng với cô thôi.”

Kim Mê ngây một lúc, phòng cô đang ở là phòng ngủ chính của căn biệt thự nhưng phòng Tạ Trì đang ở cũng là phòng ngủ chính, hai phòng diện tích đều giống cả, gì để mà đổi chứ?

"Tại ? Không lẽ phòng của phong thủy hơn ?"

"..." Lý do Tạ Trì đổi phòng với cô còn vô lý hơn thế, thể cho cô , bởi vì cảm thấy phòng của cô dễ ngủ hơn: "Nếu cô về phong thủy thì thấy phòng của hơn đó, cô dọn sang đó, trong vòng nửa tháng chắc chắn sẽ nhận phim mới."

Kim Mê: "?"

Vậy còn đang nghĩ cho cô đấy ?

“Đổi một lý do khác hơn .” Kim Mê nhàn nhã sang một bên, cô xem còn thể nghĩ điều gì vô lý khác nữa .

"..." Tạ Trì im lặng một lát, bàn đàm phán bao nhiêu phi vụ ăn , rõ nhất nên nắm thóp đối phương như thế nào.

, : "Đổi phòng với , sẽ cho cô sờ cơ bụng của ."

Kim Mê: “???”

Lúc , cô đòi sờ cơ bắp của , cô như một phụ nữ lưu manh, còn đầu bỏ nữa. Thế mà, hôm nay chủ động đề xuất cho cô sờ cơ bụng của ?

Bình tĩnh nào Kim Mê, chắc chắn trong chuyện âm mưu to lớn gì đó mới thể khiến hy sinh lớn đến mức .

Cô bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về điều đặc biệt trong căn phòng của mà từ đó đến giờ cô vẫn bao giờ nhận .

Không lẽ là phòng đồ lớn hơn ? hằng ngày khi ngoài Tạ Trì cũng chỉ mặc đồ vest, thậm chí màu sắc cũng từa tựa cả!

“Rốt cuộc thích cái quái gì trong phòng thế?” Kim Mê nghĩ đến nát óc cũng thể nghĩ .

Tạ Trì hề trả lời câu hỏi của cô mà tiếp tục giải thích thêm điều kiện của : “Có thể cần đổi phòng, chỉ cần chúng sang phòng của đối phương ngủ một đêm là .”

Anh suy nghĩ qua , buổi tối hôm đó thể chỉ là do căn phòng, chừng còn liên quan đến giường ngủ và cảnh nữa. Trong tình huống cần đổi những yếu tố bên ngoài , sang phòng đó ngủ một đêm thì sẽ thể kiểm chứng dễ ngủ hơn .

Sau khi xong, nhất thời Kim Mê phản ứng gì. Tạ Trì dậy, định rời khỏi phòng tập gym: "Nếu cô chịu, thì điều kiện đó sẽ tự động vô hiệu ."

Kim Mê vô thức nắm lấy cổ tay , níu : “Ấy, chờ , cũng đồng ý .” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Tạ Trì đầu cô, Kim Mê khẽ ho nhẹ một tiếng, bộ dè dặt buông cổ tay : “Ngủ một đêm, sờ một ?”

Tạ Trì: "..."

Rõ ràng là lúc đưa điều kiện, cũng cảm thấy kỳ quặc như .

Tại bây giờ điều đó phát từ miệng cô trở nên kỳ quặc đến mức thể diễn tả như nhỉ?

Kim Mê thấy chằm chằm lên tiếng nên cũng bắt đầu mặc cả với : “Sao ? nghĩ thế công bằng mà. Anh thể chỉ để sờ cơ bụng của một đó thể đến phòng ngủ bất cứ lúc nào cũng đúng chứ?"

Tạ Trì: "..."

Sợ cô càng thì cuộc trò chuyện sẽ càng trở nên kỳ quặc hơn nên kịp thời lên tiếng: “Đồng ý, tối nay chúng sẽ đổi phòng với .”

Anh đột nhiên đồng ý nhanh gọn như Kim Mê sững sờ trong giây lát nhưng nhanh đó cô bình tĩnh về phía bụng của Tạ Trì.

Hôm nay Tạ Trì vẫn mặc một chiếc áo thun, thậm chí là một chiếc áo tay dài, thực sự ý thức bảo vệ bản .

Kim Mê vẫn thấy qua cơ bụng của nhưng xét về cơ bắp ở cánh tay mà thì lẽ cơ bụng của cũng tập luyện .

Tạ Trì thấy cô liên tục chằm chằm , quai hàm của bất giác siết c.h.ặ.t : “Muốn sờ thì nhanh lên.”

“…” Quản gia đến dắt Gia Quả về chỗ ngủ, thấy câu của thì ngay lập tức yên ở ngoài cửa.

Cậu chủ và mợ chủ đều là trẻ tuổi, chủ còn đang trong độ tuổi sung mãn, việc hai họ nhất thời kiềm chế gì đó trong phòng tập gym cũng là chuyện bình thường.

Thôi thì ngày mai ông mới .

Quản gia nhanh ch.óng rời khỏi cửa phòng tập gym, ông nghĩ một lát nữa thế nào Gia Quả cũng sẽ chủ đuổi ngoài thôi, cần lo lắng việc ngủ của nó.

Lúc , Gia Quả đang vẫy đuôi, cạnh Kim Mê, ngước đầu lên cùng cô về phía Tạ Trì.

Kim Mê đưa tay về phía Tạ Trì, tay cô nắm lấy vạt áo của nhưng đột nhiên rút tay : "Không , chọn một nơi cảm giác trang trọng hơn mới ."

Tạ Trì: "..."

Anh khẽ mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng đôi chân thon dài của tiếp tục bước khỏi phòng tập gym: “Tùy cô thôi nhưng nó chỉ hiệu lực trong vòng hai mươi bốn giờ. Nếu quá hạn, sẽ đợi .”

“… Vừa ? Sao giờ còn tự ý thêm thời gian hiệu lực nữa!”

Tạ Trì mặc kệ những lời phàn nàn của cô ở lưng, nhanh ch.óng rời khỏi phòng tập gym. Sau khi về phòng, mới khẽ thả lỏng một chút.

Sau khi tắm rửa quần áo xong, Tạ Trì tới cửa phòng Kim Mê gõ cửa.

Kim Mê cũng tắm xong và đang lau khô tóc, cô sửng sốt khi thấy Tạ Trì ở ngoài cửa, cô một lượt từ xuống : “Anh ngủ sớm ? Anh mang theo chăn gối qua ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-30.html.]

"Không cần, ngủ chiếc gối ." Anh là để đảm bảo điều kiện đều y chang như nhưng câu đối với Kim Mê mà thật khó để cô suy nghĩ nhiều.

Chẳng lẽ thằng nhãi là một tên b**n th** gì đó ? Cố tình chạy đến đây để ngủ giường của cô?

" nha, chỉ ngủ thôi đó. Anh tự ý chạm bất cứ thứ gì trong phòng ."

“Ừm.” Tạ Trì trả lời nhanh gọn: “Cô cũng .”

Kim Mê: "..."

Có thứ gì trong phòng của một đàn ông đáng để cô chạm chứ?

“Cũng chuyện kỳ quặc gì giường của !” Kim Mê nghiêm khắc cảnh cáo .

Tạ Trì: "..."

Tuy rằng, cũng ngay lập tức hiểu câu của cô nhưng đối với khó mà hiểu .

“Cô suy nghĩ nhiều quá , chỉ ngủ thôi.”

"Tốt nhất là nên như , ngày mai về phòng sẽ kiểm tra đó!" Đổi khi, cô sẽ để cho một đàn ông đến ngủ giường của nhưng đàn ông là Tạ Trì, thà hy sinh sắc của để cho cô sờ cơ bụng cũng đến phòng cô ngủ một đêm, chắc chắn lý do nào đó khiến bắt buộc như .

tiết lộ nhưng cô vẫn sẵn sàng giúp đỡ . Cô quả thực là một phụ nữ xinh bụng.

Sau khi sấy tóc xong, cô đổi phòng với Tạ Trì.

Rõ ràng là hai căn phòng diện tích như nhưng phong cách trang trí khác . Phòng của Kim Mê tông màu trầm ấm, màu sắc phong phú và đồ đạc cũng nhiều, trông ấm cúng. Còn căn phòng của Tạ Trì phong cách tối giản, đơn điệu, trông thật lạnh lẽo.

“Chậc! Chậc! Chậc!” Kim Mê tham quan một vòng quanh phòng, kiềm chế mà lắc đầu: “Sống trong căn phòng như thế , khó trách ngày nào vẻ mặt của sếp Tạ cũng lạnh lùng.”

chiếc giường trong căn phòng lớn, đến mức đủ để cô lăn lộn đó. Cô lên đó cảm nhận, cô cảm thấy bất ngờ khi nó còn thoải mái hơn cả chiếc giường của cô.

Bởi vì Tạ Trì mắc chứng khó ngủ nên giường ngủ lựa chọn thật cẩn thận nên đương nhiên thoải mái. Chiếc giường chỉ các nhà thiết kế và chuyên gia tâm lý nổi tiếng đồng sáng tạo , mỗi đường cong ở góc giường đều ý nghĩa, lý do của nó, thậm chí đến tấm nệm cũng là loại nệm thông minh phát triển đặc biệt dành riêng cho những mắc chứng mất ngủ. Chiếc nệm thể tự cài đặt các thông và ghi các thông , hiển thị biểu đồ của giấc ngủ mỗi đêm.

Tạ Trì vẫn mất ngủ, sót một nào.

Tối nay, cuối cùng Kim Mê cũng giúp những món đồ chứng minh chức năng của , lúc cô mới lên đó còn định sẽ nghịch điện thoại một lúc nhưng cầm chiếc điện thoại tay, cô cảm thấy buồn ngủ ngủ mất.

Còn Tạ Trì ở trong phòng Kim Mê may mắn như , thể hiểu tại thứ đều giống như ngày hôm đó cả mà hôm nay thể ngủ nữa?

Chẳng lẽ là do mong ngủ vô giấc quá nên khiến cho tâm thể tịnh ? Đọc Full Tại Truyenfull.vn

Anh nhắm mắt , ép buộc thả lỏng, nghĩ ngợi nhưng vẫn khác gì khi ngủ, thậm chí còn bởi vì lạ giường mà ngủ còn thoải mái bằng ngủ trong phòng của chính nữa.

Anh cau mày , trong đầu đột nhiên lóe lên một ý tưởng hoang đường. So với ngày hôm đó, đêm nay dường như thiếu cái gì đó.

Đêm đó, Mạnh Xán Nhiên ngủ bên cạnh .

Ý nghĩ khiến Tạ Trì lập tức mở mắt , trong mắt hề chút buồn ngủ nào.

Anh cứ mở mắt như lâu trong đêm, cuối cùng cũng dậy.

Anh quyết định kiểm chứng sự suy đoán của .

Tạ Trì trở về phòng , Kim Mê đang ngủ say giường, trông giống y hệt như hai đó .

Cô quả thực lạ giường nhỉ!

Chiếc giường trong phòng tuy rằng lớn nhưng cô cũng chỉ chiếm một diện tích nhỏ đó, gian vẫn còn đủ rộng để Tạ Trì ngủ. Anh mất ngủ chiếc giường nhiều đêm , điều duy nhất khác biệt là hôm nay giường thêm một nữa.

Nếu tối nay thể suông sẻ ngủ vô giấc , điều đó nghĩa là thứ duy nhất ảnh hưởng đến giấc ngủ của chính là sự khác biệt đó.

Với tinh thần chuyên nghiệp tiến hành thí nghiệm, xuống phía bên của chiếc giường. Cách đó xa, thở của Kim Mê vẫn thở đều đặn, cô đang ngủ ngon lành, Tạ Trì nhắm mắt thả lỏng bản nữa.

Ngày hôm , Kim Mê thức dậy , khi cô mở mắt thấy một đàn ông trưởng thành đang ngủ say mặt , cô cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều so với .

Bởi vì họ đều là cùng một .

Tốt lắm, mặt Kim Mê hiện lên một nụ , thì thể đổ thừa là do tóc cô vướng cúc áo của nữa chứ!

"Tạ Trì!" Cô hét lên một tiếng bật dậy khỏi giường.

Tạ Trì giật tỉnh giấc, cau mày mở mắt .

“Lần gì đây?” Kim Mê cho cơ hội viện lý do , cô tức giận chằm chằm .

Rất nhanh đó, đầu óc của Tạ Trì tỉnh táo hẳn, cũng dậy khỏi giường: “Chuyện là thế , tối hôm qua xuống lầu uống nước, lúc trở về thì nhất thời quên mất việc đổi phòng nên về phòng của . Trong phòng bật đèn nên cũng để ý tới cô.”

Kim Mê: "..."

Chắc tin đấy!

"Anh ngủ ở đây suốt cả đêm mà để ý bên cạnh ?"

"... ngủ quên mất, nửa đêm cũng tỉnh giấc nào nữa." Câu là thật nhưng điều cũng khiến cho tâm trạng Tạ Trì trùng xuống. Chẳng lẽ ngủ thật sự là bởi vì Mạnh Xán Nhiên ?

Chẳng lẽ là bởi vì cô ngủ quá ngon nên mới lây sang cho ??

Tạ Trì thể hiểu .

Kim Mê cũng thể hiểu , Tạ Trì tìm đủ cách để đổi phòng với cô nhưng cuối cùng chạy về phòng ngủ? Cô thực sự thể hiểu hành động của .

dù thế nào chăng nữa, lợi ích mà cô đáng thì vẫn thể bỏ qua .

“Mặc dù cuối cùng cũng trở về phòng ngủ nhưng đổi phòng với như những gì chúng giao ước.” Kim Mê liếc về phía bụng của Tạ Trì: “Cho nên cơ bụng của vẫn để cho sờ.”

“…” Vào tình huống lúc mà cô vẫn còn nhớ tới việc đó thì cô quả thực là một bình thường: “Cô tìm cảm giác trang trọng ?”

"À hem." Kim Mê hắng giọng một cái, giả vờ bộ : "Ngày khác chi bằng hôm nay, bây giờ luôn ."

"Được." Tạ Trì cũng từ chối, dù đây cũng là do đích đồng ý, sẽ lật lọng. Anh tự vén chiếc áo ngủ lên một chút, để lộ cơ bụng với hình dáng mắt.

Đôi mắt của Kim Mê bỗng sáng lên, bình thường Tạ Trì ăn mặc kín đáo, hề để hở một miếng cơ bắp nào, bây giờ tự vén áo cho cô xem cơ bụng của !

Cô cố gắng che giấu sự hưng phấn của , khẽ ho khan một tiếng. Sau đó cô dè dặt đưa tay , đầu tiên là chọc nhẹ cơ bụng của Tạ Trì một cái, đó trực tiếp sờ đó.

Cô thừa nhận hành động của chút táo bạo nhưng cô thực sự ngờ rằng Tạ Trì vì điều mà sinh một phản ứng khác lạ.

Bản Tạ Trì cũng ngờ tới, ngay lập tức buông chiếc áo ngủ xuống, vội vàng dậy thẳng phòng tắm. Sau khi Kim Mê ngơ ngác một lúc, cô như một con thỏ nhanh ch.óng nhảy xuống giường lao về phòng .

Cô còn khóa cửa .

Cứu mạng! Vừa chuyện gì xảy ? Cô chỉ mới sờ cơ bụng của một chút thôi mà! Đàn ông đáng sợ đến ?

Dù cô sống hai kiếp nhưng cô mới chỉ là một cô gái hai mươi ba tuổi, thậm chí còn từng bạn trai nữa!

Không, , , bình tĩnh , buổi sáng đàn ông khi thức dậy sẽ dễ phản ứng sinh lý? Cho nên lẽ chuyện chỉ là tình trạng sinh lý bình thường, liên quan gì đến cô cả?

Ừ ừ, chắc chắn là như , với bộ dạng kiêng khem của Tạ Trì, mà mới chỉ sờ một cái mà phản ứng lớn đến như chứ?

Lúc , Tạ Trì đang trong phòng tắm cũng suy sụp.

Tạ Trì là một đàn ông bình thường, hiểu rõ cơ thể của , đó giờ h*m m**n của luôn nhạt nhòa, từng bạn gái. Cho nên bà nội của mới lo lắng vấn đề gì , mới mong nhanh ch.óng kết hôn.

Tin là chuyện chứng tỏ gặp vấn đề gì cả, thậm chí còn chút nhạy cảm nữa.

Tin hổ đến c.h.ế.t mất.:)

 

 

Loading...