Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:44:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thường thì Tạ Trì cảm giác bực bội khi mới ngủ dậy.
Nếu là đ.á.n.h thức vì tự tỉnh dậy, cảm giác đó sẽ biến thành khá bực bội.
Còn nếu như khó khăn lắm mới ngủ một giấc ngon lành khác đ.á.n.h thức, sẽ vô cùng bực bội.
Hiển nhiên, tình huống hiện tại thuộc loại thứ ba.
Lúc Tạ Trì mở mắt , một thoáng Kim Mê cảm thấy mặt là một con quái vật đang ngủ say thức tỉnh.
Cô giật khí thế đáng sợ của nhưng nhanh hồn .
Đang giường của cô, phách lối như gì!
"Sao cô ở đây?" Kim Mê còn kịp dấy binh hỏi tội, Tạ Trì mới tỉnh dậy kẻ ác tố cáo .
Kim Mê chọc giận đến bật : "Câu hỏi hỏi mới ? Tổng giám đốc Tạ, ở giường của ? Chẳng lẽ là vì thích giường của ?"
Tạ Trì thoáng ngẩn , ba câu hỏi liên tiếp của Kim Mê, khí thế của tiêu tan ít. Anh quanh bốn phía, nhận nơi thực sự là phòng của .
Cho nên bầu khí hiện tại lúng túng.
Kim Mê từ giường dậy, đó kêu lên "A" một tiếng, tóc cô kéo mạnh một cái, ngã trở về giường.
Tạ Trì cô : "Đây chính là nguyên nhân ở giường cô."
Kim Mê: "..."
Cô giơ tay lên xoa chỗ kéo đau, nghiêng đầu cúc áo bộ đồ ngủ của Tạ Trì. Tóc cô vướng cúc áo của , trong em trong em , như thể một đôi tình nhân thắm thiết thể tách rời.
Trong thời gian yên lặng ngắn ngủi, Kim Mê nhớ chuyện xảy trong phòng khách ngày hôm qua.
Bây giờ cô chỉ hận thể biến mất mặt Tạ Trì ngay lập tức, để chuyện cuốn theo chiều gió nhưng khốn nỗi tóc cô còn đang vướng cúc áo n.g.ự.c Tạ Trì.
Cô đưa tay nhanh ch.óng gỡ tóc , ngón tay linh hoạt hơn bao giờ hết. Tạ Trì bình tĩnh quan sát tất cả, đúng lúc nhắc nhở một câu: "Vô ích thôi, nếu thể gỡ , còn ở đây ?"
"..." Kim Mê bỏ cuộc, cô kéo tóc hai cái cho hả giận, ngước mắt về phía đối diện: "Cho dù gỡ thì cũng nên ngủ ở đây chứ, thể, thể cởi áo để trần trở về!"
Tạ Trì: "..."
Tối hôm qua Tạ Trì nghĩ đến cách , khi chuẩn tinh thần lâu, định c** tr*n về phòng của , ... cũng là từ lúc nào, ngủ quên mất.
Trước giờ từng chìm giấc ngủ một cách dễ dàng như , đến nỗi bây giờ vẫn còn cảm thấy khó tin.
Chẳng lẽ phong thủy trong căn phòng của Mạnh Xán Nhiên lợi cho giấc ngủ, cho nên cô mới thể luôn ngủ như heo c.h.ế.t như ?
Tạ Trì càng nghĩ càng cảm thấy khả năng .
"Sao gì?" Kim Mê thấy im lặng, thừa thắng truy kích: "Anh cũng đuối lý ?"
Tạ Trì ngước mắt về phía cô, vẻ đuối lý gì, thậm chí còn tỏ vẻ lý chẳng sợ: "Người văn minh chúng thể mặc quần áo, cho dù là đang trong nhà ."
Kim Mê gào thét: "Người văn minh thì thể ngủ giường khác ?"
Tạ Trì mặt biến sắc: "Về mặt pháp lý mà , chúng là vợ chồng hợp pháp."
Kim Mê: "..."
"Hơn nữa nếu tối qua cô uống say, phát điên ở nhà thì cũng xảy những chuyện như thế ."
"..." Kim Mê hiểu , đây chính là một tên đàn ông ch.ó má quỷ kế đa đoan, bây giờ rõ ràng đang về chuyện ngủ ở chỗ cô nhưng đẩy hết vấn đề lên cô.
Ngoài cửa, Gia Quả vẫn còn đang sủa, Kim Mê nghĩ nếu cho nó thêm một chút thời gian, lẽ nó thể tự mở cánh cửa .
Thế là cô và Tạ Trì đạt đồng thuận, dậy tìm một cái kéo. Tối hôm qua Tạ Trì nỡ cắt tóc Kim Mê nhưng hôm nay lúc Kim Mê tự cắt tóc, cô thẳng tay cắt phăng một cái, cực kỳ dứt khoát.
Tạ Trì những sợi tóc rơi xuống đất, hỏi cô: "Chẳng mấy ngôi nữ như cô thường chăm chút đến từng sợi tóc ? Sao cắt là cắt ?"
Kim Mê đặt kéo xuống, lấy tự do khiến tâm trạng cô thoải mái: " nhiều tóc, ."
Tạ Trì: "..."
" quần áo, thể ngoài." Kim Mê chỉ về phía cửa, mỉm với Tạ Trì.
Tạ Trì xoay , thẳng tới cửa, mở cánh cửa Gia Quả đang cào nãy giờ .
Gia Quả thấy cửa mở, hưng phấn lao trong nhưng khi phát hiện đang mặt là Tạ Trì, nó ngơ luôn.
Có một cũng ngơ như nó, đó là dì Chu.
Bởi vì Gia Quả liên tục gây ồn ào ở cửa phòng nên dì Chu yên tâm, cố ý ngó lên xem thế nào.
Trước giờ bà chủ luôn thức dậy đúng giờ, dẫn Gia Quả ngoài chạy bộ buổi sáng, hôm nay muộn còn dậy, lẽ liên quan đến chuyện tối qua say rượu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-27.html.]
Cho đến khi bà thấy Tạ Trì bước từ phòng Kim Mê.
Hoá bà chủ dậy muộn như vì rượu mà là vì một vài nguyên nhân khác.
Trong mắt bà lóe lên vẻ hổ nhưng phần nhiều là hưng phấn khi nghĩ đến "nguyên nhân khác".
Tạ Trì ngờ dì Chu ở bên ngoài nhưng bây giờ dù giải thích thế nào cũng thành sai, cho nên gì mà thẳng về phòng.
Rất nhanh, Kim Mê cũng quần áo xong, dẫn Gia Quả ngoài chạy bộ buổi sáng.
Cô vốn tưởng rằng để tránh khó xử, Tạ Trì sẽ tranh thủ lúc cô chạy bộ buổi sáng để ăn sáng xong nhưng lúc cô về thấy Tạ Trì ung dung bình thản ở bàn ăn, hề ý định rời .
Kim Mê hiểu.
Cô lên lầu tắm rửa, khi xuống quả nhiên Tạ Trì vẫn còn ở đó, ngoài việc đồ ăn đĩa mặt vơi bớt một chút, tất cả đều gì đổi.
Cô kéo ghế xuống đối diện Tạ Trì, cầm ly sữa trong tay lên uống một hớp.
Tạ Trì lúng túng cô cũng cần trốn tránh .
"Tối qua dự tiệc với cô là Triệu Nghệ Nam?"
Tạ Trì bất ngờ hỏi một câu, Kim Mê cuối cùng cũng hiểu lý do tại vẫn còn ở đây.
" ." Kim Mê đặt ly sữa trong tay xuống, mặt gì khác thường: "Chị vốn là quản lý của Kim Mê, đến tên tuổi của chị từ lâu . Hiện tại chị việc , mà đang thiếu một quản lý giỏi, hai chúng đương nhiên là hợp với ."
Tạ Trì cô một lúc, đôi mắt đen trầm tĩnh như thấu cô: "Sao cô tìm cô ?"
Kim Mê cong môi như đang câu hỏi của Tạ Trì thật buồn : "Chị cũng bốc khỏi thế gian , tìm mấy bạn hỏi thăm là ."
Triệu Nghệ Nam rời khỏi giới giải trí từ lâu, ngay cả phía hậu đài cũng tìm thấy bóng dáng cô , thể tìm mấy bạn hỏi thăm một chút là ? Tạ Trì cô tung tích của Triệu Nghệ Nam từ ai nhưng chắc chắn vẫn luôn liên lạc với Triệu Nghệ Nam nên mới thể dễ dàng tìm thấy cô như .
"Tại cô nghĩ đến việc tìm Triệu Nghệ Nam?" Trước ngày hôm qua, Tạ Trì từng nghĩ Mạnh Xán Nhiên sẽ tạo dựng quan hệ với Triệu Nghệ Nam, cho dù cô tìm quản lý thì cũng nhiều lựa chọn khác. "Tình huống ngày hôm qua cô cũng thấy đấy, Triệu Nghệ Nam dính líu đến chuyện của Kim Mê năm đó, bây giờ vẫn còn lôi chuyện bới móc."
"Nếu chị giúp Kim Mê thoát khỏi cáo buộc hút m* t** thì thể hắt nước bẩn?" Kim Mê đặt d.a.o nĩa trong tay xuống, đột nhiên chút khẩu vị nào: "Không tối qua còn tin tưởng Kim Mê ? Sao bây giờ mấy lời như ?"
Tạ Trì cô một lúc, bỗng nhiên khẽ : "Vậy mà cô nhớ những lời , đây là chỉ thấy những lời thôi đúng ?"
Kim Mê: "..."
thế thì !
" ý gì khác nhưng cũng giống như năm đó cô gặp tai bay vạ gió, thể cô cũng sẽ cô liên lụy." Tạ Trì ung dung thong thả cầm nĩa lên, găm miếng bò bít tết cuối cùng đĩa: "Giống như tối hôm qua ."
Lúc Kim Mê nhận Triệu Nghệ Nam quản lý của , cô nghĩ thể sẽ xảy chuyện , lúc cô cũng chỉ , vẻ như chẳng hề bận tâm: "Mặc dù tối hôm qua bọn họ từ chối cho đóng vai nữ thứ hai nhưng đồng ý cho diễn vai nữ thứ ba, đó là vì cái gì? Là bởi vì danh tiếng hiện tại của chỉ đủ để bọn họ mạo hiểm đến mức đó mà thôi. Nếu đủ nổi tiếng, cho dù bọn họ mạo hiểm cũng sẽ mời đóng vai nữ chính, huống hồ cái bọn họ gọi là nguy hiểm chẳng qua chỉ là suy nghĩ chủ quan của bọn họ, xác suất còn cao bằng việc nam dính scandal."
Tạ Trì: "..."
là thế thật.
Anh ăn miếng bít tết cuối cùng, dùng khăn giấy lau khóe miệng dậy khỏi chỗ : "Vậy chúc cô sớm ngày nổi tiếng."
"Đó là chuyện sớm muộn thôi."
"..." Tạ Trì vốn ngoài đầu cô : " hy vọng đến lúc đợi cả nửa năm cũng nhận vai diễn, cô vẫn còn tự tin để lời ."
"... Anh đang rủa ai ? Không tới nửa tháng nữa sẽ nhận vai diễn mới!"
"Ồ."
"Ồ cái gì mà ồ, bản lĩnh thì đ.á.n.h cược với !" Ý chí chiến đấu của Kim Mê Tạ Trì k*ch th*ch, trong vòng nửa tháng, cô nhất định vả mặt Tạ Trì: "Nếu như thắng quỳ xuống gọi là ba!"
Dì Chu từ phòng bếp : "..."
Không , hóa bà chủ và ông chủ chịu chơi như .
Tạ Trì cũng chấp nhận vụ cá cược của Kim Mê, mặc cho cô ầm ĩ lưng , vẫn bình tĩnh ung dung lên chiếc xe đang đợi ở bên ngoài.
Trên đường đến công ty, Tạ Trì mới thấy biểu tượng cảm xúc hôm qua Kim Mê gửi cho .
Là cái bên dòng chữ chú thích "thằng em trai thối".
Anh cố ý thời gian gửi tin nhắn, đó trả lời Kim Mê một câu: " lớn hơn cô năm tuổi, ai là thằng em trai thối?"
Cùng lúc đó điện thoại di động của Kim Mê để bàn sáng lên, cô cầm lên trả lời Tạ Trì: "Anh là nam, là nữ, cũng thể là đúng ?"
Tạ Trì: "..."
Anh cảm thấy nhất định là vì tối qua ngủ quá ngon cho nên hôm nay mới rảnh rỗi trò chuyện với cô mấy vấn đề trẻ con như .
Nhớ đến giấc ngủ tuyệt vời ngủ một mạch đến hừng đông hôm qua, Tạ Trì rơi trầm tư.
Anh tìm cách đổi phòng với cô.