Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:44:57
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Do các ngôi lớn, các doanh nhân thường lui tới nên tầng VIP ở Thiên Hạ Cư bảo mật , ngay cả thang máy lên mỗi tầng cũng tách riêng với thang máy thông thường. Mỗi một phòng VIP đều sắp xếp một phục vụ tận tâm, những gì khách hàng tận hưởng nơi chỉ là các món ăn ngon mà còn cả cách phục vụ.

Tạ Trì đầy cửa phòng, phục vụ bên ngoài lập tức đầu lịch sự hỏi: “Chào Tạ, cần gì ?”

Tạ Trì ngừng bước: “ ngoài một lát, nếu tí nữa đến đây thì hãy bảo cô đợi .”

“Vâng, thưa .” Phục vụ trả lời, đó lùi về cửa. Trần Giác theo Tạ Trì, lén bóng lưng của .

Trước đây tổng giám đốc từng quan tâm đến chuyện liên quan đến cô Mạnh, bây giờ bảo cô ăn cơm cùng với tổng giám đốc Lữ thì nóng lòng xem tận mắt, thậm chí còn cho cô Tô leo cây.

Theo như thấy chỉ mỗi Mạnh Xán Nhiên bất mà đến cả tổng giám đốc của họ cũng bất nốt.

Lúc , Tô Mộng Phàm cho leo cây bỗng thấy bóng dáng của Trần Giác và Tạ Trì xuất hiện chỗ khúc cua, thế là cô nhanh ch.óng đuổi theo: “Tổng giám đốc Tạ, trợ lý Trần, hai ?”

Tạ Trì thấy giọng Tô Mộng Phàm bèn dừng bước, một lát mới lệnh cho Trần Giác: “Anh dẫn Tô Mộng Phàm đến phòng chờ , ngoài một lát sẽ qua đó ngay.”

Trần Giác đắn đo: “Sếp , một sếp gặp tổng giám đốc Lữ ?”

“Anh thì ?” Tạ Trì quẳng một câu bước tiếp. Tô Mộng Phàm đến bên cạnh Trần Giác, chằm chằm bóng lưng đang dần xa của Tạ Trì, ngoan ngoãn đuổi theo : “Tổng giám đốc Tạ chuyện gì thế? Việc gấp lắm ?”

“Cũng coi như gấp.” Trần Giác tiện kể lể chuyện riêng của tổng giám đốc với cô Mạnh khắp nơi, vì chỉ trả lời cô cho : “Cô Tô, chúng phòng riêng đời , lẽ sếp sẽ về nhanh thôi.”

“Ừ.”

hỏi gì hết, chỉ theo sát Trần Giác đến phòng riêng khiến băn khoăn vô cùng. Trước đây Tô Mộng Phạm vẫn luôn ở nước ngoài để việc cho Tạ Trì, hôm nay mới về, đáng lẽ bữa cơm hôm nay diễn vì chào đón cô và tiện thể báo cáo tình hình công việc ở nước ngoài. Không ngờ cơm còn kịp ăn, tổng giám đốc Tạ rời bàn tiệc .

Lúc trong phòng riêng của Lữ Dũng, thức ăn mang lên đầy đủ, Kim Mê cạnh , ngăn cản phục vụ đang định rót rượu cho : “Xin , dị ứng với rượu, nhờ cho một ly nước ép là .”

Dường như phục vụ khó xử, tất nhiên đổi một ly nước ép cho cô nhưng tổng giám đốc Lữ bên cạnh chịu . Anh nâng ly rượu lên, sang Lữ Dũng như đang hỏi ý kiến của thế nào.

Lữ Dũng đổi sắc mặt khi Kim Mê uống rượu, đó bèn tỏ vẻ rộng lượng : “Không , nếu cô Mạnh thể uống rượu thì cứ mang một ly nước ép lên cho cô , chọn loại nước ép ngon nhất cho .”

“Vâng, xin chờ một lát.” Phục vụ đặt chai rượu xuống, ngoài lấy nước ép cho Kim mê.

Lữ Dũng Kim Mê, thoáng nở nụ tự cho là trai, phong độ nhất: “Trông cô Mạnh ngoài đời còn hơn phim ảnh nhiều.”

Kim Mê thoáng nhạo trong lòng, ngoài mặt bèn cảm ơn .

“Hay là chúng gần để dễ trò chuyện hơn?” Lữ Dũng giả đò khách sáo nhưng bụng đều rõ rành rạnh mặt.

Kim Mê yên một chỗ nhúc nhích, cô chỉ thoáng đùi của : “Không mỗi khi trái gió trở chời, đùi của sếp Lữ còn đau nhỉ?”

Lữ Dũng sầm mặt, cái chân đang yên đang lành bỗng đau đau: “Cô Mạnh hỏi ý gì?”

Kim Mê bất ngờ che miệng , ánh mắt bỗng hiện lên vẻ áy náy vì vạch trần nỗi đau của khác: “Xin sếp Lữ, cũng chỉ , lúc từng ba của đ.á.n.h gãy chân đúng ? Hình như lý do là vì trêu chọc ngôi nữ nào đó thì ?”

Bàn cơm lập tức im phăng phắc.

Gương mặt Lữ Dũng thoắt trắng thoắt xanh, đổi tận mấy . Anh nghiến răng Triệu Nghệ Nam bên cạnh Kim Mê: “Triệu Nghệ Nam, tại chuyện gì cô cũng oang oáng với khác thế hả?”

Thật nguyên nhân nổi nóng với Triệu Nghệ Nam đơn giản, bởi vì ngôi nữ mà trêu ghẹo năm đó là Kim Mê.

Không, hành vi của còn tính là trêu ghẹo cơ mà? Rõ ràng hâm mộ của Kim Mê nên mới gần gũi cô hơn.

Triệu Nghệ Nam ngước lên , ánh mắt đầy vẻ bỡn cợt, điều cô kịp lên tiếng thì Kim Mê giải thích: “Tổng giám đốc Lữ hiểu lầm , chuyện do chị Nam . Chẳng năm đó, chuyện đ.á.n.h gãy chân và chống gậy tham gia tiệc tùng bàn tán khắp trong giới ư? cũng chỉ khi dự tiệc cùng với gia đình trong một dịp tình cờ. Hay là những dàn diễn viên trẻ trong giới tung tin đồn bậy bạ về đúng ?”

Tất cả những lời đó là do Kim Mê bịa , Lữ Dũng sợ ba của nhất, hơn nữa từng nhạo thời gian khá dài vì chống gậy dự tiệc. Có điều trong giới nhớ lâu đến , một câu chuyện thể mãi hai mươi năm.

Mục đích cô , một là nhắc nhở Lữ Dũng rằng ba của vẫn c.h.ế.t, nên cần sống khiêm tốn , mặt khác còn cho nhà họ Mạnh, suy nghĩ cho kỹ khi tay.

Những trong giới đều là thông minh, Lữ Dũng nhanh ch.óng tỉnh táo . Anh Mạnh Xán Nhiên là nhà họ Mạnh nhưng cũng nhà họ Mạnh ủng hộ cô gia nhập làng giải trí, bằng sẽ chỉ một vai phụ còn lọt tay khác.

Nhà sản xuất cảm thấy bầu khí căng thẳng nên nâng ly rượu lên, định cụng ly với , bỗng nhiên cửa phòng đẩy .

Mọi còn tưởng là phục vụ nhưng ngẩng đầu lên thì phát hiện Tạ Trì đang cửa.

Kim Mê sững sờ, cô ngờ sẽ gặp ở chỗ . Chẳng lẽ họ còn mời Tạ Trì tham dự buổi tiệc tối nay ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-25.html.]

Những khác cũng ngớ , chỉ mỗi Tạ Trì bình tĩnh yên tại chỗ, như gì cả: “Xin , nhầm phòng.”

Anh xong bèn giả vờ xoay rời . như đoán, Lữ Dũng thấy vội vàng gọi : “Tổng giám đốc Tạ, xin dừng bước! Nếu tới đây, chi bằng hãy tham gia bữa tiệc cùng nhé?”

Tạ Trì là chèo chống nhà họ Tạ hiện giờ, đồn thủ đoạn của tàn nhẫn, quyết đoán, bà cụ Tạ yêu thích vô cùng. Lữ Dũng tiếp cận chủ nhận nhà họ Tạ từ lâu nhưng đối phương vẫn luôn cho cơ hội. Hôm nay, nhưng ôm hy vọng quá nhiều, nghĩ Tạ Trì vẫn sẽ dứt khoát từ chối như bao .

Sau đó Tạ Trì trả lời: “Được.”

Lữ Dũng: “...”

Không đúng, chắc chắn gì đó sai sai ở đó .

Tạ Trì bước , đến bên cạnh Kim Mê. Cô im lặng một lát điều dậy, nhường ghế cho Tạ Trì: “Dường như tổng giám đốc Tạ thích chỗ của , mời .”

Triệu Nghệ Nam cũng đổi chỗ cùng cô, để cô ở ghế của cô .

Rất nhanh, phục vụ mang nước ép về. Anh thấy Tạ Trì thì kinh ngạc nhưng vẫn rót đầy nước ép cho Kim Mê, đó mới hỏi Tạ Trì: “Chào Tạ, cho hỏi uống gì?”

Tạ Trì : “ một lát sẽ , khách ở phòng bên cạnh.”

Phục vụ bèn gật đầu, khỏi căn phòng.

Lữ Dũng hôm nay Tạ Trì gặp chuyện gì vui mà dễ chuyện như thế, hiếm khi cơ hội, nghĩ cách nịnh bợ cho . Trong lúc sắp xếp từ ngữ để lên tiếng thì Tạ Trì dẫn đầu : “Ông cụ Lữ vẫn còn khỏe chứ?”

Lữ Dũng: “...”

Ai nấy cũng đều quan tâm ba của .

“Nhờ phúc của , ông vẫn khỏe.” Lữ Dũng mong điều ngược , mắng ba của mà vì năm nay ba của ngoài bảy mươi, vẫn còn nắm quyền công ty, mỗi khi quyết định gì thì cũng cần cái gật đầu của ba mới .

Nhìn Tạ Trì, bà cụ Tạ nhường chức, giao quyền quyết định nhà họ Tạ cho . Nhờ thế phất lên trở thành nổi tiếng nhất trong giới kinh doanh, ai cũng nịnh bợ hết.

“Mọi đang bàn công việc ? ở đây tiện ?” Tạ Trì điều hỏi một câu.

Lữ Dũng vội giải thích: “Không , , chúng chỉ đang bàn về một bộ phim, Đây là đạo diễn và nhà sản xuất, lẽ nhắc đến bên cạnh ? Cô là Mạnh Xán Nhiên, nức tiếng nổi lên gần đây.”

Tạ Trì thuận thế Kim Mê.

Kim Mê: “...”

“Ha ha.” Cô nâng ly nước ép mà phục vụ rót cho , kính Tạ Trì một ly: “Tổng giám đốc Tạ quả là thanh niên tài tuấn, xin mời một ly.”

xong bèn tu ừng ực nước ép trong ly như thứ gì đang rượt cô .

Tạ Trì hỏi Lữ Dũng ở bên cạnh: “Cô Mạnh là nữ chính trong bộ phim đúng ?”

“A , nữ chính quyết định cho một diễn viên khác, còn nữ hai…” Lữ Dũng đến đây thì do dự, bởi vì và nhà sản xuất vẫn thể thống nhất xem nên chọn Mạnh Xán Nhiên vai nữ hai ?

Anh sang nhà sản xuất bên cạnh, giống như bảo cô ban đầu phản đối Mạnh Xán Nhiên là cô .

Nhà sản xuất hiểu ý, bèn nâng ly rượu lên và : “Là thế , tạm thời một diễn viên đang cạnh tranh vai nữ hai. Điều kiện của cô Mạnh nhưng bộ phim của chúng thuộc cấp S+, tiền đầu tư cũng lớn, nên chúng cẩn thận chọn lọc tránh những nghệ sĩ gặp rủi ro cao, tránh tổn thất to lớn khi công chiếu .”

Kim Mê rõ lời của cô nhưng vẫn hiểu: “Các cảm thấy là kiểu nghệ sĩ rủi ro ư?”

Sau khi sống , cô vẫn luôn cẩn thận, cần cù và chăm chỉ, rủi ro ở chỗ nào?

Trước khi sống … Cũng rủi ro, bởi vì nó đổ vỡ còn gì cả .

Nhà sản xuất ngại mở miệng, cô và Lữ Dũng lâu, cuối cùng da mặt cô cũng dày bằng nên thua trận: “ xin phép thẳng, quản lý của cô từng cả giới giải trí cấm hoạt động chỉ vì một vài nguyên nhân mà ai cũng . Mặc dù hiểu vì chọn cô quản lý nhưng với tư cách là nhà sản xuất phim, chúng thể cân nhắc.”

Năm đó cái c.h.ế.t của Kim Mê gây xôn xao cả dư luận, ai nấy cũng bàn tán về chuyện . Triệu Nghệ Nam là quản lý của Kim Mê, cáo buộc rủ rê, lôi kéo nghệ sĩ của chơi m* t**, chuyện xảy thứ nhất thì sẽ thứ hai.

Trước giờ Nhà nước luôn nghiêm cấm tuyệt đối sử dụng chất m* t**, một khi đụng đến thì sự nghiệp của nghệ sĩ chấm dứt từ đây.

Nhà sản xuất xong, đều hiểu cô ý gì. Bàn cơm rơi im lặng, Triệu Nghệ Nam chả phản ứng gì, chỉ Kim Mê vỗ bàn một cái và dậy.

“Chuyện Kim Mê năm đó vẫn điều tra rõ ràng, nghĩ vẫn còn khuất tất trong đó. Còn những lời gán tội cho chị Nam càng căn cứ, bất kỳ bằng chứng nào chứng minh chị dẫn dắt nghệ sĩ tay chơi m* t** cả. Đến cảnh sát còn buộc tội chị , thế mà các đổ hết tội lên đầu chị ư?”

Nhà sản xuất ngờ kích động nhất bàn tiệc là cô, cô ngơ ngác: “Cô Mạnh, cô đừng kích động, chúng buộc tội cô mà chỉ phòng ngừa, ngăn chặn rủi ro. Như , trong bộ phim vẫn còn một vai nữ ba, mặc dù đất diễn của vai nhiều nhưng kém phần quan trọng, là cô nhận vai diễn nhé?”

Kim Mê trả lời cô mà chỉ Lữ Dũng đang yên: “Tổng giám đốc Lữ, chẳng năm đó là fan cuồng của Kim Mê ? Anh cũng nghĩ cô chơi m* t** ?”

 

 

Loading...