Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:44:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc ở mặt Thẩm Thịnh Tinh, Mạnh Xán Nhiên vẫn luôn si mê một cách hèn mọn. Đã bao giờ cô chuyện với như thế ?
Thẩm Thịnh Tinh sửng sốt một lát nhưng đó hồn ngay: “Ồ, cô đổi sang trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t hả? Cô cũng lắm chiêu trò đấy nhỉ. Cô thật sự thích đến ?”
Trần Giác đang ở hành lang, thấy lời thì khỏi nhíu mày.
Lúc Thẩm Thịnh Tinh bước trong, và Tạ Trì đến đây . họ cố tình hiệu cho điều dưỡng cần đ.á.n.h tiếng với hai ở trong.
Áp suất khí hành lang giảm mạnh. Trần Giác sang Tạ Trì – đang mặt mày vô cảm ở bên cạnh – thì trái tim như sắp vọt lên cổ họng.
Tiêu , tiêu . Mặc dù Mạnh Xán Nhiên và sếp của bọn họ chỉ là một cặp vợ chồng danh nghĩa nhưng mà cặp sừng thực sự cắm đầu sếp luôn .
Có ai mà ngờ tới đón Mạnh Xán Nhiên xuất viện thôi mà bọn họ bắt gặp cảnh !
Trần Giác ghét Mạnh Xán Nhiên. Từ khi bước giới giải trí cho đến nay, cô gây rắc rối bao nhiêu , vì tên đàn ông ất ơ mà đòi tự sát, ai thể chịu nổi chứ!
Mà càng cần nhắc đến Tạ Trì. Trần Giác rõ tính tình cùng với thủ đoạn của .
Cũng may nơi là bệnh viện, nếu như sếp của bọn họ thật sự xuống tay thì các bác sĩ cũng kịp thời tới cứu giúp.
Trong phòng bệnh, Kim Mê thực sự cảm thấy buồn sự tự tin của Thẩm Thịnh Tinh. Người đàn ông quả là thú vị. Nếu bạn năng nhiệt tình với thì đối phương sẽ bảo rằng bạn đang mặt dày đeo bám, còn nếu bạn những lời lạnh lùng thì bảo bạn đang dùng chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t. Tóm , dù thế nào chăng nữa, cũng bao giờ sai: “Anh cũng khá hài hước đấy. tiếc là kiểu đàn ông trai nào mà bà cô của từng gặp ? Với nhan sắc của thì thậm chí còn chẳng thể lọt mắt xanh của nữa đấy.”
“Cô!” Thẩm Thịnh Tinh Kim Mê chằm chằm như ăn tươi nuốt sống cô: “Nếu diễn quá lố thì sẽ còn thú vị nữa . Cô cho rằng cách sẽ khiến hứng thú với cô ? cảnh cáo cô một cuối cùng, đừng phiền nữa!”
Khác với sự nóng nảy của đối phương, Kim Mê bèn nở một nụ tao nhã kém phần lịch sự: “Anh Thẩm yên tâm . Trước đây là do đầu óc của định. Mấy ngày , bác sĩ mới khám cho , rằng hiện giờ não bộ của thật . Nếu hôm nay nóng lòng chạy tới đây thì sớm quên mất một kẻ như đấy.”
Trần Giác ở ngoài phòng thế thì lấy sửng sốt. Tại Mạnh Xán Nhiên đột ngột đổi tính ?
Chẳng đây Mạnh Xán Nhiên thích Thẩm Thịnh Tinh đến mức c.h.ế.t sống , đồng thời chấp nhận bất cứ ai mặt dù chỉ là nửa câu ?
Tại hôm nay cô những lời ngông cuồng mặt thế?
Nghĩ tới đây, Trần Giác kìm lòng đậu nên liếc Tạ Trì bên cạnh . Anh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như lúc nãy, hề sự khác biệt nào cả.
Hôm nay Thẩm Thịnh Tinh tới đây là để cảnh cáo Mạnh Xán Nhiên, ngờ đối phương châm chọc một trận nên phần thẹn quá hóa giận, xẵng giọng: “Nếu như nhà họ Mạnh chống lưng thì cô cho rằng sẽ đến đây gặp cô ? Tốt hơn hết là cô , đừng lóc chạy tới cầu xin nữa!”
Gắt gỏng xong, Thẩm Thịnh Tinh bèn đeo khẩu trang đội mũ , đó bước khỏi phòng bệnh mà hề đầu . Lúc thấy Tạ Trì và Trần Giác đang ở ngoài hành lang, Thẩm Thịnh Tinh thoáng sửng sốt, vô thức hạ thấp vành mũ xuống như thể sợ khác nhận .
Anh bước nhanh. Tạ Trì cũng chẳng buồn để ý đến Thẩm Thịnh Tinh, lập tức dẫn theo Trần Giác thẳng phòng bệnh. Kim Mê điều chỉnh tư thế cho thoải mái, cô mới dựa đầu giường thì trông thấy Tạ Trì bước . Động tác của Kim Mê khựng một chốc, hỏi: “Sao tới đây?”
Tạ Trì trả lời nhưng Trần Giác ở phía giải thích: “Cô Mạnh, chúng tới đây để đón cô xuất viện.”
Lúc Kim Mê mới về phía Trần Giác. Người đàn ông vóc dáng cao lớn, cũng mặc âu phục và mang giày da giống hệt Tạ Trì, trông giống như trợ lý của : “Anh là ai ?”
“... là Trần Giác, trợ lý đặc biệt của sếp Tạ.” Trần Giác cạn lời. Trước đó, từng sếp nhắc đến việc Mạnh Xán Nhiên đang giả vờ mất trí nhớ. Trần Giác ngờ cô thể diễn một cách hảo như .
Tạ Trì ở bên cạnh bèn nhạt, đó Kim Mê giường bệnh: “Người khác thì nhớ nhưng nhớ Thẩm Thịnh Tinh.”
Kim Mê: “...”
Thực cũng Kim Mê nhớ mà là cô học cách lướt 5G thôi.
Cô và Tạ Trì đều chẳng năng gì cả nhưng Trần Giác bắt đầu hoảng sợ. Anh vội vàng đổi chủ đề: “Cô Mạnh, thủ tục xuất viện tất , cô hãy thu dọn một chút về nhà với chúng .”
Những lời khiến Kim Mê khá ngạc nhiên. Cô quan sát Tạ Trì ở mắt mấy như thể tin : “Bọn ở chung với hả?”
Tạ Trì bình tĩnh Kim Mê. Ngày hôm đó, khi rời khỏi bệnh viện, vốn dĩ xé bỏ [Đơn thỏa thuận ly hôn] . mà khi xé nó, chú ý đến hai chữ “Kim Mê” ở phần ký tên.
Anh chăm chú hai chữ một lúc, đó bỗng nhiên nhận điều gì đó. Khi về đến nhà, Tạ Trì lập tức lấy một tấm áp phích từ trong két sắt.
Đó là một tấm áp phích do Kim Mê tự tay ký tên. Trên tấm áp phích, cô mặc một chiếc váy dài màu vàng, dáng thướt tha, xinh tuyệt trần.
Tấm áp phích bảo vệ , mặc dù hai mươi năm trôi qua nhưng nó vẫn hư hại gì cả.
Tạ Trì đặt hai chữ ký với , đó ánh mắt càng ngày càng lạnh lùng.
Hai chữ ký đúng là giống như đúc.
Muốn bắt chước chữ ký của Kim Mê một cách giống hệt như thế cũng là chuyện một sớm một chiều. Tạ Trì thực sự xem, rốt cuộc Mạnh Xán Nhiên âm mưu lâu dài như là gì.
“Dù chúng cũng là một cặp vợ chồng danh nghĩa mà.” Tạ Trì trả lời với vẻ vô cảm.
Kim Mê hề rằng: Năm trăm tập phim Kinh kịch quyền mưu diễn trong đầu . Cô chỉ nhanh ch.óng lên kế hoạch cho cuộc sống tương lai của mà thôi. Việc cô biến thành Mạnh Xán Nhiên là sự thật thiết lập. Mặc dù Kim Mê phần ý thức của Mạnh Xán Nhiên về nhưng mà bây giờ, cô chỉ còn cách sống thật cuộc đời của Mạnh Xán Nhiên thì mới thể tìm cơ hội điều tra rõ chân tướng của hai mươi năm .
Nếu đây Mạnh Xán Nhiên từng sống chung với Tạ Trì thì cô cứ tạm thời giữ nguyên hiện trạng để tránh gây thêm phiền phức.
Kim Mê gì nữa, thu dọn đồ đạc thỏa cùng Tạ Trì rời khỏi bệnh viện.
Kim Mê vốn là thành phố A, chẳng qua là thành phố hầu như trải qua những đổi dữ dội trong hai mươi năm qua. Cô khung cảnh bên ngoài cửa xe và vẫn còn cảm giác khá mới lạ. Tạ Trì thấy ánh mắt của cô thì khỏi khẩy trong lòng.
Chưa bàn tới chuyện khác, kỹ năng diễn xuất của Mạnh Xán Nhiên tiến bộ thật . Những mắng c.h.ử.i cô mạng vu oan cho cô .
Chiếc xe cuối cùng cũng chạy một khu biệt thự cao cấp. Mạnh Xán Nhiên và Tạ Trì sống ở đây khi kết hôn. Tuy là sống chung với nhưng hai họ cũng chẳng bao giờ cùng . Ban đêm họ cũng ngủ cùng phòng, thậm chí mối quan hệ của họ còn tệ hơn bạn bè cùng phòng thời đại học nữa.
“Cô còn nhớ ở phòng nào ?” Tạ Trì như vô tình hỏi một câu. Kim Mê mở miệng nhưng vẫn kịp chuyện thì Tạ Trì rằng: “Cô nhớ cũng chẳng cả, để nhờ dì Chu đưa cô lên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-2.html.]
Kim Mê mỉm : “Cảm ơn.”
“Không gì.”
Tạ Trì dứt lời thì một loạt tiếng ch.ó sủa phấn khích vang lên. Kim Mê thấy tiếng động thì ngoảnh , để trông thấy một chú ch.ó Samoyed trắng như tuyết đang vui vẻ chạy tới.
“Gâu gâu!” Con ch.ó thấy Tạ Trì lập tức nhảy lên một cách hưng phấn. Tạ Trì đùa với nó với những động tác thành thạo, vài sợi lông màu trắng nhanh ch.óng dính bộ âu phục quý giá đắt tiền.
Tạ Trì hề để tâm tới việc dính lông ch.ó, cũng chẳng bận tâm đến bộ đồ âu phục của . mà ở bên cạnh, Kim Mê thấy thì hết sức kinh ngạc.
Tạ Trì giống một nuôi ch.ó chút nào. Khi con ch.ó cọ lông bộ âu phục của , cô thực sự toát mồ hôi cho nó.
Xin , quả thực cô một định kiến cứng nhắc về Tạ Trì.
“Đây là con ch.ó do nuôi hả?” Kim Mê vẫn kiềm chế nên cất tiếng hỏi. Một lúc nào cũng mặt lạnh như tiền mà nuôi một thiên thần vui tươi* như thế ?
*Thiên thần tươi vui: Là biệt danh mà thường dùng để gọi Samoyed, một giống ch.ó tương đối ngoan ngoãn, lanh lợi, xinh và quý phái.
Người bảo thiếu cái gì thì bù cái nấy mà nhỉ?
Tạ Trì chỉ cho rằng Kim Mê đang diễn kịch, nên chỉ v**t v* con ch.ó và đáp với vẻ thờ ơ.
Samoyed thấy giọng của Kim Mê thì liếc cô một thoáng, mang theo ý tứ thăm dò và cảnh giác. Kim Mê con ch.ó như nên trong lòng ngứa ngáy. Cô mỉm vươn tay , chạm nó: “Samoyed …”
Dì Chu ở bên cạnh thấy cảnh tượng thì hốt hoảng, vội vàng ngăn cô : “Mợ chủ cẩn thận, kẻo Gia Quả mợ thương nữa đấy.”
Dì Chu thực sự thích Gia Quả. Vì chủ ở nhà thường xuyên nên bình thường đều là bà và quản gia chăm sóc nó. dù Gia Quả cũng chỉ là một con ch.ó mà thôi. Sau cái vô tình cào trúng và mợ chủ thương đó, mợ chủ ầm lên đòi đuổi nó , nếu chủ chỗ dựa cho Gia Quả thì cũng chẳng bây giờ nó đưa cho ai .
Dì Chu lo lắng rằng, nếu Gia Quả mợ chủ thương nữa thì cô sẽ thực sự lén đuổi nó lưng chủ.
Kim Mê bà ngăn thì sửng sốt, tựa như phần hiểu: “Chẳng Samoyed là giống ch.ó ngoan ngoãn ?”
Lúc nãy cô nó chơi đùa với Tạ Trì , trông nó cũng vô cùng thiết cơ mà.
Tạ Trì vuốt đầu của Gia Quả thành tiếng: “Vậy thì cô hãy tự hỏi bản , đó cũng là đầu tiên thấy Gia Quả hung dữ với khác như đấy.”
Kim Mê: “...”
Buồn . Rõ ràng cô là kiểu các động vật nhỏ yêu thích đó nhé!
“Samoyed ơi, đây nào.” Kim Mê vẫn đưa tay về phía Samoyed chứ chịu từ bỏ ý định. Cô tin thể chinh phục con ch.ó trắng to lớn !
Hai lỗ tai của Gia Quả giật giật, đó hướng về phía Kim Mê để ngửi mấy . Kim Mê nó với vẻ mặt tươi , đồng thời kiên trì vươn tay . Cuối cùng, Samoyed cũng sải móng vuốt trắng như tuyết của về phía cô.
Kim Mê kiên nhẫn chờ nó tới, Tạ Trì cũng ngăn cản, chỉ dì Chu đang lo lắng cạnh đó thôi.
Khi bước đến mặt Kim Mê, Samoyed bèn ngừng di chuyển. Kim Mê ngập ngừng chạm đầu nó, thấy Gia Quả kháng cự cho lắm nên cô bắt đầu mạnh dạn gãi cằm nó.
Mặc dù động tác của Kim Mê thuần thục như Tạ Trì nhưng rõ ràng Samoyed bắt đầu buông bỏ đề phòng mặt cô, thậm chí nó còn vẫy đuôi một cách thích thú.
Dì Chu thấy cảnh tượng thì tỏ vẻ thể tin . Rõ ràng đây mợ chủ và Gia Quả chán ghét lẫn , cũng chẳng bên nào để ý đối phương cả, hôm nay bọn họ thiết như ?
Bên cạnh, đôi mắt của Tạ Trì cũng trở nên thâm trầm. Bút ký của Kim Mê thì còn thể bắt chước . cô khiến Gia Quả đột nhiên gần gũi với , rốt cuộc cô thế nào ?
Mặc dù đây Mạnh Xán Nhiên chỉ thích gây rối nhưng vẫn đơn thuần như một tờ giấy trắng, còn Mạnh Xán Nhiên của bây giờ khiến cảm thấy phần thể thấu.
“Dì Chu, dì hãy đưa cô về phòng .” Tạ Trì gọi Gia Quả bên cạnh giải thích với dì Chu: “Bây giờ đầu óc của cô cho lắm nên nhớ nhiều chuyện.”
Kim Mê: “...”
Ha ha.
Dì Chu cũng gì thừa thãi mà chỉ kính cẩn đáp , đó dẫn Kim Mê lên lầu.
Biệt thự nhiều phòng nhưng chỉ hai phòng ngủ chính mà thôi, một phòng để Tạ Trì ở, còn phòng của Kim Mê. Sau khi trở về phòng, Kim Mê tắm rửa để quần áo . Cô đun nước nóng thì điện thoại di động vang lên .
Kim Mê cầm điện thoại di động lên, màn hình hiển thị gọi tới là “chị Đông Ni”.
Kim Mê suy nghĩ một lúc thì mới nhớ , hình như là quản lý của Mạnh Xán Nhiên. Cô cũng từng gửi tin nhắn cho Kim Mê khi cô đang viện.
“Chị Đông Ni?”
Cô bắt máy. Đầu dây bên nhanh ch.óng truyền đến giọng của một cô gái trẻ: “Nghe cô xuất viện , cô thể đến tham dự sự kiện ngày mai ? Hiện giờ mạng vẫn còn rằng cô tự t.ử thật đấy. Nếu ngày mai cô xuất hiện thì chắc chắn bọn họ sẽ ầm ĩ cho xem.”
Danh tiếng của Mạnh Xán Nhiên vốn cho lắm. Nếu chuyện tự sát xác nhận nữa thì cô thể dọn dẹp cuốn gói khỏi giới giải trí luôn.
Kim Mê suy nghĩ một lúc trả lời đối phương: “Được thôi, ngày mai sự kiện gì thế?”
Chị Đông Ni im lặng trong chốc lát trả lời: “Buổi biểu diễn của thương hiệu mà từng với cô đây đấy, tiện thể quảng bá cho ca khúc mới luôn. Cô viện xong thì quên hết hả?”
“À, ha ha, bác sĩ não của thiếu oxy một thời gian nên đúng là vài chuyện thể nhớ rõ .”
“...” Cô im lặng một lúc thật lâu: “Vậy cô còn nhớ lời bài hát với động tác vũ đạo ?”
Hỏi xong câu , chị Đông Ni cũng chẳng đợi Kim Mê trả lời mà tự tiếp: “Thôi bỏ , dù thì lời bài hát cũng chả mấy câu, vũ đạo thì cũng cứ như thường lệ thôi, cô cứ nhảy đại là .”
Đuôi lông mày của Kim Mê giật giật. Nhảy đại á? Kim Mê cô đây một là lên sân khấu, hai là sẽ khiến tất cả trầm trồ đấy nhé.