Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:44:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sợ nhất là bầu khí đột nhiên im ru như ve sầu mùa đông.

Nhìn sắc mặt của Triệu Nghệ Nam, Kim Mê những tưởng cô xé xác bản hợp đồng mới đôi.

Để đề phòng Triệu Nghệ Nam sẽ thực hiện hành vi vượt kiểm soát , Kim Mê nhanh tay lẹ mắt bảo vệ hợp đồng thật kỹ: "Cái đó, mặc dù tụi em kết hôn nhưng cũng sắp ly hôn !"

Triệu Nghệ Nam: "..."

cứ ngỡ gần đây chỉ tất bật với việc ly hôn, hoá cũng ?

"Kết hôn từ khi nào? Chồng cô là ai? Có trong giới ? Tại ly dị? Còn ai nữa ?" Triệu Nghệ Nam liến thoắng, tuôn một loạt câu hỏi. Kim Mê câm nín một hồi từ từ giải thích đầu đuôi câu chuyện với cô .

"Bọn em kết hôn hơn nửa năm , chung là khi em tham gia trại huấn luyện. Hôn nhân của bọn em chỉ là một cuộc hôn nhân hỗ trợ lẫn mà thôi. Anh sự ủng hộ của bà nội, em giúp em cơ hội mắt, bây giờ cả hai đều đạt mục đích, đương nhiên thể ly dị ."

Triệu Nghệ Nam cô với vẻ thăm dò như thể đang kiểm tra xem cô thật : "Không vì chuyện cô và Thẩm Thịnh Tinh thật ?"

"... Em, em và Thẩm Thịnh Tinh thì chuyện gì chứ? Bạn gái của là Trịnh Mỹ Việt cơ mà!" Nếu thì cũng là Mạnh Xán Nhiên và gì đó với , liên quan gì tới Kim Mê cô chứ?

Câu chuyện tình yêu của Thẩm Thịnh Tinh và Trịnh Mỹ đưa tin rầm rộ mạng xã hội như , Triệu Nghệ Nam cũng từng kể. Cô gặng hỏi chuyện nữa, hỏi sang vấn đề khác: "Chồng cô tên gì?"

"Tạ Trì, một bình thường, trong giới giải trí." Kim Mê : "Chỉ trong hai nhà chúng em mới chuyện kết hôn thôi, quản lý của em cũng ."

Triệu Nghệ Nam hừ lạnh, mở miệng : "Chứ gì nữa? Họ mà chuyện thì khi cô hủy hợp đồng, thể nào họ cũng tung tin tức lên mạng xã hội, để xem cô còn gì?"

Kim Mê: "..."

Thành thật mà , cô nhớ Triệu Nghệ Nam của lúc .

"Chồng cô công khai quan hệ của hai ?"

"Hả?" Từ đến nay, Kim Mê thật sự bao giờ nghĩ đến vấn đề : "Chắc hẳn còn công khai hơn em nữa."

Triệu Nghệ Nam: "..."

Mặc dù đây là cuộc hôn nhân thương mại nhưng cần ghẻ lạnh như ?

"Hai sống chung với ?"

"... Vâng, cơ mà đó là một khu biệt thự cao cấp, hệ thống an ninh ở đó nghiêm ngặt hơn cả nơi , paparazzi chắc chắn trộn ."

"Không vấn đề , cô chắc chắn một trợ lý bên cạnh để lo việc đưa đón cô trong cuộc sống thường ngày." Triệu Nghệ Nam nhức đầu: "Còn chuyện kết hôn của cô thì càng ít càng , đó là điều dĩ nhiên ."

Kim Mê thầm nghĩ trong bụng, quả thật trợ lý mới tuyển dễ tin cậy như Triệu Nghệ Nam: "Hiện tại tài xế của em là Tạ Trì cắt cử cho em, chắc chắn ông sẽ tiết lộ , trợ lý thì chỉ cần cho cô địa chỉ phòng việc là ."

"Bây giờ chỉ đành thôi, tạm thời công việc của cô nhiều, trợ lý từ từ tìm cũng ." Dứt lời, Triệu Nghệ Nam hỏi thêm một câu nữa: "Cô tài xế đưa đón cô là của Tạ Trì, ông tài xế đó báo cáo hành tung của cô cho Tạ Trì mỗi ngày ?"

"... Em nghĩ chắc Tạ Trì rỗi như ." Một tổng giám đốc kiếm trăm triệu mỗi giây như nhất thiết lãng phí thời gian chuyện . Hơn nữa, với mối quan hệ lúc của với Mạnh Xán Nhiên, khi hai với câu nào mười ngày nửa tháng cũng nữa là.

"Vậy , hôm nay tới đây thôi, khi nào thời gian cô sửa sang chồng tài liệu của cô đưa cho một bản, để dễ chuẩn ."

"Vâng..."

"Khi nào liên hệ với phòng việc xong, sẽ thông báo cho cô chụp hình. Mấy ngày nay cô cũng đừng , ở nhà tập thể d.ụ.c nhiều hơn . xem video của cô , mới nhảy ba phút mà thở hồng hộc ." Triệu Nghệ Nam giao nhiệm vụ cho Kim Mê xong xuôi mới rời khỏi phòng việc. Song, nửa đường thì cô nhắn tin bảo cô gửi video tập thể d.ụ.c cho mỗi ngày, cho cô lười biếng.

Hôm nay, Kim Mê hồi tưởng sự hãi hùng mà “ách áp bức” của chị Nam đem cho .

xe, gửi nhãn dán toe toét cho cô ngước lên tài xế đang lái xe ở phía . Cô khá tin tưởng Tạ Trì cử đến chỗ , điều quả thật Tạ Trì là chủ của ông , lẽ Tạ Trì sẽ nắm lộ trình mỗi ngày của rõ như lòng bàn tay nhỉ?

"Tài xế Lý, hỏi ông câu ." Kim Mê gáy tài xế, hỏi: "Ông báo cáo lộ trình mỗi ngày của cho tổng giám đốc Tạ ?"

Dường như tài xế ngẩn một lát mới trả lời: "Chỉ khi tổng giám đốc Tạ căn dặn, hoặc tổng giám đốc Tạ chở mợ chủ đến nơi nào nhưng giữa chừng mợ đổi đường thôi."

"Ồ… Vậy tổng giám đốc Tạ của ông quan tâm mỗi ngày ?"

"..." Lần thời gian im lặng của tài xế dài hơn đó thấy rõ. Ông chỉ là một tài xế thôi mà, tại đối mặt với câu hỏi đáng sợ chứ?

"Ông đừng căng thẳng quá, chỉ hỏi cho thôi.” Kim Mê tiếp tục hỏi: "Bình thường hỏi ông về lộ trình của ?"

"Cậu cũng dặn."

"Vậy ông cũng đừng báo cáo chuyện hôm nay nghĩa trang công cộng cho nhé."

"Vâng, thưa mợ chủ."

Sau khi rời khỏi biệt thự Kim Hải, Kim Mê về nhà mà nghĩa trang công cộng Vọng Long ở ngoại ô. Mặc dù tài xế phần bất ngờ nhưng cũng hỏi gì, trái Kim Mê mới là vặn hỏi ông khá lâu.

Mua một bó hoa tươi ở ngoài nghĩa trang công cộng, Kim Mê tìm bia mộ của dựa vị trí mà .

là chuyện lạ khó tin, cô từng nghĩ sẽ một ngày tự thăm mộ của bản .

Đối với cô, hôm nay sẽ là một khởi đầu mới. Cô sẽ tiến bước con đường một nữa với phận Mạnh Xán Nhiên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-18.html.]

Lúc cúi đặt hoa xuống, cô thấy một bó hoa hồng màu kem còn tươi đặt ở bên cạnh.

Hoa hồng màu kem là loại hoa mà cô thích nhất, hôm nay cũng ngày giỗ sinh nhật của cô, thế mà vẫn đến viếng cô ?

Ngoại trừ ba và Triệu Nghệ Nam , còn ai một ngày bình thường tự dưng nhớ đến cô, đó bất chấp đường xá xa xôi, lặn lội tới nghĩa trang công cộng Vọng Long để tặng cô một bó hoa hồng mà cô thích nhất nhỉ?

Kim Mê cầm bó hoa đó lên , tấm thiệp tờ giấy nào đính kèm đó, ai là tặng hoa.

Cô ôm bó hoa, nhẹ nhàng ngửi, đó đặt hai bó hoa cùng một chỗ bia mộ của .

Cô nhất định sẽ tìm chân tướng của hai mươi năm , trả sự trong sạch cho bản !

Đứng bia mộ một lát, Kim Mê xoay về. Khi về đến nhà, Kim Mê phát hiện thêm một bình hoa trong phòng khách, bên trong còn cắm một bó hoa hồng đỏ. Cô lấy kỳ lạ, gọi dì Chu đến: "Bó hoa hồng từ ?"

Dì Chu khúc khích, : "Cậu chủ mang về đấy ạ, chắc chắn là tặng mợ chủ ."

Kim Mê: "..."

Nếu là tặng cô thì cho cắm thẳng bình hoa chứ? Cô thấy chắc khi đem tặng mà từ chối, đành mang hoa về nhà cắm bình thì đúng hơn.

Kim Mê thầm tặc lưỡi, lên ngửi hoa hồng trong bình hoa.

Hoa nở tươi và rực rỡ, hương thơm ngào ngạt len lỏi ch.óp mũi cô.

Nể tình hoa vô tội, Kim Mê quyết định tiếp tục cho nó ở trong bình hoa.

"Tạ Trì ?" Cô hỏi: "Hoa ở đây , chắc về chứ nhỉ?"

Dì Chu gật đầu: " , chủ và trợ lý Trần đang bàn công việc trong phòng việc ạ."

"... Thế thì trợ lý Trần t.h.ả.m thật, tăng ca theo tên cuồng công việc ." Hôm nay là cuối tuần mà, chỉ là khổ thôi.

Buổi tối Trần Giác cũng ở đây ăn cơm tối. Kim Mê cầm đũa gắp đồ ăn bát, Trần Giác ở phía đối diện và hỏi: "Trợ lý Trần, bình thường bận rộn với công việc như , bạn gái của ý kiến ?"

Vành tai Trần Giác đỏ bừng, rõ ràng một đàn ông cao một mét tám mươi mấy đĩnh đạc là thế mà trông bẽn lẽn đến lạ lùng: " bạn gái."

"Hả?" Kim Mê bộ sửng sốt, che miệng: "Tổng giám đốc nhà giới thiệu ai cho ? Đáng lẽ quen với nhiều cô gái cực kỳ xinh mới đúng chứ?"

Trần Giác: "..."

Chuyện gì đang xảy thế , gì đó sai sai, đừng là cô Mạnh định tìm tổng giám đốc nhà họ để cãi đấy nhé?

Trần Giác tự giác im lặng là vàng, cầm bát lên, cắm cúi ăn cơm.

Quả nhiên, Kim Mê , Tạ Trì lên tiếng: "Ý cô là gì?"

" ý gì ? chỉ nghĩ rằng, với phận và địa vị của thì nhiều khác giới ngoại hình xinh cũng là lẽ đương nhiên thôi." Kim Mê , hỏi ngược : "Chứ nghĩ ý gì?"

Tạ Trì: "..."

Anh nghĩ cô cố tình bới lông tìm vết.

"Gâu!" Gia Quả đang xổm bên bàn cơm hai , sủa một tiếng như khuyên giải.

Trần Giác lặng lẽ liếc sang Gia Quả, mặc dù đầu nó thắt một cái nơ bướm màu hồng cực kỳ to nhưng nó là dũng sĩ danh xứng với thực của cái nhà .

Kim Mê cúi v**t v* Gia Quả, chuyện với Tạ Trì nữa. Sau khi cơm nước xong, cô dắt Gia Quả ngoài dạo ngay.

"Có vẻ tối nay sẽ mưa đây." Kim Mê dắt Gia Quả dạo trong khu biệt thự, thấy sắc trời âm u hơn bình thường, gió cũng khá to: "Chúng nhanh hơn , về mà trời mưa mất."

"Gâu!" Gia Quả bước nhanh hơn như thể hiểu lời cô .

Quả nhiên, lâu khi họ về nhà, trời đổ mưa như thác lũ, đến khi Kim Mê ngủ vẫn còn tạnh. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ kêu lạch cạch ồn ào đến mức chẳng thể nào ngủ , Kim Mê dứt khoát thức dậy, xuống lầu tìm một chai rượu vang uống ghế sô pha.

Tạ Trì vốn khó giấc, tối nay thì gió bão giật đùng đùng, cũng khó chìm giấc ngủ vì quá ồn. Tạ Trì từ tầng xuống để lấy cốc nước đá uống, ngờ mới tới phòng khách thì phát hiện bóng ghế sô pha.

Trong nhà mở đèn, Tạ Trì chỉ thể mượn ánh sáng lảng bảng hắt từ ngoài cửa sổ để nọ: "Mạnh Xán Nhiên, đêm hôm khuya khoắt cô ngủ mà ở đây uống rượu gì?"

Nghe thấy giọng , Kim Mê dành một lúc để tìm xem đang ở , đó mỉm với và giơ ly rượu đang cầm tay lên: "Tổng giám đốc Tạ ? Nào, uống một ly với ."

Tạ Trì: "..."

Anh chai rượu vơi một nửa, tới giật ly rượu khỏi tay Kim Mê: "Cô chọn thật đấy, khui chai rượu thích nhất là ?"

"Ai cho cướp rượu của ?" Kim Mê vươn tay để giật ly rượu khỏi tay Tạ Trì: "Gì mà nhỏ mọn thế, cùng lắm đền tiền cho chứ gì?"

Tạ Trì ỷ tay dài, đặt ly lên chiếc bàn nhỏ độ cao đủ để Kim Mê với tới : "Cô say , thì nửa đêm nửa hôm còn uống rượu."

"Ai say hả, say!" Kim Mê chằm chằm , bỗng dưng tươi rói với : "Do vui quá thôi. Hôm nay phòng việc của chính thức thành lập , dĩ nhiên uống rượu, ăn mừng chứ!"

"Vậy ? Uống rượu giải sầu một , chắc là giống ăn mừng."

 

 

Loading...