Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:44:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Nghệ Nam chuyện kiên quyết, vẻ để cô thương lượng thêm. Kim Mê dậy theo, về phía cô bảo: "Chị cần trả lời em vội như , chi bằng chị cứ thử suy nghĩ một chút xem ."
“Không cần cân nhắc thêm gì về chuyện nữa .” Triệu Nghệ Nam vẫn một mực từ chối: “Cô Mạnh, hiện tại cũng hơn bốn mươi tuổi , ở trong nhà còn hai đứa con nhỏ, chỉ chăm sóc chúng nó cho thật , hề ý định việc.”
Kim Mê im lặng trong chốc lát, : “Hơn bốn mươi tuổi thì chứ? Chị hãy xem thử đối thủ một mất một còn của chị năm đó, Hồng Như . Người mở cả công ty để quảng bá cho nghệ sĩ, cứ cách vài ba bữa là tham dự các sự kiện. Chẳng cô cũng hơn bốn mươi tuổi ?"
Nghe thấy cái tên Hồng Như, Triệu Nghệ Nam nhịn mà khẽ khẩy: “Công ty của cô cũng chỉ dựa hai ba nghệ sĩ vẫn còn thể kiếm tiền để chống đỡ, những kẻ còn thì còn chẳng gây xôn xao bằng cô.”
"..." Thôi tạm thời thể coi đó như là một lời khen , cô tiếp: "Không là chị bảo rằng chị chẳng còn hiểu rõ giới giải trí nữa ? Đừng mạnh miệng như , hai mươi năm trôi qua , chị vẫn còn để ý đến Hồng Như đấy thôi. Vậy thì chị xem xem, cô thành công, sống vui vẻ sung sướng đến nhường nào, chẳng lẽ trong lòng chị hề cảm thấy chút buồn bực nào ? Chị cũng cản đường cô nữa ?”
"Cái công ty đó của Hồng Như vẫn đủ khả năng để khiến cảm giác ấm ức tức tối gì ." Triệu Nghệ Nam tiếp tục chủ đề nữa, bởi vì cô phát hiện rằng cô Mạnh dường như còn hiểu cô nhiều hơn so với tưởng tượng. Cô tiếp tục: "Hoàn cảnh của mỗi mỗi khác, cô cũng cần khuyên nữa."
Kim Mê mím môi, gật đầu đáp: “Em hiểu , chỉ là em cũng mong rằng chị thể ghi nhớ kỹ một điều, ngoại trừ cái tên là của Văn Kiệt, chị còn là Triệu Nghệ Nam.”
Đôi mắt của Triệu Nghệ Nam khẽ lay động, Kim Mê cũng thêm gì nữa, cầm lấy túi xách của dậy rời . Thành thật mà , cô ngờ rằng hai mươi năm, Triệu Nghệ Nam trở thành dáng vẻ như thế . Rõ ràng là với tính cách của Triệu Nghệ Nam, cho dù là kết hôn và sinh con chăng nữa, cô cũng sẽ từ bỏ sự nghiệp của bản .
Xem , những chuyện xảy năm đó thực sự ảnh hưởng quá lớn đến cô .
mà cũng , đây khi Lưu Bị mời Gia Cát Lượng rời núi còn tới cửa xin ba , thì cô cũng thể đến mời cô ba !
Sau khi tự cổ vũ bản như trong lòng, sang ngày hôm , Kim Mê tới tìm Triệu Nghệ Nam.
Triệu Nghệ Nam thấy xuất hiện mặt , cảm giác chút nên lời: "Cô Mạnh, tưởng rằng hôm qua rõ ràng với cô mà."
Kim Mê mỉm , trả lời: "Thế lỡ như hôm nay chị đổi ý thì đây? Mà nếu như chị đổi ý, hai ngày em vẫn thể đây hỏi tiếp nữa."
Triệu Nghệ Nam: "..."
Hình như cô từng thấy cái dáng vẻ hổ ở khuôn mặt của Kim Mê đây .
“Cô trong chúng chuyện.” Dẫu thì Mạnh Xán Nhiên cũng là một nữ nổi tiếng, nên Triệu Nghệ Nam sợ cô sẽ khác nhận , cùng vẫn là nhường đường cho cô.
"Dì Vương, dì gọt giúp một ít trái cây mời khách." Triệu Nghệ Nam dặn dò giúp việc trong nhà, dì Vương đáp phòng bếp gọt hoa quả.
Kim Mê liếc dì Vương đang trong bếp, tò mò mà hỏi Triệu Nghệ Nam: "Đây là dì Vương ? Thế dì Tào mà bọn trẻ nhắc đến ngày hôm qua là ai ạ?"
Sắc mặt của Triệu Nghệ Nam đổi, cô vội chuyển chủ đề: "Cô Mạnh, nếu như cô thật sự tìm quản lý, thể giới thiệu cho cô một ."
"Em cần ai khác cả, em chỉ tin tưởng một chị thôi."
Câu khiến Triệu Nghệ Nam sửng sốt, cô cô và thốt lên: "Tại ?"
Kim Mê đáp: “Năm , khi Kim Mê qua đời, một xung quanh tố cáo là cô tiền sử sử dụng m* t**. Có thể là bọn họ khác mua chuộc, cũng khả năng là do họ bất mãn với cô từ lâu nên quyết định thừa cơ hãm hại. với tư cách là quản lý của cô , chị luôn giúp cô rõ chuyện và kiên trì yêu cầu cảnh sát tiếp tục điều tra sự thật về cái c.h.ế.t của cô . Nếu như như thế thì , hẳn là chị cũng sẽ vu khống, thậm chí còn cấm cửa trá hình, tham gia các hoạt động trong ngành."
Triệu Nghệ Nam vô thức nắm c.h.ặ.t hai tay, đây chính là vết sẹo sâu nhất trong lòng cô , bây giờ dễ dàng mặt vạch trần như thế . Cô cô gái trẻ trung và xinh ở phía đối diện, ánh mắt tối sầm: "Những việc thì liên quan gì đến cô chứ?"
Kim Mê cong môi : “Em kể mà, mới quen nhưng em và dì Phan thiết. Mà chính bản em cũng là một hâm mộ của Kim Mê. Cái c.h.ế.t của cô năm đó nhất định là còn nguyên nhân ẩn giấu phía , em chắc chắn sẽ trả công lý cho cô cho bằng ."
Nét mặt của Triệu Nghệ Nam đổi khi cô, là mang theo một chút sự hoài nghi và dò xét: "Đã hai mươi năm trôi qua kể từ khi vụ việc xảy , cô thực sự nghĩ rằng vẫn còn thể điều tra rõ ràng chuyện ư?"
"Đương nhiên là thể ." Cô vẫn nhớ như in, khi c.h.ế.t, cô trông thấy một đàn ông đột nhập nhà cô. Mặc dù vẻ ngoài của đó đổi hai mươi năm chăng nữa, nhưng đây vẫn sẽ là một manh mối mà chỉ cô . Cô tiếp: “Em là chị và dì Phan trao đổi tin tức trong suốt mấy năm nay, với hy vọng rằng sẽ bằng chứng mới xuất hiện. Kim Mê c.h.ế.t hai mươi năm , hiện tại những còn giải trừ nỗi oan cho cô cũng chỉ còn ba cô và chị nữa thôi."
Triệu Nghệ Nam lời nào, nhưng vành mắt của cô chút ửng hồng. Là quản lý của Kim Mê, cô rõ nhất rằng Kim Mê bao giờ sử dụng m* t**, mà nguyên nhân cái c.h.ế.t của cô năm đó là do dùng m* t** quá liều.
Đây là t.a.i n.ạ.n gì cả, đây chính là mưu sát!
Tuy nhiên, năm đó, mặc dù cảnh sát dành một thời gian dài để điều tra, họ vẫn thể tìm chút manh mối nào về phạm nhân. Trong suốt hai mươi năm qua, cô và dì Phan luôn cố gắng tìm kiếm bằng chứng mới, nhưng họ chỉ nhận lấy sự thất vọng hết đến khác.
Ba của Kim Mê càng ngày càng già , chính gia đình của cô cũng gặp nhiều chuyện khó khăn, thật thì họ lực bất tòng tâm .
Dì Vương đặt trái cây cắt xong lên bàn, chờ tới khi dì Vương rời , Kim Mê tiếp tục lên tiếng: “Bởi vì , em cần một mà em thể tuyệt đối tin tưởng để ở bên cạnh . Đương nhiên, em sẽ để chị việc gì nguy hiểm cả, công việc chính của chị vẫn là quản lý của em mà thôi."
Triệu Nghệ Nam uống một ngụm nước mà dì Vương mới rót cốc, bình cảm xúc của bản trả lời: “Cô Mạnh, là giúp cô, mà là thật sự cách nào phân ."
Kim Mê thấy khó hiểu: “Tại cần thế chứ, chẳng ở nhà của chị giúp việc soạn sửa nhà cửa giúp chị ? Hơn nữa, con trai út của chị cũng học đến tiểu học , cũng cần chị cùng và chăm sóc thằng bé từng giây từng phút."
Triệu Nghệ Nam cô, đáp: "Nuôi con hề đơn giản như cô nghĩ ..."
Cô đến đây, kịp dứt lời thì điện thoại di động của cô reo lên, là giáo viên chủ nhiệm lớp của con gái cô đang gọi tới. Triệu Nghệ Nam cau mày, bấm nhận điện thoại: "Thầy Cao, chuyện gì ?"
Ở đầu dây bên , thầy Cao : "Chào của Thư Hàm, bây giờ cô đang rảnh ? Có chút việc, chắc là phiền cô qua đây một chuyến."
Triệu Nghệ Nam càng nhíu mày c.h.ặ.t hơn: “Đã chuyện gì xảy với Thư Hàm ?”
"Cô đừng lo lắng, chuyện gì xảy với con bé cả. Tốt nhất thì cô vẫn nên đến trường và chuyện trực tiếp."
"Được , sẽ tới ngay đây." Triệu Nghệ Nam cúp điện thoại, thuận tay cầm lấy chìa khóa xe: "Xin , cô Mạnh, hiện tại tới trường của con gái một chuyến, thời gian tiếp đãi cô nữa ."
"À, , ." Kim Mê cũng nội dung cuộc điện thoại . Tuy rằng chỉ vài ba câu với nhưng cô cũng thể đoán rằng xảy chuyện gì đó với con gái của Triệu Nghệ Nam , xem việc nuôi dạy con cái thật sự khó khăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-14.html.]
Triệu Nghệ Nam đang định ngoài, dĩ nhiên cô thể tiếp tục đợi ở trong nhà của cô nữa, cô gọi tài xế và theo Triệu Nghệ Nam đến trường của Tưởng Thư Hàm.
Tưởng Thư Hàm đang theo học tại một trường tư thục quý tộc và trở thành học sinh lớp 11 tháng chín năm nay. Kim Mê bảo tài xế đỗ xe ở chỗ gần cổng trường, nhưng cũng theo Triệu Nghệ Nam trong mà chỉ yên trong xe chờ đợi cô xong việc.
Khoảng nửa tiếng đồng hồ đó, từ bên trong, Triệu Nghệ Nam bước ngoài, theo là một cô bé mặc đồng phục học sinh nữ. Hai dường như đang cãi vã, trông cảm xúc của đứa trẻ vẻ như kích động.
Sau khi thấy điều , Kim Mê bèn đeo khẩu trang, kính râm và đội mũ, xuống xe về phía hai họ.
“Chính cuộc đời của mà còn là một mớ hỗn loạn nữa là, tư cách gì mà dạy dỗ con chứ?” Kim Mê bước tới thì thấy Tưởng Thư Hàm hét lớn với Triệu Nghệ Nam: “Ba của con nuôi nhân tình ở bên ngoài, mà thì nén giận, đến ngay cả Tưởng Văn Kiệt cũng xem thường , chỉ còn thiếu là gọi thẳng Tào Lệ Na là nữa thôi! Mẹ thể dạy con cái gì đây? Con cũng lớn lên trở thành dáng vẻ như !"
Tưởng Thư Hàm xong, lập tức xoay bỏ chạy. Cảm xúc của Triệu Nghệ Nam cũng phần kích động, phía kêu tên của Tưởng Thư Hàm hai , nhưng hề đuổi theo.
"Không , . Trước tiên chị hãy cứ bình tĩnh một chút, để em giúp chị đuổi theo con bé xem ." Kim Mê thấy Triệu Nghệ Nam tức giận lo lắng, bèn tự chạy theo Tưởng Thư Hàm.
Tưởng Thư Hàm cũng xa, chỉ chạy đến một nhà sách ngay gần trường xuống ở đó. Cô bé gọi một cốc sữa, trong tay cầm điện thoại di động, đang chăm chú nhắn tin với ai đó. Kim Mê tiến tới, xuống ghế đối diện cô bé, lúc cô bé mới ngẩng đầu lên: "Chị là ai?"
Kim Mê đáp: “Chị là bạn của em, giúp em tới đây gặp em một lát.”
Nghe chữ "" , Tưởng Thư Hàm trở nên kích động: "Không cần!"
"Vậy thì em cần trả tiền cho ? Em thể gọi thêm vài thứ, chị sẽ thanh toán hết cho."
"Ai mà thèm chứ, cũng là em tiền!"
Cửa lớn của nhà sách một nữa đẩy , hai cô gái mặc đồng phục học sinh giống hệt như của Tưởng Thư Hàm thẳng về phía cô bé.
"Tưởng Thư Hàm, ý gì đây? Cậu rõ ràng là tớ thích Lục Thiên, mà còn hẹn hò với ở hồ nhân tạo là ?"
Một cô gái bên cạnh cũng tức giận, bực bội phụ họa: " thế, uổng công Thiên Thiên vẫn luôn coi là bạn nhất của ! Sao thể phản bội như chứ!"
Kim Mê ở một bên: "..."
Hóa , gây nên náo động lớn như , cũng chỉ đơn giản là vì một chuyện phá hoại nhỏ nhặt như thôi ?
Khoảng thời gian học bài sách vẫn là nhất.
Tưởng Thư Hàm hiển nhiên hề cho rằng đây là một chuyện cỏn con, còn sốt ruột giải thích: “Bọn tớ vốn dĩ là hẹn hò, do cái đăng bài linh tinh đấy! Thậm chí, bởi vì việc mà thầy Cao còn gọi tớ tới luôn , mà đến cả cũng tin tớ chứ?"
Hà Thiên hỏi cô bé: "Vậy thì tại hai cùng đến hồ nhân tạo? Ảnh chụp cũng đăng cả , thể ngụy biện chuyện như thế !"
"Tớ..." Tưởng Thư Hàm thốt lên một tiếng "Tớ", nhưng mà mãi lời tiếp theo. Nhìn thấy cô bé mang dáng vẻ như , Hà Thiên càng cảm thấy cô bạn của đang giấu diếm điều gì đó.
"Vậy mà còn bảo là thích Lục Thiên!"
"Ai thích chứ?"
"Tớ tin . Cậu thích thì còn hẹn hò với ở hồ nhân tạo?"
"Tớ đó là hẹn hò mà! Nhà trường cho phép yêu sớm !"
"Trường cho phép, nhưng vẫn thể vụng trộm thích trong lòng chứ !"
"..." Kim Mê đó, lắng hai cô bé đối đáp qua , nhịn mà lên tiếng ngắt lời: "Đừng tranh cãi với nữa, chị thể chứng minh con bé thực sự thích bé tên Lục Thiên ."
Lúc Hạ Thiên mới chú ý đến cô, trông thấy khuôn mặt của cô che kín lọt một lỗ hổng, Hạ Thiên khỏi dò xét, liếc cô thêm vài : "Chị là ai?"
Kim Mê : “Chị là bạn của Tưởng Thư Hàm.”
“Vậy mà chị thích Lục Thiên ?”
Kim Mê chớp chớp mắt, mở ảnh chụp của Tạ Trì thời cấp ba trong điện thoại , đưa cho mấy cô bé xem xem: “Thế nào?”
Ba cô bé vốn dĩ còn đang cãi , hẹn mà cùng trong tấm ảnh thu hút: "Trời đất, trai quá !"
" , còn hơn Lục Thiên nhiều!"
"Ai đây!" Hạ Thiên ngước mắt, liếc Tưởng Thư Hàm bên cạnh, chậc lưỡi một tiếng: "Từ khi nào mà quen một bạn trai như , cũng thèm giới thiệu cho chúng tớ tới quen?"
Tưởng Thư Hàm: "..."
Cô bé cũng mới gặp thôi mà.
Kim Mê cất điện thoại , cô bạn cùng lớp với Tưởng Thư Hàm, tên Hà Thiên , : "Trái , cô bạn của em cũng lòng đổi thật nhanh quá. Chẳng , em còn mở miệng là tiếng Lục Thiên tiếng cũng Lục Thiên ?"
"Em, em chỉ là đối xử với họ như thế bởi vì thích những thứ đẽ mà thôi. Trường của bọn em cho phép yêu sớm ." Hạ Thiên nghiêm túc : "Bạn nam trong điện thoại di động của chị là họ hàng của chị ạ?"
"Cứ coi như là thế ."
"Cậu học trường nào ?"
"..." Kim Mê ho khan hai tiếng, với họ: "Mấy đứa hãy kể cho chị một chút về những chuyện xảy hôm nay , chị sẽ giới thiệu bé cho các em quen."