Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:44:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Phòng việc yên tĩnh, ngoài trừ trưởng phòng và con Kim Mê , còn một bảo vệ đô con cầm dùi cui.

“...” Kim Mê im lặng, quả nhiên bình thường sẽ chỉ coi cô là kẻ l.ừ.a đ.ả.o.

Nhà tù đúng ?

“Mấy ý gì?” Phan Tuệ Chân ghế, hỏi trưởng phòng đối diện.

Trưởng phòng : “Dì đừng lo, bởi vì dì là khách hàng quan trọng của chúng cháu nên công việc của dì sẽ do đích cháu xử lý giúp.”

Nói đến đây, cô vờ như vô tình liếc Kim Mê ăn mặc kín mít từ đầu tới cuối bên cạnh: “Cháu thấy hạn mức chuyển khoản của dì lớn quá, dì tình nguyện chuyển ? Không ai uy h**p dì chứ?”

Kim Mê: “...”

Ý gì thế, cô thăng cấp từ kẻ l.ừ.a đ.ả.o thành kẻ phạm tội uy h**p ?

Phan Tuệ Chân: “Không, con gái của bạn cần dùng gấp thật mà.”

Trưởng phòng đ.á.n.h giá Kim Mê thêm nữa, đó : “Không cô đây thể tháo kính râm và khẩu trang xuống ?”

“...” Kim Mê đoán hôm nay cô lộ mặt thì chuyện thể rõ ràng , thế là cô tháo kính râm và khẩu trang xuống.

Sau khi rõ mặt cô, trưởng phòng ngẩn , cô nhíu mày như nhớ xem từng gặp cô ở : “Có cô là...”

“Mạnh Xán Nhiên.” Kim Mê mỉm với cô : “Một nữ nghệ sĩ chút danh tiếng mà thôi.”

Trưởng phòng: “...”

Độ nổi tiếng mạng xã hội Trung Quốc của cô lớn lắm đấy, chẳng qua tai tiếng nhiều hơn thôi.

“Như cô thấy đấy, tiện để lộ mặt nêm mới đeo khẩu trang mãi, nếu như vì chuyện mà các hiểu lầm là phần t.ử phạm tội, xin .”

Trưởng phòng: “...”

Không , là cô chứ.

Trưởng phòng Phan Tuệ Chân, nụ mất tự nhiên hơn lúc : “Vậy nên dì Phan quen cô Mạnh ?”

“Ừm, con bé trưởng thành mà.”

Quản lý: “...”

Kim Mê : “Ngại quá, để cô chê , dạo gần đây đúng là gặp chút khó khăn nên mới vay tiền dì, mong đừng tiết lộ ngoài.”

“... Cô yên tâm , chắc chắn sẽ tiết lộ chuyện riêng tư của khách hàng.” Chỉ điều Mạnh Xán Nhiên là cô chủ nhà họ Mạnh, cô còn thể thiếu tiền ? Gần đây cũng tài chính nhà họ Mạnh gặp khó khăn gì.

Sau khi hiểu lầm giải thích rõ, ngân hàng nhanh ch.óng chuyển tiền qua. Khoản tiền nhiều hơn một triệu một trăm nghìn tệ mà Kim Mê cần nhiều, quả nhiên thương cô nhất.

“Cảm ơn .” Kim Mê cảm động ôm chầm lấy Phan Tuệ Chân.

Phan Tuệ Chân vỗ lưng cô: “Cảm ơn gì chứ, đây vốn dĩ là tiền của con mà.”

“...” thật.

Bảo vệ bóng lưng xa dần của hai con, nhịn mà thầm thở dài, quan hệ của hai còn thiết hơn cả con ruột thịt thế. Kia thực sự là Mạnh Xán Nhiên ? Người thật còn hơn trong ảnh.

Kim Mê bản nhiều thêm một fan mê nhan sắc, cô còn đang thương lượng với xem tối nay ăn cơm, tới cửa chung cư, cô thấy một phụ nữ trẻ tuổi chắn đường họ.

“Cô, cô thế? Ba cháu bảo hôm nay bên thi công nên sai cháu tới xem xem cô cần giúp đỡ gì .”

Nghe cô xong, Phan Tuệ Chân lắc đầu: “Chuyện nhỏ thôi, nhà cháu cũng bận mà, cần chạy tới chạy lui như thế.”

Nghe xong, cô gái còn nhiệt tình hơn bà : “Lời của cô xa cách quá, chúng đều là một nhà, chuyện gì cần giúp đỡ cô cứ thoải mái mở lời là .”

Phan Tuệ Chân gật đầu, gì, cô gái Kim Mê bên cạnh bà : “Đây là...”

“À, con bé là con gái của bạn cô, hôm nay nó qua đây thăm cô.” Phan Tuệ Chân , đó giới thiệu với Kim Mê: “Đây là cháu gái dì, Phan Nhã Dung.”

Vừa cái tên , Kim Mê kinh ngạc đến ngớ : “Em là Nhã Dung? Em lớn thế !”

Phan Nhã Dung: “?”

Không chứ, qua cô gái còn nhỏ tuổi hơn cô , mấy lời ?

Phan Tuệ Chân kịp thời chuyển chủ đề: “Bây giờ trường mầm non cũng sắp tan học nhỉ? Cháu đón con , bên xong hết việc .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-12.html.]

là Phan Nhã Dung chuẩn đón con, cô Kim Mê, đó với Phan Tuệ Chân: “Vậy cháu đây, chuyện gì cô cứ trực tiếp gọi điện thoại cho cháu là .”

“Ừ.”

“Còn chuyện nhà cả của chú.” Phan Nhã Dung đến đây thì khó xử, cô dừng : “Cô cũng đừng trách cháu lắm chuyện, họ ở căn biệt thự Kim Hải hơn một năm , họ tưởng đấy là nhà thật ? Mặc dù bọn họ mang họ Kim nhưng năm đó chị họ cháu thiết với nhà họ Phan chúng hơn mà.”

Phan Tuệ Chân an ủi đáp đôi câu, cuối cùng Phan Nhã Dung mới xách túi rời .

Nhìn bóng lưng cô , Kim Mê chợt nhận : “Lần cuối con gặp Nhã Dung là lúc đón Tết, khi nó vẫn còn là học sinh cấp ba non choẹt, quấn lấy con đòi con giúp nó xin poster chữ ký của nam nghệ sĩ...”

Phan Tuệ Chân : “Bây giờ nó hai con .”

Kim Mê: “...”

Xa cách, quả thực là xa cách quá.

Hai mươi năm dài thật đấy.

Kim Mê thầm cảm thán xong, đó hỏi: “Nhà bác cả mà Nhã Dung đến là thế?”

Phan Tuệ Chân mím môi, vốn dĩ bà cho Kim Mê chuyện nhưng ngờ tới sẽ gặp Nhã Dung, bà thở dài: “Đầu năm ngoài, bác cả con bất ngờ trúng gió, bác gái với nhà chúng , hy vọng chuyển tới căn biệt thự Kim Hải ở tạm, để bác cả con tĩnh dưỡng. Mẹ với ba con đều đồng ý, điều sắp hai năm đến nơi , bác cả con cũng khỏi bệnh mà họ vẫn ý chuyển , thế nên Nhã Dung mới ý kiến với họ.”

Lượng tin tức trong câu quá lớn, Kim Mê tiêu hóa xong mới mở miệng: “Nhà bác cả thấy với ba hiền, đuổi họ nên mới lì , chuyển . Có điều ý kiến cũng nên là con ý kiến, suy cho cùng biệt thự do con bỏ tiền mua, liên quan gì với mấy Nhã Dung?”

Phan Tuệ Chân thở dài, cô: “Miểu Miểu, với ba con chỉ một con, hai giữ một đống tiền con để cũng chẳng con cái thừa kế, họ hàng thể thèm khát ? Bây giờ với ba con ngày càng lớn tuổi, họ chỉ mong lúc chúng lập di chúc, họ sẽ chia một chút tài sản thôi.”

Kim Mê mím môi gì, chẳng trách hôm nay Nhã Dung bận đón con mà còn cố ý tới thăm cô một chuyến, chỉ vì lượn lờ mặt bà để bà nhớ mà chia thêm chút tài sản.

mà bây giờ con về , tiền vốn là của con, ba đương nhiên sẽ giao cho con.” Phan Tuệ Chân cần tay Kim Mê: “Mẹ với ba con cũng chẳng tiêu nhiều tiền, mấy năm nay mặc dù nhân dân tệ mất giá nhưng bất động sản của con tăng lên ít, thêm đó còn vàng con tích trữ nữa, tổng tài sản chắc là cũng tăng lên ít.”

Kim Mê , trong lòng buồn bã: “Mẹ với ba con tiết kiệm thế gì, thấy đấy hai tiêu thì khác cũng ủ âm mưu với chúng thôi. Còn biệt thự Kim Hải nữa, lúc đầu con mua nó là vì thấy cảnh , thích hợp cho ba dưỡng lão, kết quả hai ở, còn để nhà bác cả ở lâu như thế.”

Mặc dù là một nhà nhưng cũng thể ngại như thế. Ba cô da hiền lành nhưng cô dễ chuyện .

Có vẻ cô đang nghĩ gì, Phan Tuệ Chân hé miệng, chuẩn thì ba Kim Mê gọi điện thoại tới, hỏi xem bà tu sửa thế nào . Sau khi cúp điện thoại, Phan Tuệ Chân với Kim Mê: “Ba con hôm nay câu mấy con cá, bảo về nấu cá ăn. Con...”

“Con tới , với ba con ăn .” Ba cô dễ dàng tin tưởng chuyện nhập hồn như cô: “Ngày khác con hẹn ăn cơm , đừng dẫn ba con theo. À đúng , wechat , chúng kết bạn !”

“Có.” Mặc dù Phan Tuệ Chân tuổi nhưng bà vẫn wechat, hai kết bạn xong, Kim Mê gọi xe đưa bà về nhà mới gọi điện thoại bảo tài xế tới đón .

Không thể cô căn thời gian , về đến nhà, dì Chu cơm tối xong.

Kim Mê lên lầu quần áo ăn cơm, Tạ Trì ở công ty tăng ca mà đến tận khi cô ăn xong , vẫn xuất hiện. Kim Mê cũng mặc kệ , cô dắt Gia Quả ngoài dạo một vòng, đó chuẩn tới phòng gym luyện tập.

Vừa đến cửa, cô thấy Tạ Trì đang tập bên trong. Cô ngẩn phòng: “Ồ, hóa thực sự tới đây tập ?”

Tạ Trì ngước mắt đáp: “Nếu cô cho rằng phòng tập xây cho ai?”

Kim Mê thể phủ nhận nên gật đầu, cô cũng vội tập ngay mà một bên quan sát Tạ Trì với vẻ hứng thú. Lúc luyện tập Tạ Trì thể mặc âu phục vặn, quấn kín kẽ nữa, chiếc áo phông trắng , ánh mắt Kim Mê cơ bắp cánh tay thu hút.

Cánh tay nhiều thịt, đường nét cơ bắp những mà còn cảm giác mạnh mẽ, thu hút .

“Dáng đấy.” Kim Mê nhướn mày: “Bình thường che kín thế gì?”

Tạ Trì cô: “Sợ gặp như cô đấy.”

Kim Mê: “...”

Ha, từng thấy , đến cả cơ bụng cũng chẳng thấy , chứ?

Cô khinh thường đầu , chuẩn tập, Tạ Trì thấy cô tập thật, bất ngờ: “Gần đây cô nghiêm túc đấy nhỉ.”

“Đương nhiên , chấm dứt hợp đồng với công ty , lập phòng việc riêng.” Bởi vì cơ thể sức, giọng Kim Mê chút căng : “Đương nhiên nỗ lực .”

Tạ Trì từng cô nhắc tới chuyện chấm dứt hợp đồng, vô thức thả lỏng bàn tay cầm dụng cụ: “Cô chấm dứt hợp đồng với công ty?”

“Ừm.” Kim Mê đáp , điện thoại đặt bên cạnh “tinh” một tiếng, là tin nhắn gửi cho cô, bà hỏi cô ngủ .

Kim Mê lập tức dậy, lấy điện thoại trả lời: “Còn đang tập thể d.ụ.c ạ, tập xong mới ngủ.”

Phan Tuệ Chân dặn cô đừng tập mệt quá, ngủ sớm , Kim Mê gửi biểu tượng cảm xúc nũng qua, đó cô hỏi: “ , , còn phương thức liên lạc của chị Nam ? Quản lý cũ của con ý.”

Phan Tuệ Chân: Có, mấy năm nay thỉnh thoảng vẫn liên lạc với cô , đợi chút gửi cho con.

“Vâng ạ, yêu .” Kim Mê gửi biểu tượng hôn chùn chụt qua, cô lập tức cảm nhận ánh mắt lạnh lùng đang , Kim Mê ngẩng đầu, thẳng mắt Tạ Trì: “Anh, như thế gì?”

Tạ Trì hừ một tiếng, giọng điệu còn lạnh hơn cả điều hòa trong phòng: “Cô quyến rũ con cừu non nào ?

 

 

Loading...