Bà Hoàng Giới Giải Trí Vẫn Là Tôi - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:44:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ sở để phán tội cô là cô lấy vàng ròng khỏi két bảo hiểm nhưng hiện giờ, ngay cả chuyện nhà còn ở chỗ cũ cô cũng .
Ngôi nhà đó là chỗ ở của ba cô từ khi cô lên đại học, giờ hai mươi năm trôi qua , chừng phá bỏ và di dời nơi khác mất cũng nên.
Hơn nữa, cho dù căn hộ đó vẫn còn thì cũng chắc ba cô cũng vẫn còn sống ở đó.
Kim Mê ghế sô pha nghĩ ngợi một lúc, quyết định tới tận nơi mục sở thị xem . Cô lên tầng một bộ quần áo khác đeo kính râm, mũ và khẩu trang .
Không thể , ăn mặc thế thực sự giống một tên tội phạm.
Dì Chu thấy cô ăn mặc như ngoài cũng nhịn hỏi cô một câu: “Mợ chủ định ạ?”
Kim Mê : “Khụ, gặp bạn.”
“Vậy để gọi tài xế cho mợ chủ.”
“Ừ, phiền dì Chu.”
Trong lúc Kim Mê chơi với Gia Quả, tài xế đ.á.n.h xe tới, chuẩn sẵn sàng, cô xe, cho tài xế một địa chỉ áng chừng.
Tài xế hỏi gì nhiều, lập tức cho xe chạy. Trên đường , Kim Mê dùng điện thoại kiểm tra khu vực quanh nhà cô, từ những bức ảnh chụp thực tế trong bản đồ thì bên đó vẫn còn sót ít dãy nhà cũ.
“Tới đoạn đằng thì tấp lề đường giùm .” Kim Mê thấy gần tới nơi bèn bảo tài xế dừng xe . Ở đây cấm dừng xe lâu nên Kim Mê cởi dây an với tài xế: “Bao giờ chuẩn về thì sẽ gọi điện báo một lúc để đây đón .”
“Vâng, thưa mợ chủ.”
Kim Mê gật đầu, kéo vành mũ của thấp xuống, đó mới mở cửa xuống xe.
Mặc dù hai mươi năm trôi qua nhưng đối với Kim Mê mà , thực cô chỉ mới tới đây tháng . Điều khiến cô bất ngờ là con đường vẫn khác là bao so với ký ức của cô, chẳng qua là siêu thị đầu đường biến thành một cơ sở thẩm mỹ viện, quán chụp ảnh biến thành quán photocopy, còn cửa hàng bán sỉ kem ốc quế ở đối diện thì vẫn hiên ngang giữ vững việc kinh doanh của họ suốt hai mươi năm.
Cô quen chân tới cổng khu chung cư, ngẩng đầu lên bên trong.
May quá, nhà cô vẫn còn, ba cô bán căn nhà .
Trên đường , cô gọi điện thoại máy bàn của gia đình, ngoài dự đoán của cô, điện thoại còn tồn tại nữa, hiện tại trong tay ai cũng đều một chiếc điện thoại nên điện thoại bàn còn hữu ích nữa .
“Cô gái , cháu tìm ai ?” Có lẽ là vì cách ăn mặc của cô quá đáng ngờ nên bác vệ ở cổng cô hỏi một câu.
Bác bảo vệ là bác bảo vệ mà cô nhớ. Cô hắng giọng một tiếng mở miệng : “Cháu tới đây tìm Phan Tuệ Chân, bà còn ở đây ạ?”
Bác bảo vệ nghĩ ngợi một hồi gật đầu đáp: “Bà ở đây , nhà bà ở tòa ba, nếu cháu qua đó thì chú ý cẩn thận một chút nhé, dạo chung cư cũ đang cải tạo , công nhân thi công ở đó.”
“Dạ , cháu cảm ơn ạ.” Kim Mê trong khu chung cư, phát hiện vẻ ngoài của những ngôi nhà còn giống như trong trí nhớ của cô nữa, nhà nào nhà nấy đều sơn màu sơn mới, còn lắp thêm cả thang máy, thậm chí cửa chung cư còn cả lối riêng dành cho khuyết tật.
“Tu sửa tuyệt thật.” Kim Mê bước tới tòa nhà ba, thang máy lên thẳng tầng sáu. Không thể , độ tuổi của các gia đình ở khu chung cư đều khá lớn, thang máy mà leo lên tận tầng sáu thì đúng là khá mệt.
Kim Mê bước khỏi thang máy, trông thấy nhà mở cửa. Hôm nay cô chỉ định tới đây để nghiên cứu địa điểm, tiện thể xác nhận xem ba cô còn ở đây nữa , còn thì cô hề nghĩ tới chuyện gì khác nữa.
Thật ngờ cô thấy cửa mở, cô rón rén bước tới, trong, thấy trong phòng khách chất đống nhiều đồ đạc, hình như là dồn hết đồ từ các phòng khác ngoài để sửa sang.
Kim Mê ngó một lát, thấy ai cả, cô cất bước nhà. Bố cục trong nhà đổi là bao, chỉ một vài món đồ mới, Kim Mê quanh một vòng, tìm thấy chiếc két sắt đựng vàng của trong tủ quần áo ở phòng ngủ, trái , cô phát hiện một chiếc hộp màu hồng.
Đây là một chiếc hộp khóa mật mã mà cô cố ý mua để cất lưu b.út của bạn bè và nhật ký của bản , ngoài còn thư và thiệp mà fan hâm mộ cho cô.
Không ngờ cô vẫn còn lưu giữ chiếc hộp .
Kim Mê nhất thời xúc động, mở hộp , ngón tay bất giác ấn mã mở khóa, khóa hộp kêu rắc một tiếng mở .
Trước đây, để bảo vệ những thư từ, sổ sách , Kim Mê mua ít túi nilon bọc chúng , xem lớp bảo vệ cũng khá hữu ích, giấy thư và thiệp đều ố màu.
Cô tháo kính râm và mũ , mở một bức thư xem, bỗng nhiên một giọng quen thuộc vang lên ngay bên cạnh: “Miểu Miểu, con đấy ?”
Giọng đó phần run run như thể dám tin đây là thật, Kim Mê thoáng sửng sốt ngẩng đầu lên, trông thấy cô, Phan Tuệ Chân.
Mẹ cô già nhiều so với trong ký ức của cô, tóc bà điểm bạc, quãng thời gian hai mươi năm lưu bà những dấu vết chẳng thể xóa nhòa.
Kim Mê bất giác thấy mũi cay sè, cô bà , buột miệng gọi một tiếng “”.
Chính cô cũng ý thức gì nhưng khóe mi Phan Tuệ đỏ hoe, nước mắt trào : “ là Miểu Miểu về con?”
Kim Mê thấy , cô cũng cầm nổi nước mắt, bước tới, ôm lấy bà , hai con cùng : “Mẹ, hu hu hu hu, con nhớ .”
Công nhân thi công ở cửa : “...”
Vừa bọn họ lên tầng kiểm tra xem chỗ nào rỉ nước thì sửa , vốn định xem còn sót chỗ nào nữa , ngờ thấy cảnh .
“Thưa, dì Phan, thấy hình như hết chỗ rỉ nước , qua nhà khác nhé.” Công nhân lúng túng xen ngang.
Phan Tuệ Chân lau nước mắt ở khóe mi, với đó: “Vâng thưa , phiền .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-hoang-gioi-giai-tri-van-la-toi/chuong-11.html.]
“Không gì, gì.” Người công nhân nhanh chân khỏi, còn chu đáo khép cửa giúp hai con họ, lúc tới lượt Kim Mê trong nhà cảm thấy lúng túng.
Vừa nhất thời xúc động, giờ cả hai con đều bình tĩnh , cô giải thích tất cả những chuyện như thế nào đây?
Kim Mê cố gắng động não, cô sợ tỉnh táo sẽ đưa cô tới đồn cảnh sát của khu . Cô còn nghĩ ý tưởng nào thì cô cởi khẩu trang của cô , thấy mặt cô đỏ hoe khóe mắt: “Mặc dù ngoại hình của con đổi nhưng chắc con là Miểu Miểu của , chỉ con mới mật mã của chiếc hộp thôi.”
Vừa cô đó xem thư, mặc dù đeo khẩu trang nhưng dáng vẻ vẫn giống hệt Kim Mê trong trí nhớ của Phan Tuệ Chân.
Kim Mê bà , tâm trạng mới bình tĩnh bỗng chốc trở nên xúc động, chuyện ly kỳ như mà cô thể đương nhiên như thế, tất cả đều vì quá nhớ thương cô.
“Mẹ…” Cô ôm chầm lấy Phan Tuệ Chân, òa như hai mươi năm .
Lúc mất, cô chỉ mới hai mươi ba tuổi, cô cũng chỉ là một cô gái trẻ, ấm ức là về nhà với .
Giữa tiếng đứt quãng của hai , Phan Tuệ Chân hỏi rõ ràng đầu đuôi việc: “Vậy là từ lúc tỉnh con như thế ?”
“Dạ , con cũng hiểu nổi là tại , lẽ là ông trời cho con một cơ hội để giải oan.” Kim Mê khịt mũi một tiếng, cầm khăn giấy chùi nước mắt.
“Miểu Miểu của chịu ấm ức .” Miểu Miểu là tên ngày nhỏ của Kim Mê, Phan Tuệ Chân vẫn luôn gọi cô như : “Con là con về nhà để lấy vàng ?”
“Vâng, lúc đó con mua ít vàng thỏi và trang sức bằng vàng mà ạ?” Kim Mê đỏ mũi gật đầu: “Con chấm dứt hợp đồng với công ty nhưng vẫn còn thiếu một triệu mốt nữa mới đủ.”
Phan Tuệ Chân : “Két sắt ở đây, để đây an , nếu con cần tiền thì lấy vàng cũng tiện, để chuyển khoản tiền cho con.”
“Ồ, .” Kim Mê tiếp tục sụt sùi: “ mà , chuyện kỳ lạ như mà cả tin ? Hay là tải app chống l.ừ.a đ.ả.o của chính quyền về điện thoại , con cảm thấy thuộc diện còn rủi ro cao hơn cả con.”
Phan Tuệ Chân cô, nở nụ : “Mẹ nghĩ là, đường đường là con gái nhà họ Mạnh chắc sẽ l.ừ.a đ.ả.o một bà già nhỉ? Hơn nữa, hai hôm mới tới chùa Thanh Tịnh dâng hương, một sư thầy bảo với là đầy hai ngày nữa, chắc chắn sẽ cố nhân tới gặp .”
Chỉ điều bà ngờ rằng cố nhân là Miểu Miểu.
Kim Mê : “Vậy cũng thể là con móc ngoặc với sư thầy thì ạ?”
“ vì con gái của nhà họ Mạnh tốn nhiều công sức như để lừa một triệu mốt của chứ? Nhà họ Mạnh thiếu chút tiền ?”
“Ồ...” Thế nhưng , tiếp nhận chuyện nhanh quá! Lúc đó, cô tốn tận ba ngày để lấy bình tĩnh mới thể tiếp thu nổi chuyện !
“Với , download app chống l.ừ.a đ.ả.o của chính quyền .” Phan Tuệ Chân lấy điện thoại cho Kim Mê xem.
Kim Mê: “...”
Tuyệt.
“Vậy , nhất là đừng chuyện với ai cả nhé…”
“Mẹ .” Phan Tuệ Chân : “Mẹ cũng tin .”
“...” Không, mà sẽ nghĩ gặp tội phạm l.ừ.a đ.ả.o, đó báo cảnh sát bắt con.
Không ngờ câu thực sự trở thành lời tiên tri chính xác.
Lúc Phan Tuệ Chân xuống ngân hàng tầng chuyển tiền cho Kim Mê thì nhân viên ngân hàng ngăn bà : “Dì , dì chuyển nhiều tiền một lúc như gì ạ?”
Phan Tuệ Chân chỉ tay Kim Mê cùng xuống , với nhân viên giao dịch: “Đây là bạn của con gái , con bé cần gấp ít tiền nên cho con bé mượn.”
Nhân viên giao dịch quan sát Kim Mê mấy lượt, đội mũ, đeo kính râm, khẩu trang, che mặt kín mít, kiểu gì cũng là t.ử tế: “Dì , dì chắc cô là bạn của con gái dì ?”
“Đương nhiên , chẳng lẽ nhận nhầm cả bạn của con gái .”
Nhân viên giao dịch Kim Mê một cái, nhỏ với Phan Tuệ Chân: “Dì , bạn của con gái dì gặp chuyện gì ? Cô với dì ạ?”
Phan Tuệ Chân : “Ngay cả chuyện mà ngân hàng cũng can thiệp ư?”
Nhân viên giao dịch : “Chúng cháu sợ dì lừa ạ, dì download app chống lửa đảo của chính quyền ạ?”
“Download .” Để tin , Phan Tuệ Chân còn mở app cho cô xem: “Đây đúng là bạn của con gái mà, hơn nữa, l.ừ.a đ.ả.o qua điện thoại đều là gọi từ nước ngoài cả ?”
“...” Nói như cũng lý nhưng ai đây là l.ừ.a đ.ả.o kiểu mới chứ.
“Lừa đảo cũng chỉ hình thức l.ừ.a đ.ả.o qua điện thoại ạ, bọn cháu cũng là vì trách nhiệm với dì…”
Phan Tuệ Chân lấy thẻ ngân hàng của : “Vậy thì thôi, để đưa thẳng thẻ cho con bé .”
Bà vốn cho rằng hiện tại đều thanh toán online hết, nếu chuyển tiền qua cho Kim Mê thì dùng sẽ tiện hơn là để ở thẻ của bà , ngờ nhân viên ngân hàng nghĩ là l.ừ.a đ.ả.o.
Nhân viên giao dịch bà , vội vàng giữ bà : “Ôi, dì , dì chờ cháu một chút, để chúng cháu cho dì nhé, dì chờ một chút ạ.”
Cô nháy mắt hiệu với đồng nghiệp đối diện, còn thì giả vờ thao tác nghiệp vụ cho Phan Tuệ Chân: “Hệ thống trục trặc mất , để cháu bảo đồng nghiệp gọi sửa, sẽ xong ngay thôi ạ.”
Hai phút , trưởng phòng kinh doanh xuất hiện mặt Kim Mê và Phan Tuệ Chân, mời hai con họ phòng việc của .