Người dân trong làng thật thà và chất phác, nên khi khen cũng đầy chân thành:
"Đứa nhỏ trán tròn đầy, đầu bóng loáng, mà, trông cứ như tiểu bán tiên đó! Lại còn thể khiến nhúc nhích dù cách cả cái thứ gọi là 'điện thoại'!"
"Lợi hại ghê! Qua cái điện thoại mà cũng xem bói hả? Có thể xem cho với ?"
"Mặt tròn tròn nhiều thịt là ăn uống lắm nè. Khi nào tới làng chơi, dì sẽ món thịt chiên giòn cho con ăn nha."
DTV
Người một câu, một lời, ai nấy đều tấm tắc khen Miên Miên, cuối cùng chuyển điện thoại trả cho ông Lý, sang xúm xem bà Tú Mai với bà Lan Hoa.
Hai bà bạn già lúc đang ôm , bà Lan ôm thút thít, nước mắt rơi lã chã lên Tú Mai.
Ông Lý hoảng hốt kéo hai , thấy vai trái của bà Tú Mai ướt một mảng lớn, liền trợn mắt mắng bà Lan:
"Bà cái gì Lan Hoa! Bà Tú Mai giờ là giấy đó! Bà ướt bà là tan xác đó ?"
Khán giả livestream ông gắt, tưởng sẽ xem... drama cãi già.
Ai ngờ, điều họ là lời xin chân thành: "Xin xin , xúc động quá... kiềm ."
"Hừ." Ông Lý kéo vợ phía , giọng đầy chiếm hữu: "Nói chung chuyện đến đây là xong! còn tâm sự riêng với vợ nữa."
Miên Miên vội vàng lên tiếng nhắc nhở:
"Ông ơi. Bà Tú Mai thể ở trong giấy mãi ạ. Việc bà hiện hình như ở trần gian là Âm ti đặc cách cho phép. Nếu cứ tiếp tục như , công đức tích lũy giờ cũng cứu , bà sẽ hồn phi phách tán mất đó ạ."
Vừa đến hai chữ "hồn phi phách tán", cả làng run b.ắ.n .
Là dân nông thôn, sống qua nhiều thời đại, ai mà chẳng từng chuyện linh dị rợn tóc gáy, nên rõ hậu quả của việc :
Hồn phi phách tán tức là còn đầu thai, thể về báo danh với Diêm Vương, trực tiếp tan biến khỏi Tam giới, còn tồn tại.
"Không ! Bà Tú Mai từng trông cháu giúp , là như , thể để bà tan biến chứ?"
" đó! Bà còn từng may áo cưới cho con gái . vụng về chẳng gì, nếu bà , lúc đó con gái cưới chồng thể nào cũng chê ..."
Mọi thi kể ơn nghĩa của bà Tú Mai, giọng bà Lan thì run rẩy nghẹn ngào:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-947.html.]
"Tiểu bán tiên ơi... xin hãy nghĩ cách giúp bà với... Đừng để Tú Mai biến mất..."
Một làng quê gắn bó, cùng lớn lên, cùng già , tình cảm như thế khiến cả Miên Miên cũng cảm động đến ướt mắt.
Bé cất giọng dịu dàng, tuy nhỏ nhưng vững chãi:
"Người và ma là hai thế giới, nhất là bà Tú Mai vẫn nên về Âm ti để đợi ông Lý. Miên Miên thể giúp bà ở lâu hơn một chút, nhưng như luật nhân quả sẽ xáo trộn, nghiệp báo thể rơi và dân làng, đáng sợ đó."
Nghe đến đây, bà Tú Mai hoảng hốt.
Bà nhớ rõ, hồi ở Âm ti, từng quỳ mặt Diêm Vương và phán quan, xin trở dương gian để ở bên ông Lý vài năm cuối đời.
Diêm Vương cảnh báo:
"Có thể đồng ý, nhưng hậu quả ngươi tự chịu. Đừng hối hận."
Bà gật đầu do dự, còn ký cả bản khế ước ghi bằng những ký tự cổ kỳ lạ. Giờ mới hiểu: "hậu quả" mà họ là đây...
Có thể tan hồn nát phách, cũng thể liên lụy những yêu thương.
Bà cụ cố kìm nén nước mắt, mà thể giấy nước mắt, nên chỉ thật khẽ:
"Tiểu bán tiên, ... tiếp tục nữa. Xin hãy đưa trở Âm ti ..."
Miên Miên gật đầu dịu dàng:
"Vậy bà hãy tạm biệt . Cháu sẽ đưa bà về ."
Bà Tú Mai sang trò chuyện với dân làng cuối.
"Mọi đều sống ở làng , là vì yêu ngôi làng . nếu để lừa, thì làng cũng chẳng còn là nhà nữa..."
Nói xong lời nhắn nhủ, bà thẳng ông Lý, mỉm :
"Đừng cãi với con trai nữa. Già , đừng cố chấp quá..."