Cô bé thấy mạch biểu hiện là "quán huyền hoạt hữu lực, thốn xích nhược", dấu hiệu mất ngủ rõ rệt. Cô bảo thè lưỡi, màu sắc và hình dáng lưỡi, quả nhiên đúng là bệnh mất ngủ.
Miên Miên nghiêm túc hỏi:
"Cháu đúng là mất ngủ đó! Cái bệnh nhẹ thì , nặng thì cũng phiền phức lắm nha. Vậy cháu dùng t.h.u.ố.c là... châm cứu?"
Tô Trần Cẩn ngẫm nghĩ:
"Có cách nào khác ?"
Miên Miên chống cằm suy nghĩ một hồi gật gù:
"Vậy thì bà cô nhỏ tắm cái . Tắm xong sẽ giúp cháu xoa bóp huyệt đạo! Đảm bảo ngủ liền luôn nha!"
Nói xong, cô bé tung tăng chui phòng tắm, quên luôn bé Tiểu Bạch Long đang đầy mong chờ ở bên cạnh.
Tiểu Bạch Long định theo thì Tô Trần Cẩn, đang giường, túm lấy cổ áo giữ .
"Ê nhóc, chuyện chút nha?"
Không theo Miên Miên, ánh mắt Tiểu Bạch Long tối sầm , đầu chằm chằm Tô Trần Cẩn, ánh dữ dội đến đáng sợ.
Bạch Bạch bên cạnh thấy ánh mắt mà cũng giật :
"Gừ gừ gừ!!"
là tên vấn đề! Mắt rõ ràng là âm mưu đó!
Tô Trần Cẩn thì lấy ngạc nhiên, bởi nãy ở trong vườn luôn âm thầm quan sát Tiểu Bạch Long. Ngay từ đầu, ánh mắt bé hầu định giúp mặc quần áo chút dữ dằn như .
DTV
Chỉ là lúc Tiểu Bạch Long cố tình tránh để Miên Miên thấy mà thôi.
Lúc , khi thấy Tô Trần Cẩn vẫn kiên quyết giữ tay áo, cho theo Miên Miên, ánh mắt Tiểu Bạch Long đổi, tay xuất hiện một quả cầu nước.
Đây rõ ràng là... lời cảnh cáo!
Bạch Bạch lập tức nhào chắn mặt Tô Trần Cẩn, sợ chủ nhỏ nhà rồng hại.
Đừng đùa, Tô Trần Cẩn chỉ là bình thường, mà chịu nổi một đòn tấn công từ rồng chứ?
Ngay đó, Liễu An và hai em nhà họ Doanh cũng đồng loạt chắn Tô Trần Cẩn, ánh mắt đầy đề phòng.
Bị nhiều chằm chằm bằng ánh mắt cảnh giác, Tiểu Bạch Long bĩu môi, đôi mắt xanh thẳm phủ một màn nước, cuối cùng... bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-930.html.]
Và là thật sự.
Không bao lâu, ngoài trời bắt đầu mưa.
Lúc Miên Miên đang tắm thì tiếng mưa cho giật , vội lật tay tính toán. Phát hiện chỉ khu vực nhà họ Tô mưa thôi, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm:
Chỉ cần bên chỗ Chử Diệp mưa là !
Lo lắng cho Tô Trần Cẩn, Miên Miên vội vàng tắm nhanh như chớp. Một lúc thấy cô bé xuất hiện trong phòng ngủ, mặc bộ đồ ngủ viền bèo màu hồng phấn, siêu dễ thương.
Lợi thế của cái đầu trọc chính là: tắm xong khỏi sấy tóc!
Chỉ là... lúc bước phòng, Miên Miên liền thấy Tiểu Bạch Long đang nức nở.
Và khi thấy cô, càng to hơn, giống như uất ức ai hiểu .
"Ui chao, từng rồng thật mà thì trời sẽ mưa đó. Thì là thật nè!" Miên Miên cảm thán.
Tiểu Bạch Long ngờ đang vì tủi , mong Miên Miên dỗ dành chút thôi, mà... cô chỉ thốt lên một câu cảm thán thôi?
Vậy là xong? Không dỗ , cũng chẳng an ủi nữa ?
Cậu Miên Miên bằng ánh mắt mờ mịt, nước mắt cũng ngừng rơi.
Miên Miên thì đang... nén .
Cô bé thật sự thích mấy đứa nhỏ chút nào, nên mới cố tình lơ luôn đó!
Đó, thấy , Tiểu Bạch Long nữa nè!
"Tớ chỉ tắm thôi, bỏ mà sợ." Miên Miên dịu dàng xoa đầu Tiểu Bạch Long,"Ngoan nào, đừng nữa. Cậu mà lên thì... là bé con mà là bé rồng đáng yêu nhất luôn đó! Bọn còn biển chơi nữa mà."
Được xoa đầu, cảm giác bất an trong lòng Tiểu Bạch Long mới dần dần tan biến.
Cậu nhẹ nhàng dụi dụi tay lòng bàn tay Miên Miên.
"Vậy thì cũng tắm nha. Tắm xong ngủ."
Miên Miên dặn dò hầu đưa Tiểu Bạch Long tắm, còn thì chui lên chiếc giường siêu to, gọi cùng leo lên luôn.
Dù gì thì giường cũng rộng ơi là rộng, bao nhiêu ngủ cũng thoải mái hết.