"Vậy cứ một chút để thử nhé." Miên Miên gật đầu chút do dự.
"Dù em cũng Tiểu Bạch Long thích món của ."
Được sự đồng ý của bà cô nhỏ, đám đầu bếp vui như Tết, cúi chào cảm ơn rối rít chạy biến mất.
Họ món nhanh nhất thể, để lỡ Tiểu Bạch Long no mất thì còn gì để ăn thử nữa !
Chẳng bao lâu , sự chung tay của hầu nhà họ Tô, một chiếc hồ bơi phao cỡ nhỏ biến thành "bát cơm siêu khổng lồ", bên trong đầy ắp cá và tôm tươi sống, mới chuyển gấp từ cảng về.
Đám cá còn đang tung tăng bơi lội trong nước.
Tiểu Bạch Long cúi đầu, thò cả cái đầu rồng to trong hồ, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Nhìn là : đói! Cả một hồ cá, chỉ trong chốc lát vơi phân nửa.
Xung quanh, hầu vẫn ngừng lặng lẽ quan sát, xem xì xào nhỏ giọng:
"Trời ơi, rồng nhà ăn uống... cũng giống như thú cưng á!"
"Ha ha ha! Thì cũng khác gì chứ, ăn bằng miệng thì ăn bằng gì?"
"Bà cô nhỏ đúng là siêu phàm, bảo , một ngày nào đó chúng sẽ sống chung với rồng mà! Dù thì con mèo mọc cánh, còn con ch.ó nhỏ thì lúc còn to hơn cả nữa!"
"Không nhiều . Mình cố gắng việc thật , chứ đời tìm chủ nhân như nhà họ Tô nữa cơ chứ."
"Chuẩn bài luôn!"
Có còn trêu chọc ông quản gia già:
"Nè nè ông quản gia, hôm đó ông cho bà cô nhỏ nhà, giờ thấy ngượng ngùng đó?"
Quản gia già lập tức toát mồ hôi.
Hồi đó ông đang nhiệm vụ canh cổng, đề phòng lạ xâm nhập. Mà bà cô nhỏ khi đó trông như một nhóc con, thiệp mời... nên ông chặn là điều hợp lý.
Sau đó ông bà chủ cũng chỉ nhẹ nhàng nhắc vài câu, chẳng ai trách móc nặng lời cả.
Mà bà cô nhỏ đó cũng chẳng hề để bụng, lúc nào cũng tươi , dễ thương như cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-925.html.]
"Ngượng chứ, tất nhiên là ngượng ." Ông quản gia bật : " ông chủ còn khen cẩn thận nghiêm túc, phạt gì . Thế thì chỉ thể càng tận tâm tận lực phục vụ nhà họ Tô hơn nữa thôi!"
Khi rôm rả trò chuyện, Tiểu Bạch Long vẫn đang cúi đầu ăn, nhưng tai và râu mép nhẹ rung.
Cậu đang lắng .
Vừa tỉnh dậy, vẫn gì về nơi . Mọi cảm giác đều mơ hồ, nên chỉ còn cách những xung quanh chuyện, để tự đoán xem đang ở , nguy hiểm .
Cậu thấy họ nhắc đến nhà họ Tô, họ ca ngợi bà cô nhỏ, rằng cô bé đáng yêu, bụng...
Ánh mắt của Tiểu Bạch Long dừng nơi Miên Miên đang .
Bên má, những sợi râu rồng bạc dài khẽ đung đưa trong gió.
"Người như ..." Cậu thầm nghĩ " hứa sẽ dẫn biển, tìm cha và chị gái..."
Chắc sẽ lừa , nhỉ?
Sau khi tiểu Bạch Long ăn sạch cá tôm trong hồ, cuối cùng bé cũng đủ sức để vững mặt đất.
Lúc , Miên Miên bước tới:
"Để tớ kiểm tra cơ thể của một chút nhé, đừng cử động lung tung nha."
Nếu hôn mê lâu như là con , chắc chắn Miên Miên sẽ cho ăn quá nhiều, sợ dày chịu nổi.
tiểu Bạch Long là rồng, nên nguyên tắc đó áp dụng . Ngược , ăn nhiều mới dễ phát hiện cơ thể vấn đề gì .
"Vâng..." Tiểu Bạch Long lí nhí đáp, giọng nhỏ nhẹ đầy rụt rè.
Được sự đồng ý, đôi tay nhỏ nhắn của Miên Miên bắt đầu lướt qua tiểu Bạch Long.
Cô bé từng chạm Hắc Giao núi, cô dạy cách kiểm tra tình trạng cơ thể của Hắc Giao. Dĩ nhiên, để tạo tình huống thật, đôi khi còn... đ.á.n.h Hắc Giao thương mới cho Miên Miên luyện tập.
Hắc Giao từng phản kháng. Mẹ đó là cái giá trả vì từng ăn nguyên cả một ngôi làng. Giờ cống hiến cho y học là vinh hạnh của .
Hắc Giao cũng vui vẻ đồng tình, nên Miên Miên cũng quen với chuyện đó luôn .
DTV