Dạo gần đây, ngoài giờ học và bài tập, thời gian còn của cả ba đều Bạch Bạch vốn cực kỳ chăm chỉ đốc thúc luyện công ngừng nghỉ. Là luôn tự nhận là "bạn nhất, mạnh nhất bên cạnh Miên Miên", Bạch Bạch hiếm khi tỏ ganh đua nữa. Ngược , nó còn những câu khí thế, bảo rằng cạnh tranh công bằng con đường tu luyện.
Liễu An thầm nghĩ: Có lẽ là từ khi đả kích ở chùa Pháp Hoa, và nhất là chuyện gặp Phần Thiên nhưng giúp gì cho Miên Miên, nên Bạch Bạch mới đổi như .
Nhìn kìa, ánh mắt Bạch Bạch khi Tiểu Bạch Long vẫn chút ghen tị, nhưng rõ ràng khá hơn nhiều !
"Á... vẫn tỉnh nhỉ?" Miên Miên Tiểu Bạch Long đang say ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ áy náy.
Cô bé sờ tay , chính là cái tay từng đ.ấ.m rồng một cú băn khoăn tay mạnh quá .
Có một con rồng trong nhà, chuyện tất nhiên khiến lão gia nhà họ Tô và phu nhân thể yên, vội vã chạy tới.
Hai ông bà bước đến cạnh bà cô nhỏ, cẩn thận hỏi:
"Cô nhỏ nè... con rồng ... thật sự c.h.ế.t đó chứ?"
Rồng mà, khác với sư t.ử hổ, dễ thấy chuyển động hô hấp. Hơn nữa, tư thế của con rồng che kín cả phần bụng, tài nào nó còn sống .
"Không c.h.ế.t ạ, thật sự c.h.ế.t mà." Miên Miên tới bên đầu của Tiểu Bạch Long, dịu dàng xoa lên đỉnh đầu của nó.
"Miên Miên đ.á.n.h mạnh đến ..." Miên Miên tự lẩm bẩm.
Cô bé rõ ràng căn lực, tính toán để con rồng chỉ ngủ một lát thôi chứ... Sao đến giờ vẫn nhúc nhích nè?
"Lục Lục, Tiểu Bạch Long tỉnh dậy nào ?" Cô hỏi.
Lục Lục lắc đầu: "Không , từ lúc thu tới giờ vẫn luôn trong trạng thái ngủ mê."
Vừa dứt lời, thể Lục Lục bỗng một bàn tay túm c.h.ặ.t lấy.
Nó đầu, thấy ngay Tư Đồ Tra đang chăm chú quan sát như một món đồ kỳ quái.
"Rốt cuộc là cái giống gì hả?" Tư Đồ Tra xoay xoay Lục Lục, còn chìa ngón tay chọt chọt mặt nó.
Nhìn thế nào cũng giống linh hồn, càng .
Thật từ đầu thấy Lục Lục, tò mò , chỉ là cơ hội hỏi.
DTV
Lục Lục giãy giụa mấy cái thoát , bực bội :
"Vì ông đây cho ông đây là ai? Thả ông đây !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-921.html.]
"Ồ. thì thả , thì càng buông tay." Tư Đồ Tra nhún vai, ánh mắt thản nhiên.
Lục Lục đành hét lên:
"Miên Miên! Tô Miên Miên! Cậu coi nè! Cậu gì tớ đó!"
Giọng như trẻ con mách phụ , khác với phong thái thường ngày tự cao tự đại của Lục Lục.
Miên Miên đang lo cho Tiểu Bạch Long, đành tới bên cạnh.
"Sao ? Hai cãi nữa ?"
Tư Đồ Tra sang Miên Miên:
"Tớ từng thấy cái bao giờ, chỉ rốt cuộc nó là cái gì."
Trong ký ức của , hề thứ sinh vật kỳ lạ như Lục Lục.
Miên Miên liền lấy một món đồ nhỏ từ túi .
Đó là bản thể của Lục Lục, một chiếc đỉnh nhỏ màu xanh, xinh dễ thương, gọn trong lòng bàn tay bé nhỏ của cô.
Đồng t.ử của Tư Đồ Tra co rút trong tích tắc, vội buông tay , còn đảo mắt xem mấy giúp việc chú ý tới . May mà tất cả đều đang dán mắt Tiểu Bạch Long.
Sau đó, Tư Đồ Tra ghé sát tai Miên Miên, thì thầm:
"Cậu... lấy thẳng hả? Thì thầm riêng với tớ cũng mà..."
Miên Miên toe toét, thu chiếc đỉnh nhỏ:
"Không . Cậu thì tớ liền luôn cho , chứ lỡ tưởng tớ cố giấu giếm thì !"
Tư Đồ Tra: ... Ờm, cũng lý. Nhóc con hiểu tính thật đấy.
Nếu Miên Miên thẳng, đúng là sẽ thấy nghi ngờ. giờ thì khác, thấy cô bé quá ngây thơ .
Thần Nông Đỉnh là thần khí đấy nhé! Sao thể tùy tiện lấy như thế?
Mà ... Thần Nông Đỉnh ban đầu cất trong kho binh khí của thiên đình cơ mà?
Mấy thứ thần khí cổ xưa , vốn nên xuất hiện tùy tiện. Vậy mà giờ chỉ xuất thế, còn cả khí linh nữa...