Rõ ràng Tư Đồ Tĩnh cũng là hại, nhưng cô để con trai trở thành nạn nhân thứ hai.
Tư Đồ Tra cần một phận trong sạch để tồn tại giữa thế giới , chứ luôn gắn với cái tên Lục Du.
Miên Miên trầm ngâm một lát, xoa cằm nhỏ:
"Ừm. chắc là như thật đó... nhưng khi nào là vì Tư Đồ Tĩnh và Hàn Dục thật lòng yêu ?"
Tô Trần Châu nhẹ:
"Cũng khả năng lắm chứ."
Miên Miên hỏi với vẻ tò mò:
"Vậy giờ đội trưởng vệ sĩ nhà nghỉ việc , ai sẽ đội trưởng mới đây?"
Tô Trần Châu lắc đầu:
"Chuyện vệ sĩ là do cả phụ trách, cháu cũng mới sẽ là ai."
Cháu trai thứ sáu cũng ai sẽ là đội trưởng vệ sĩ mới, nên Miên Miên cũng để tâm thêm.
Lúc livestream, cô bé bỗng nhớ đến con tiểu bạch long mà từng nhặt , giờ thì thả nó xem .
Rồng mà, to đùng như thế, tất nhiên thể thả ngay trong nhà , vườn hoa mới .
"Miên Miên vườn thả bạch long , Cháu trai thứ sáu thể với trong nhà một tiếng , bảo ai sợ rồng thì đừng vườn nha."
Miên Miên cũng là vì nghĩ cho các giúp việc.
Dù thì giờ trong nhà ai cũng Bạch Bạch, Mèo Nhỏ mèo ch.ó bình thường , Đại Hoàng, Tiểu Hoàng cũng còn là mấy con gà tầm thường. rồng thì là chuyện khác, dù thì dân tộc vẫn luôn tự xưng là "con rồng cháu tiên" mà.
"Vâng, để cháu lo." Tô Trần Châu cũng chuyện , trong giọng còn chút bất ngờ.
Bà cô nhỏ mà mang rồng về nhà, còn định cho nó sống luôn trong nhà họ Tô? Đây đúng là một chuyện đại sự chấn động!
"Nếu mà cháu đoán lầm, chắc chẳng ai sợ rồng , khi còn kéo xem chứ." Anh nghĩ bổ sung thêm một câu.
Miên Miên chớp chớp mắt: "Vậy thì quá ."
Cô bé liền dẫn đầu thẳng vườn.
Lúc chập choạng hoàng hôn, bầu trời phủ bởi một tầng mây vàng óng ả như mật ong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-920.html.]
Miên Miên chọn một bãi đất trống khá rộng đủ để thả một con rồng mà kẹt góc nào mới gọi Lục Lục đưa Tiểu Bạch Long ngoài.
Lúc , Tư Đồ Tra vốn chẳng nên cũng dạo bước gần, bên cạnh Miên Miên.
Cô bé thấy thì ngạc nhiên: "Ơ? Không ?"
Tư Đồ Tra nhăn mặt: "Không ! Chẳng qua là gặp nên kiếm chỗ một chút thôi."
"Ò." Miên Miên kéo dài âm cuối đầy đáng yêu.
"Gâu ." lúc cô còn đang Tư Đồ Tra, chân truyền tới cảm giác mềm mềm mịn mịn.
Bạch Bạch đang lắc đuôi, đôi mắt cún con ngước Miên Miên đầy tủi .
"Sao thế Bạch Bạch, em sắp tới nơi nè."
Nghe Miên Miên hỏi, Bạch Bạch cụp tai xuống, ỉu xìu : "Con rồng cũng màu trắng... Miên Miên đừng đặt tên nó là Bạch Bạch nha!"
Thì tiểu bạch lang nhà đang lo... đụng tên!
Miên Miên sờ sờ cái đầu trọc đáng yêu của , gật gù:
"Được , Miên Miên sẽ đặt tên nó là Bạch gì hết, nếu như nó thật sự cần đặt tên."
Bạch Bạch xong liền tay chiếm thế chủ động, đúng là nước cao tay!
Chứ với trình đặt tên của Miên Miên thì... lông trắng là Bạch Bạch, cơ thể xanh là Lục Lục, hổ nhỏ thì gọi Mèo Nhỏ, gà vàng thì đặt luôn là Đại Hoàng với Tiểu Hoàng, mà phát hoảng.
Nó sợ lắm, sợ Miên Miên đặt cho tiểu bạch long cái tên kiểu như Đại Bạch Tiểu Bạch, thì chẳng khác gì "trùng tên trùng họ" mất thôi!
"Á á! Trời ơi, đúng là... RỒNG!"
Một tiếng hét thất thanh của giúp việc nữ vang lên từ bên cạnh.
Hóa là Lục Lục thả Tiểu Bạch Long ngoài !
Tiểu Bạch Long ngoan ngoãn yên mặt đất. Ánh hoàng hôn rải một lớp hào quang vàng dịu vảy bạc óng ánh của nó, khiến cả hình uốn lượn mềm mại như rắn càng thêm phần quyến rũ và mê hoặc.
DTV
Dù đang ngủ say, vẻ của nó vẫn thể che giấu.
Liễu An và hai em nhà họ Doanh cũng đến nơi.