Vậy nên... chuyện để Xuân Xuân dạy dây tơ hồng, chẳng lẽ là để tạo một... ông tơ mới?
từng , thần tiên là do trời ban tên tuổi, mang một thứ gọi là thần cách.
Chỉ khi nào thần cách chuyển giao, thì mới coi là thần mới thực sự đời.
Thế tên Phá Thiên đó, chuyển thần cách ?
Không rõ thần cách Xuân Xuân lấy mất bao nhiêu, còn cứu vãn nữa...
Miên Miên theo thói quen đưa tay sờ đầu trọc nhỏ của , lẩm nhẩm:
"Nếu Thiên nhãn ảnh hưởng bởi quan hệ với khác thì ... Như chắc chắn Xuân Xuân vấn đề gì..."
Khi còn đang đắm chìm trong suy nghĩ, Liêu Nhiễm bất ngờ lấy khăn giấy từ balô , lau khô nước mắt.
"Xin , thất lễ quá."
Cô cố nặn một nụ , về phía Tô Trần Viêm, nghiêm túc :
"Đạo trưởng Thanh Hư, nếu sợi dây tơ hồng là giả, là định mệnh giữa và Tô... thì dứt bỏ nó sẽ là lựa chọn nhất."
Có lời của Liêu Nhiễm, đạo trưởng Thanh Hư mới sang Xuân Xuân, hiệu hành động.
Dây tơ hồng vốn là thứ đạo trưởng thể thấy nhưng thể chạm điều khiển . là nghề nào cũng chuyên môn, việc vẫn nên để chuyên trách xử lý.
Nhận tín hiệu, Xuân Xuân dậy, bước đến chỗ Tô Trần Viêm và Liêu Nhiễm, nhẹ nhàng tháo sợi dây tơ hồng vô hình đang buộc hai . Cậu cầm lấy đoạn dây, về chỗ .
"Phải tiêu hủy thứ ..." Xuân Xuân lẩm bẩm,"nhưng mà... tiêu hủy cả?"
Miên Miên đưa tay: "Đưa đây, để thử."
Xuân Xuân đưa đoạn dây cho Miên Miên.
Miên Miên hai lời, dùng ngay Tam Muội Chân Hỏa đốt sạch sợi dây đến còn mảnh vụn.
DTV
Sau khi đốt xong, ngẩng đầu lên, liền thấy Liêu Nhiễm và Tô Trần Viêm... mặt mày đều ngượng ngùng.
"Thật xin , thời gian qua phiền nhiều ." Liêu Nhiễm chần chừ một chút cuối cùng vẫn lên tiếng, ánh mắt Tô Trần Viêm đầy áy náy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-866.html.]
"Đặc biệt là , Tô... về viên t.h.u.ố.c đó, thật lòng xin ."
Mất sợi dây, tuy cô vẫn thấy Tô Trần Viêm điển trai, nhưng cái " trai" giờ chỉ còn là sự ngưỡng mộ bình thường, còn chút cảm giác rung động, tim đập thình thịch vì kích thích nữa.
Tô Trần Viêm gãi đầu hiền:
"Không , vốn dĩ cũng là do khác giở trò. Việc thể trách cô ."
Tô Trần Phi xong thì bất lực thở dài.
Anh năm nhà vẫn cứ thẳng như thế, an ủi mà cuối câu đ.â.m một nhát. Thế chẳng càng khiến cô giáo Liêu khó chịu hơn ? Rõ ràng trong lòng vẫn còn trách cô mà...
Tô Trần Phi đang lẩm bẩm thì chợt thấy Liêu Nhiễm lên tiếng nữa:
"Không hiểu , Tô Trần Viêm như , tự nhiên lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. thật sự , quá chấp niệm với chuyện kết hôn, thậm chí còn những suy nghĩ lệch lạc..."
"Sau sẽ chú ý hơn!"
Liêu Nhiễm dậy, cúi đầu thật sâu về phía Miên Miên,
"Bà cô nhỏ, thời gian qua cảm ơn con quan tâm cô. phiền nữa, xin phép về ."
Miên Miên gật đầu, nhoẻn miệng :
"Vâng ạ, tạm biệt cô giáo Liêu."
Lúc , Miên Miên vẫn luôn mở Thiên Nhãn.
Điều khiến cô bé thấy kỳ lạ là: tương lai của cô giáo Liêu vốn thể thấy khi còn dây tơ hồng, nhưng giờ dây cắt, tương lai thể thấy rõ ràng.
Khi thấy bóng Liêu Nhiễm lưng bước , Miên Miên bỗng gọi với theo:
"Cô Liêu, núi cao nước chảy đường, sẽ lúc rẽ lối gặp ánh xuân đó ạ!"
Liêu Nhiễm hiểu hàm ý câu , chỉ mỉm với Miên Miên, rời khỏi phòng riêng của quán cà phê.
Cô khỏi, Thanh Hư đạo trưởng lên tiếng:
"Tiểu sư , mấy sợi dây tơ hồng chúng sẽ thu hồi , tuyệt đối để nữ minh tinh bán lung tung nữa. Chỉ là... Xuân Xuân dạy bịt mặt cách dây, bần đạo thấy trong đó chắc chắn điều bất . Ai sẽ xảy chuyện gì nữa..."